
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vì quá bận rộn, tôi đăng tin tuyển giúp việc, ngay sau đó đã có một bà cụ gầy gò, nước da tái nhợt, dáng đi hơi khom, tay xách chiếc túi vải bạc màu đến xin giúp việc. Một thời gian sau, có xảy ra một chuyện….
Tôi đăng tin tìm người giúp việc ngay đầu tháng Sáu, khi lịch làm việc bận rộn không còn một khoảng trống, còn mẹ chồng tôi thì vừa rời viện sau một đợt ốm nặng. Tôi cần một người phụ nữ đứng tuổi, gọn gàng, ít lời và quan trọng nhất là am hiểu việc chăm sóc người cao tuổi.
Chỉ sau ba ngày, có người đến gõ cửa. Đó là một người phụ nữ gầy gò, nước da tái nhợt, dáng đi hơi khom, tay xách chiếc túi vải bạc màu. Người đó nói giọng miền Bắc, nhỏ nhẹ và lễ phép. Khi tôi hỏi xưng hô, người đó đáp:
— Tôi tên Hoa. Không nhớ họ. Trước giờ người ta hay gọi là “bà Hoa giúp việc”, quen rồi.
Có điều gì đó trong ánh mắt ấy khiến tôi cảm thấy mơ hồ, như một cảm giác quen thuộc từ lâu dội lại. Nhưng công việc quá dồn dập, mà người đó lại đáp ứng đúng toàn bộ yêu cầu tôi đề ra.
Bà Hoa làm việc tỉ mỉ. Mẹ chồng tôi mến bà ngay từ buổi đầu, vì bà biết cách xoa bóp giảm mệt mỏi, nấu được những món thanh nhẹ dễ nuốt cho người ốm, và đặc biệt là không bao giờ dò hỏi chuyện riêng tư.
Mỗi khi tôi trở về muộn, bà đều chuẩn bị sẵn phần cơm ngăn nắp dưới lồng bàn, bát canh còn giữ hơi ấm cùng hương vị quen thuộc của gian bếp quê nhà. Tâm trí tôi dường như thả lỏng hơn sau những ngày dài mệt mỏi.
Cho đến một đêm, tôi trở về nhà sau buổi họp kéo dài. Bước vào khu bếp, tôi thấy bà Hoa đang lúi húi lau dọn. Trên mặt bàn lúc đó xuất hiện một cuốn sổ cũ kỹ, phần bìa đã chuyển màu ngả vàng.
Khi tôi vô tình chạm tay vào, bà giật mình vội vã giấu ngay cuốn sổ ra sau lưng…
Hành động bất thường cùng ánh mắt hoảng hốt của bà Hoa khiến sự tò mò trong tôi bùng lên. Tôi giữ giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết:
— Bà Hoa, cuốn sổ đó là gì vậy? Trong nhà này có điều gì cần phải giấu sao?
Bà Hoa cúi gục đầu, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy ôm chặt quyển sổ trước ngực. Bà ngập ngừng một lúc lâu, giọng nghẹn lại:
— Cô chủ… đây chỉ là nhật ký cá nhân của tôi thôi. Không có gì ảnh hưởng đến gia đình cô đâu.
Dù bà nói vậy, nhưng thái độ lúng túng đó làm tôi không thể yên tâm. Tôi nhẹ nhàng thuyết phục rằng nếu không có gì mờ ám thì hãy để tôi xem qua, bởi tôi có trách nhiệm an toàn cho cả gia đình. Không còn cách nào khác, bà Hoa từ từ đưa cuốn sổ ố vàng ra. Bìa sổ bằng simili đã mục nát theo thời gian, những trang giấy bên trong ngả màu nâu trầm và mép sổ đã cong vút.
Tôi mở trang đầu tiên. Dòng chữ viết tay uốn lượn nghiêng nghiêng, gạch xóa nhiều chỗ nhưng vẫn đọc rõ: “Ngày… tháng… năm… Tôi phải bỏ đi. Nếu tiếp tục ở lại, đứa trẻ sẽ không thể có một tương lai bình thường. Mong gia đình người ta sẽ yêu thương nó như con ruột.”
Tim tôi đập hẫng một nhịp. Tôi lật tiếp những trang sau. Càng đọc, mồ hôi hột trên trán tôi càng rịn ra. Cuốn sổ ghi chép lại hành trình của một người mẹ trẻ nghèo khó, vì biến cố gia đình mà phải cắn răng mang đứa con gái mới sinh đặt trước cổng một ngôi nhà giàu có ở phố huyện hơn ba mươi năm trước.
Những chi tiết về ngôi nhà, chiếc tã lót màu xanh nhạt có thêu hình hoa cúc nhỏ, cùng vết bớt màu đỏ ngay sau bả vai của đứa trẻ… tất cả trùng khớp hoàn toàn với những gì cha mẹ nuôi từng kể lại cho tôi nghe về nguồn gốc của chính mình.
Tôi bàng hoàng ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ đang đứng trước mặt. Giờ đây tôi mới hiểu vì sao ngay từ ngày đầu tiên bước qua cánh cửa này, ánh mắt bà nhìn tôi lại đong đầy sự trìu mến lẫn xót xa đến vậy. Tôi nhớ lại hương vị của những bát canh bà nấu mỗi tối, mùi thơm ngòn ngọt đặc trưng của xứ quê mà từ nhỏ tôi chỉ được ăn trong những giấc mơ mơ hồ. Thì ra đó không phải là sự trùng hợp.
— Bà… bà là… — Giọng tôi nghẹn ngào, không thể thốt lên trọn vẹn hai từ “mẹ ruột”.
Bà Hoa bật khóc nấc lên, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác, chìm vào những nếp nhăn sâu quắm của thời gian. Bà quỳ gối xuống sàn gạch, giọng van xin:
— Mẹ xin lỗi… Mẹ không cố ý xuất hiện để làm đảo lộn cuộc sống của con. Mẹ nghe người ta nói con đang tìm người hỗ trợ công việc nhà, lại biết con dạo này quá vất vả, nên mẹ mới đánh liều xin vào. Mẹ chỉ muốn được ở gần con những ngày tháng cuối đời, muốn tự tay nấu cho con vài bữa ăn, giúp con gánh bớt nhọc nhằn… Mẹ không mong con nhận lại mẹ. Ngay mai mẹ sẽ lặng lẽ rời đi, con đừng giận mẹ nhé!
Tôi đứng chết lặng, những ký ức tuổi thơ và cảm giác bị bỏ rơi từng dằn dặt tôi suốt những năm tháng trưởng thành bỗng nhiên tan biến. Trước mắt tôi không phải là một người từ bỏ con mình, mà là một người mẹ đã dành cả đời sống trong sự dằn dỗ, âm thầm theo dõi và yêu thương con theo cách lặng lẽ nhất.
Tôi tiến lại gần, đỡ bà Hoa đứng dậy rồi ôm chặt lấy bờ vai gầy gò đang rung lên từng đợt. Bức tường khoảng cách và những hoài nghi suốt nhiều năm sụp đổ hoàn toàn. Gian bếp nhỏ đêm đó không còn khoảng cách giữa chủ và người giúp việc, chỉ còn lại tình mẫu tử thiêng liêng sau hơn ba mươi năm chia cắt, hòa cùng tiếng thở dài nhẹ nhõm của mẹ chồng tôi từ phòng trong — người đã âm thầm biết rõ sự thật ngay từ ngày đầu tiên nhưng quyết định giữ im lặng để thời gian hàn gắn tất cả.