
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vợ m::ất sớm, gia đình khó khăn tôi quyết định sang Đài Loan làm việc. Để lại đứa con gái một mình không yên tâm, tôi lấy vợ mới cho con bé có người chăm sóc. Ngày trở về, tôi bắt gặp cảnh con gái bị ngủ ngoài ch::uồng ch::ó, tôi thấy â::n h::ận vì quyết định của mình…
Tôi tên Trung, năm nay 52 tuổi, sinh ra tại một vùng quê nghèo miền Trung. Ngày kết hôn với người vợ đầu, trong túi tôi vỏn vẹn đúng 200.000 đồng. Hai vợ chồng chui rúc trong căn nhà tôn thấp lè kè, bữa cơm chỉ toàn khoai sắn qua ngày. Trời thương cho chúng tôi một bé gái đặt tên là Yến. Khi Yến tròn 6 tuổi, biến cố ập đến khi vợ tôi mắc bệnh nặng. Tôi bán sạch từ chiếc xe máy cũ, cặp nhẫn cưới cho đến mảnh đất tổ tiên để lại để chạy chữa, nhưng vẫn không giữ được cô ấy. Ngày mẹ đi xa, Yến ôm lấy mẹ ngơ ngác hỏi: “Ba ơi, sao mẹ nằm ngủ lâu thế?”
Hai cha con nương tựa vào nhau sống qua ngày. Công trình cắt giảm nhân sự, tôi rơi vào cảnh thất nghiệp, nợ nần bủa giăng. Đang lúc bế tắc, người quen giới thiệu tôi sang Đài Loan làm công nhân xây dựng với thu nhập tốt hơn. Đêm trước ngày ra đi, Yến ôm chặt lấy cổ tôi, sợ hãi hỏi bao giờ ba mới về. Tôi xoa đầu con, hứa sẽ cố gắng vài năm kiếm tiền về dựng cho con căn nhà đàng hoàng.
Hơn một năm sống nơi xứ người, tôi quen Hồng – một phụ nữ cùng quê làm ở xưởng linh kiện. Hồng ăn nói ngọt ngào, lại hay gọi điện hỏi thăm và trò chuyện với Yến khiến tôi mủi lòng. Hai năm sau, tôi đưa Hồng về quê làm lễ cưới. Trước mặt họ hàng hai bên, cô ấy ôm lấy Yến vỗ về: “Từ nay con cứ coi dì như mẹ đẻ nhé.” Một tháng sau, tôi yên tâm trở lại Đài Loan làm việc, đều đặn gửi gần một tỷ đồng về quê để Hồng lo cho con và cải tạo lại ngôi nhà.
Thời gian đầu mọi việc diễn ra khá êm đẹp. Nhưng dần về sau, Yến trở nên ít nói lạ thường. Có lần gọi điện về, con vừa chực khóc thì Hồng xuất hiện khiến bé lập tức im bặt. Rồi một đêm muộn, tôi nhận được tin nhắn từ một số máy lạ: “Anh không về ngay thì con gái anh không sống nổi đâu.”
Xin nghỉ không được, tôi mất ngủ liên miên. Lòng như lửa đốt, tôi quyết định vay nóng tiền mua vé bay về nước đột xuất mà không báo trước cho ai.
Chuyến bay đáp xuống lúc gần 11 giờ đêm trong trận mưa tầm dã. Căn nhà hai tầng mới xây sáng rực đèn. Nhưng khi đi vòng ra khu nuôi chó sau vườn, tim tôi như ngừng đập: Yến đang co quắp trên tấm bạt rách rưới, người gầy gò chỉ còn da bọc xương, quần áo dính đầy bùn đất, trên mặt có nhiều vết bầm tím, mái tóc bị cắt nham nhở. Nhìn thấy tôi, con ngẩng đầu lên khóc nấc: “Ba ơi… cuối cùng ba cũng về rồi!”
