
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
V::àng trong nhà cứ không cánh mà bay, tôi nghi mẹ chồng đã lấy. Tôi âm thầm đặt camera ẩn trong phòng để lấy bằng chứng, không ng ờ lại phải chứng kiến cảnh tượng thật khó tin…..
Đêm muộn, căn bếp tầng dưới bỗng vang lên tiếng lách cách kỳ lạ. Phương nhón chân bước xuống cầu thang, nén thở nhìn qua khe cửa xép. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn pin cầm tay, bóng người phụ nữ quen thuộc đang cặm cụi mò mẫm trong hộc tủ đựng giấy tờ và tài sản cá nhân của cô.
Phương năm nay 30 tuổi, lập gia đình được hơn 5 năm. Cô sống chung cùng gia đình chồng trong một ngôi nhà rộng rãi. Bà Nga — mẹ chồng cô — là người có tính tỉ mỉ đến mức kiểm soát, luôn muốn quản lý mọi ngóc ngách trong nhà. Không ít lần Phương nhận ra những cuốn sổ tiết kiệm nhỏ hay trang sức cá nhân của mình bị thay đổi vị trí. Khi cô lên tiếng hỏi, bà chỉ thản nhiên xua tay bảo cô tự mình nhớ nhầm.
Để giải tỏa sự nghi ngờ, Phương bí mật lắp một thiết bị ghi hình ngụy trang nhỏ gọn góc phòng, chĩa thẳng vào khu vực cất giữ đồ đạc riêng.
Trưa hôm sau, khi đang ngồi làm việc tại văn phòng, điện thoại của Phương bất ngờ rung lên báo có chuyển động bất thường. Cô hồi hồi mở ứng dụng.
Trên màn hình, hình ảnh bà Nga hiện lên đúng như dự đoán, đang bấm mở khóa ngăn kéo. Nhưng ngay khoảnh khắc Phương định lưu lại clip, một bóng người thứ hai lặng lẽ bước vào.
Là Nam — người chồng vốn luôn tỏ ra hiền lành, chỉn chu của cô.
Anh nhẹ nhàng khép chặt cửa phòng, tiến lại gần mẹ mình. Phương sững người khi thấy Nam lấy ra một chùm chìa khóa phụ cùng một cuốn sổ tay nhỏ. Hai người họ bắt đầu cùng nhau phân loại, kiểm tra tỉ mỉ từng tập tài liệu cá nhân, con dấu cùng toàn bộ hồ sơ kinh doanh riêng mà Phương dày công tích lũy suốt nhiều năm qua….
Toàn thân Phương run lên gẩy gót. Tay cô siết chặt chiếc điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Trên màn hình nhỏ, Nam thản nhiên lấy điện thoại ra chụp lại từng trang hồ sơ bảo mật, từng hợp đồng đối tác và thông tin tài khoản ngân hàng của công ty riêng do cô sáng lập.
Bà Nga đứng bên cạnh, vừa canh chừng ra cửa vừa thì thầm giục giã: “Chụp nhanh lên con, xem nó còn giấu tài khoản nào khác không. Toàn bộ tài sản này sau này phải đứng tên con hết, không thể để nó tẩu tán cho nhà ngoại được.”
Nam gật đầu, nở một nụ cười lạnh xơ xác mà Phương chưa từng nhìn thấy trong suốt 5 năm chung sống: “Mẹ yên tâm, con theo dõi mọi giao dịch của cô ta suốt mấy năm nay rồi. Mấy giấy tờ đất đai đứng tên cá nhân cô ta, con cũng nhờ người làm sẵn thủ tục ủy quyền rồi, chỉ chờ thời điểm thích hợp là sang tên.”
Hóa ra, sự soi mói của mẹ chồng từ trước đến nay không phải là thói quen vặt vãnh của người già, mà là một chiến dịch được lên kế hoạch bài bản. Người chồng mà cô hết lòng yêu thương, tin tưởng, người luôn tỏ ra đứng ngoài mọi tranh chấp gia đình, lại chính là kẻ đạo diễn đứng sau toàn bộ âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô. Suốt 5 năm qua, mọi khoản đầu tư, mọi kế hoạch tích lũy của cô đều bị anh ta âm thầm ghi chép, sao chép và tìm cách chuyển dịch sang tài khoản riêng của gia đình chồng.
Phương phải vịn tay vào bàn làm việc để giữ cho mình khỏi ngã gục. Tim cô đập liên hồi vì phẫn nộ và chua chát. Cô hít một hơi thật sâu, cố lấy lại sự bình tĩnh. Nếu cô bốc đồng lao về nhà làm ầm ĩ ngay lúc này, họ sẽ dễ dàng phi tang bằng chứng và phủ nhận mọi chuyện.
Phương lấy lại tinh thần, dùng chức năng quay màn hình lưu lại toàn bộ đoạn video làm bằng chứng không thể chối cãi. Cô gọi điện ngay cho luật sư riêng, gửi toàn bộ tệp dữ liệu cùng danh mục tài sản cá nhân để chuẩn bị cho một cuộc pháp lý triệt để.
Tối hôm đó, Phương trở về nhà với vẻ mặt bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra. Trong bữa ăn tối, Nam vẫn đóng tròn vai người chồng quan tâm, gắp thức ăn cho cô và hỏi thăm công việc bằng giọng điệu ngọt ngào. Bà Nga vẫn sắm vai người mẹ chồng hay cằn nhằn nhưng chu đáo. Đứng trước những gương mặt giả tạo ấy, Phương chỉ mỉm cười kín đáo.
Hai tuần sau, khi toàn bộ thủ tục pháp lý, đơn ly hôn cùng bằng chứng thu thập được đã hoàn tất, Phương chọn đúng ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới để trao cho Nam tấm phong bì dày. Khi Nam mở ra, khuôn mặt anh ta cắt không còn một giọt máu khi nhìn thấy những bức ảnh chụp màn hình từ camera cùng tờ đơn ly hôn kèm yêu cầu phong tỏa toàn bộ tài sản đang tranh chấp. Phương bình thản xếp hành lý, bước ra khỏi căn nhà đầy dối trá, để lại sau lưng sự bàng hoàng và sụp đổ của những kẻ đã dốc sức tính toán suốt nhiều năm trời.