
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Trong nhà rất nhiều chuyện phải chi tiêu, chồng không nói với tôi lời nào. Lặng lẽ gửi toàn bộ số lương cho mẹ chồng giữ. Tôi không nói lời nào mà chỉ không nấu ăn, không trả tiền, không đi chợ khiến cả nhà tá hỏa…
Tôi tên Vi, 30 tuổi, làm chuyên viên nhân sự cho một tập đoàn tại Đồng Nai. Chồng tôi là Tuấn, 33 tuổi, trưởng phòng kỹ thuật. Lương hàng tháng của Tuấn xấp xỉ 30 triệu. Cả hai vợ chồng sống cùng mẹ chồng – bà Mai – tại căn nhà hai tầng khá rộng rãi. Từ lúc mới yêu, tôi đã biết Tuấn là người gắn bó và rất nghe lời mẹ. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ hình dung được sự phụ thuộc ấy lại chạm đến mức vô lý như hiện tại.
Mọi biến cố bắt đầu vào một buổi chiều cuối tuần. Khi đang kiểm tra lại các khoản chi phí gia đình, tôi giật mình thấy số dư dự phòng trống rỗng. Tra hỏi ra, Tuấn mới thản nhiên thừa nhận toàn bộ tiền lương tháng này anh đã chuyển thẳng vào tài khoản của bà Mai mà không hề trao đổi trước với tôi. Anh bảo mẹ giữ tiền giùm cho an toàn, tránh việc tôi chi xài vào những thứ không cần thiết.
Tôi lặng người, chỉ biết hỏi ngược lại xem các chi phí ăn uống, sinh hoạt, tiền điện nước và tiền học của con ai sẽ gánh vác. Tuấn chọn cách im lặng, còn bà Mai đứng gần đó chỉ buông một câu bênh vực con trai, cho rằng ngày trước bà nuôi anh khôn lớn chưa từng tính toán một lời.
Đêm ấy, tôi không tranh cãi hay ghen tuông. Tôi giữ sự im lặng tuyệt đối. Nhưng sáng hôm sau, tôi dừng toàn bộ việc bếp núc. Tôi không đi chợ, không chuẩn bị đồ ăn sáng, trưa lẫn tối. Căn bếp từng ấm cúng đột ngột lạnh ngắt. Sự đình công lặng lẽ của tôi nhanh chóng đẩy không khí trong gia đình rơi vào căng thẳng cực độ, khiến cả nhà rơi vào trạng thái hoang mang và lúng túng…
Sự biến mất của những bữa cơm dọn sẵn làm nhịp sống trong nhà đảo lộn chỉ sau đúng 24 giờ. Buổi sáng đầu tiên, Tuấn loay hoay tìm đồ ăn trong tủ lạnh trống rỗng rồi phải vội vã dắt xe ra ngoài mua vài món ăn tạm. Bà Mai tỏ ra bất bình, liên tục chê bai đồ ăn ngoài đường không đảm bảo và cất tiếng than thở về thái độ của con dũa. Đến ngày thứ hai, các hóa đơn tiền điện, tiền nước và tiền dịch vụ internet bắt đầu dồn dập gửi về thông báo quá hạn. Tôi vẫn thản nhiên đi làm đúng giờ, tối về tự lo phần ăn của mình rồi vào phòng đọc sách hoặc chơi với con, hoàn toàn ngó lơ những tiếng thở dài hay những lời cằn nhắn trong nhà.
Đến ngày thứ ba, áp lực tài chính và sinh hoạt bộc phát đỉnh điểm. Tuấn không thể tiếp tục tự bỏ tiền túi ra trả lẻ mạn cho từng khoản chi phát sinh, trong khi bà Mai dù giữ trọn tiền lương của con trai nhưng lại nhất quyết không chịu bỏ ra một đồng nào để lo chi phí chung. Bà quen việc con dâu tự tay quán xuyến và chi trả mọi thứ từ trước. Trong bữa cơm mua sẵn nguội ngắt vào buổi tối, Tuấn nhăn nhó gom các hóa đơn đưa cho tôi, yêu cầu tôi thanh toán để tránh bị cắt điện nước.
Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng và đáp lại bằng một giọng điệu cực kỳ bình tĩnh. Tôi phân tích rõ ràng rằng mỗi tháng thu nhập của tôi dùng để tích lũy và chăm lo các khoản cá nhân của hai mẹ con, còn chi phí sinh hoạt chung trước nay luôn trông chờ vào sự đóng góp của anh. Việc anh chuyển toàn bộ thu nhập cho mẹ giữ đồng nghĩa với việc anh đã tự giao quyền quản lý tài chính sinh hoạt gia đình cho bà. Do đó, bất kỳ khoản chi nào từ tiền đi chợ đến hóa đơn điện nước từ nay trở đi, anh nên trực tiếp hỏi xin lại từ mẹ.
Lời nói thẳng thắn cùng thái độ kiên quyết của tôi khiến Tuấn hoàn toàn bối rối. Anh quay sang nhìn mẹ, nhưng bà Mai lập tức né tránh và tỏ ý không muốn xé lẻ số tiền lớn vừa nhận được. Nhìn thấy sự đùn đẩy và lúng túng giữa hai mẹ con, tôi đứng dậy dọn dẹp phần việc của mình rồi đi ngủ, mặc cho Tuấn ngồi lại trong phòng khách với đống hóa đơn chưa trả.
Sự việc kéo dài thêm hai ngày nữa cho đến khi công ty điện lực gửi thông báo cắt điện. Không thể chịu nổi cảnh sống ngột ngạt và bất tiện, Tuấn buộc phải ngồi lại trò chuyện nghiêm túc với tôi. Anh thừa nhận bản thân đã quá vô cảm và thiếu sót khi không bàn bạc với vợ, đồng thời nhận ra việc gửi hết tiền cho mẹ quản lý là không phù hợp với cuộc sống hôn nhân riêng. Tuấn chủ động xin lại thẻ ngân hàng từ bà Mai, thiết lập một tài khoản chi tiêu chung cho hai vợ chồng và cam kết trích ra một khoản cố định hàng tháng để biếu mẹ dưỡng già.
Bà Mai dù không mấy hài lòng nhưng trước sự kiên quyết của con trai và thái độ rõ ràng của con dâu cũng đành chấp nhận. Khi mọi nguyên tắc tài chính được minh bạch và quyền hạn của người vợ được tôn trọng trở lại, tôi mới quay tái diễn sinh hoạt bình thường. Căn bếp lại sáng lửa, nhưng từ đó về sau, không còn ai trong gia đình xem sự gánh vác của tôi là điều dĩ nhiên nữa.