
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày cha tôi tái hôn, tôi sống cùng cha và vợ mới. Ngày nào cũng phải nghe những lời c:ay ngh:iệt từ vợ mới của cha. Thế nên tôi quyết định bỏ quê đi làm ăn xa khi vừa tròn 18 tuổi. Hơn 10 năm sau tôi quay trở lại và một điều khiến tôi phải rơi nước mắt….
“Bước ra khỏi đây ngay! Căn nhà này không còn trách nhiệm phải nuôi dưỡng cậu nữa!”
Tiếng quát lạnh nát vang lên giữa gian phòng khách. Ngay sau đó, chiếc vali cũ kỹ bị quăng mạnh ra tận ngoài hiên, va vào bậc cửa khiến mớ quần áo sần sùi rơi vãi lung tung dưới sàn gạch.
Tôi đứng ngẩn ngơ giữa khoảng sân đầy nắng cháy, sống mũi cay xè. Tôi nhìn thẳng vào người phụ nữ đang khoanh tay bĩu môi trước cửa.
“Mẹ kế… ý mẹ là sao? Con mới vừa thi xong tốt nghiệp…”
Bà Thảo hất hàm, giọng điệu lạnh như băng:
“Thi xong thì tự đi mà kiếm sống! Cậu đã tròn mười tám tuổi, đủ sức dài vai rộng để tự lo. Đừng ở lại đây làm phiền phức cho người khác nữa!”
Tôi quay sang phía góc sân, nơi cha tôi đang ngồi chẻ củi. Bờ vai ông run run, nhưng ông chỉ im lặng cúi gục mặt xuống, không hề ngẩng lên nhìn tôi lấy một lần.
“Bố… bố cũng muốn đẩy con đi sao?”
Đáp lại tôi chỉ là tiếng củi gãy giòn tan và sự im lặng đáng sợ.
Mười năm trước, người mẹ tảo tần của tôi trút hơi thở cuối cùng trên giường bệnh. Hai năm sau, cha đưa bà Thảo về tái giá. Tôi từng ngây thơ tưởng rằng mái ấm gia đình sẽ lại có hơi ấm người mẹ, nhưng những gì nhận lại suốt 8 năm qua chỉ là sự ghẻ lạnh, trách mắng và những bữa cơm thừa nguội lạnh.
Lòng đau như cắt, tôi nhặt từng chiếc áo rơi dưới đất, xốc lại chiếc vali rồi bước ra khỏi cổng làng mà không ngoảnh đầu lại. Cả tuổi thanh xuân sau đó của tôi là những tháng ngày làm thuê làm mướn nơi đất khách quê người, nếm đủ đắng cay ngọt bùi để vươn lên…
Đúng 10 năm sau, tôi trở về quê hương trên chiếc xe sang sang trọng, danh chính ngôn thuận là Giám đốc một chuỗi hệ thống bán lẻ. Nhưng khi đứng trước căn nhà cũ đã bỏ hoang, một ông lão hàng xóm vỗ vai tôi rồi thì thầm một bí mật năm xưa… Bí mật ấy khiến một người đàn ông dạn dẫm phong sương như tôi phải quỳ gối gục đầu xuống đất mà khóc nức nở…
Ông lão hàng xóm ấy là bác Tám, người sống ngay cạnh nhà tôi từ thời thơ ấu. Nhìn thấy tôi trong bộ comple lịch lãm, bác nheo mắt hồi lâu mới nhận ra. Bác thở dài, nắm lấy bàn tay tôi rồi kéo sang khoảng hiên nhà bác, rót một chén trà nóng.
“Minh đấy à con? Bác không ngờ đời này còn có ngày gặp lại mày… Mày thành đạt thế này, chắc dưới suối vàng bố mày cũng an lòng phần nào.”
Tôi nhíu mày, tim giật thót một nhịp:
“Bác nói sao cơ? Bố con an lòng? Chẳng phải ông ấy đã hùa theo bà mẹ kế để đuổi con đi sao? Mười năm qua, chưa một lần con quên được sự cay đắng của cái ngày bị hất hủi đó!”
Bác Tám đặt tách trà xuống bàn, thở dài một tiếng thượt dài như chứa đựng tất cả sự xót xa của mười năm tích tụ:
“Mày trách lầm bố mày rồi Minh ơi! Nếu năm đó ông ấy không làm thế, thì mày làm sao sống nổi, làm sao có được ngày hôm nay?”
Tôi nghẹn ngào, đôi mắt đỏ ngầu: “Bác nói vậy là ý gì? Mắt con chính tai con nghe thấy, chính mắt con nhìn thấy ông ấy cúi đầu mặc kệ bà Thảo đuổi con đi!”