Đúng lúc đó, Hồng từ trong nhà bước ra trong bộ đồ ngủ lụa sang trọng, trên cổ đeo dây chuyền vàng, cất giọng lạnh ngắt: “Anh về sao không báo trước một tiếng?”
Tôi vội vén tay áo con lên thì bàng hoàng thấy dày đặc vết tím tái, sau lưng hằn lên những vệt dài tổn thương. Hồng thản nhiên giải thích rằng con bướng bỉnh, nghịch ngợm nên chỉ “dạy dỗ một chút”. Tôi nghẹn ngào hỏi tiền tôi gửi về mỗi tháng 30 đến 50 triệu sao lại để con nông nỗi này, trong khi bên xứ người tôi chỉ ăn cơm hộp qua ngày, mùa đông không dám bật sưởi.
Yến ứa nước mắt kể lại toàn bộ sự thật: Chỉ sau vài tháng tôi đi, Hồng bắt con làm toàn bộ việc nhà nặng nhọc, dọn dẹp vệ sinh, chăm em trai nhỏ. Làm chậm thì bị mắng, làm sai thì bị phạt, khóc lóc liền bị nhốt vào kho tối. Ngay cả khi sốt cao, con vẫn bị bắt ra chợ giữa trời mưa. Số tiền tôi gửi về Hồng đều giữ riêng, học phí của con luôn đóng chậm, quần áo chỉ toàn đồ cũ xin lại. Từ khi sinh được bé trai, Hồng luôn gieo vào đầu con tư tưởng rằng con chỉ là người thừa trong nhà.
Chung quỷ trong nhà không còn bất kỳ tấm ảnh nào của Yến hay vợ cũ tôi, thay vào đó là ảnh Hồng đi du lịch và hình chụp chung với một người đàn ông lạ mặt. Yến ghé sát tai tôi thì thào: “Dì hay gặp chú đó vào ban đêm lắm ba… và em bé không phải là con của ba đâu.”
Đúng lúc này, chiếc điện thoại Hồng để trên bàn trà bỗng sáng màn hình, hiện lên tin nhắn từ người tên “Anh Tuấn”: “Nghỉ ngơi chưa em? Mai anh ghé qua thăm hai mẹ con nhé…”
Đọc xong dòng tin nhắn, cơn tức giận trong tôi bùng cháy. Tôi giật lấy chiếc điện thoại, giơ ra trước mặt Hồng. Mặt cô ta cắt không còn một giọt máu, lắp bắp không nói thành lời. Ngay trong đêm đó, tôi bế Yến đi thẳng sang nhà trưởng thôn và báo công an xã đến lập biên bản ghi nhận toàn bộ sự việc, đồng thời đưa con đi kiểm tra sức khỏe tại bệnh viện.
Kết quả kiểm tra y tế ghi nhận đầy đủ các tổn thương trên cơ thể Yến, làm căn cứ pháp lý không thể chối cãi. Đứa bé trai sau đó cũng được xét nghiệm ADN và kết quả xác nhận hoàn toàn không có huyết thống với tôi.
Trước những bằng chứng rõ ràng từ cơ quan chức năng, Hồng không thể chối tội. Cô ta phải đối mặt với sự xử lý của pháp luật về hành vi đối xử ngược ngược đãi trẻ em và chiếm đoạt tài sản. Tôi quyết định nộp đơn ly hôn đơn phương, yêu cầu thu hồi lại toàn bộ số tiền và căn nhà đứng tên tôi mà cô ta đã lợi dụng chiếm đoạt.
Sau biến cố, tôi quyết định không quay lại Đài Loan nữa mà ở lại quê nhà, dùng số tiền tích lũy còn lại mở một xưởng mộc nhỏ. Yến được đưa đi điều trị tâm lý và đi học trở lại. Theo thời gian, sự chăm sóc và tình yêu thương của tôi đã giúp con dần nguôi khoai những ám ảnh cũ, tươi tắn và tự tin trở lại.
Căn nhà nhỏ của hai cha con tuy không còn vẻ hào nhoáng vô cảm như trước, nhưng lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười và tình yêu thương chân thành.