Bác Tám rấn rấn nước mắt, chậm rãi kể lại sự thật nghiệt dã của mười năm trước. Năm tôi mười tám tuổi, đúng vào thời điểm tôi chuẩn bị bước vào đời, bố tôi đi khám và phát hiện mình mắc bệnh hiểm nghèo giai đoạn cuối, thời gian sống chỉ tính bằng tháng. Cùng lúc đó, bà Thảo – người mẹ kế mà tôi luôn oán trách – phát hiện gia đình rơi vào nợ nần chồng chất do trước đó bố tôi âm thầm vay mượn tiền khắp nơi để chữa bệnh cho mẹ ruột tôi và lo tiền học cho tôi.
Bác Tám rung rung giọng kể: “Năm đó, bọn chủ nợ giang hồ kéo đến dọa đốt nhà, dọa chặt tay chân mày nếu không trả đủ tiền. Bố mày biết mình không sống được bao lâu nữa, cũng không muốn cái nợ đời ấy đè lên vai một đứa trẻ vừa tròn mười tám tuổi như mày. Ông ấy bàn với bà Thảo, cố tình diễn một cái kịch bản tàn nhẫn nhất: đuổi mày đi thật xa, tuyệt đoạn tình cảm để mày không bao giờ quay về cái xóm nghèo này nữa, có thế mày mới an toàn mà làm lại cuộc đời.”
Tôi đứng chết lặng. Toàn thân tôi run lên bẩy hẩy. Bác Tám tiếp tục:
“Mày có biết cái ngày mày ôm vali bước đi, bố mày đã nấp sau cánh cửa gỗ mà khóc đến ngất đi không? Mày vừa đi khỏi, bà Thảo và bố mày bán sạch gặt hái, bán cả mảnh vườn để gom góp từng đồng trả nợ cho mày yên tâm ở xa. Mấy tháng sau, bố mày mất. Người ở lại gánh vác tất cả, chăm sóc bố mày những ngày cuối đời, chịu đựng mọi lời đay nghiệt của người đời lại chính là bà Thảo – người mà mày coi là mụ mẹ kế độc ác đấy!”
Lời bác Tám như từng mũi dao đâm thẳng vào tim tôi. Tôi nhớ lại hình ảnh bờ vai run run của cha ngày hôm đó, nhớ lại ánh mắt lạnh tanh nhưng chứa đựng sự kiên quyết tột cùng của bà Thảo. Thì ra, sự lạnh lùng đó là lớp vỏ bọc vĩ đại nhất để bảo vệ mạng sống và tương lai của tôi.
“Bà Thảo… giờ bà ấy đâu rồi bác?” – Tôi thốt lên trong tiếng nấc nghẹn ngào.
“Bà ấy trả xong hết nợ cho bố mày thì sức lực cũng kiệt quệ. Giờ bà ấy đang sống một mình trong cái căn nhà tình thương ở cuối bãi bồi ngoài sông, ngày ngày đi nhặt ve ve sống qua ngày…”
Không kịp nghe hết câu, tôi lao như bay ra phía bãi bồi cuối sông. Cơn mưa chiều đột ngột trút xuống quê nhà, tạt vào mặt tôi đau rát, nhưng làm sao đau bằng sự hối hận đang xé rách tâm cang tôi lúc này. 10 năm qua, tôi đã sống trong sự oán hận, lấy sự tha hương và vươn lên làm mục đích để chứng minh cho họ thấy tôi không phải kẻ vô dụng. Nhưng hóa ra, thành công ngày hôm nay của tôi được đánh đổi bằng sự hy sinh thầm lặng và nỗi đau tột cùng của hai người đấng sinh thành.
Trước căn nhà tình thương xiêu quẹo bên bờ sông, một người phụ nữ gầy giuộc, tóc đã bạc phơ đang co quắp ngồi vá lại chiếc áo cũ dưới ánh đèn dầu tù mù. Tôi bước qua cánh cửa xập xệ, đôi chân không còn trụ vững mà quỳ gục xuống nền đất ẩm ướt.
“Mẹ ơi… Con đã về rồi đây!”
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn tôi hồi lâu. Chiếc kim trên tay bà rơi rớt xuống đất. Bà không chửi mắng, không xua đuổi như 10 năm trước nữa, mà chỉ run rẩy đưa bàn tay gầy guộc đầy vết sẹo ôm lấy gương mặt tôi, nước mắt mắt hòa cùng nước mưa chảy tràn trên má:
“Về là tốt rồi… Con sống tốt là bố mẹ an lòng rồi…”
Tôi ôm chặt lấy người mẹ kế ấy, giọt nước mắt hối hận trào ra. Tôi biết rằng, từ nay về sau, tôi sẽ dùng cả phần đời còn lại để đền đáp và phụng dưỡng người mẹ vĩ đại này.