
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bình thường khi người ta đi chăm cháu nội sẽ không đòi hỏi gì, nhưng tôi lại khác. Tôi yêu cầu con dâu mỗi tháng phải gửi tôi 11 triệu, tôi bị họ hàng làng xóm chê tr::ách là “ham tiền” nhưng tôi vẫn mặc kệ đều đặn nhận tiền hàng tháng từ con dâu. Sau 6 năm, tôi quyết đinh về quê sống trước khi về tôi đã làm một chuyện, khiến con dâu phải nhìn tôi bằng ánh mắt khác…..
Tôi tên là Bính, năm nay vừa bước sang tuổi 62. Cả đời tôi quanh quẩn với ruộng đồng ở một vùng quê nghèo ven biển Nam Định, chưa từng nghĩ có ngày mình lại sống giữa lòng đô thị sầm uất suốt nhiều năm trời.
Ngày con trai tôi – Tuấn – dẫn Uyên về ra mắt, tôi đã nhận ra sự khác biệt quá lớn giữa hai gia đình. Uyên là con gái thành phố, làm quản lý cho một chuỗi khách sạn lớn, ăn nói sắc sảo và rất chỉn chu. Còn tôi chỉ là người phụ nữ làm nông, tay chân thô ráp, nói năng thật thà. Tôi và con dâu không hề xích mích, nhưng giữa hai người luôn có một khoảng cách vô hình.
Mọi chuyện bắt đầu khi cháu ngoại – bé Bơ – tròn một tuổi. Đến lúc Uyên phải quay lại với công việc bận rộn, hai vợ chồng bàn nhau gọi điện về quê, tha thiết nhờ tôi lên thành phố trông cháu và quán xuyến nhà cửa giúp.
Đêm đó, tôi nằm vắt tay lên trán suy nghĩ rất lâu. Tôi đã chứng kiến không ít người già trong làng lên phố giúp con: làm việc quần quật từ sáng đến đêm, chi tiêu từng đồng phải ngửa tay xin, đến khi cháu lớn thì thân thể hao mòn, trở về quê với hai bàn tay trắng. Tôi quyết định mình phải làm khác.
Ngay ngày đầu tiên đặt chân lên căn hộ chung cư của các con, tôi ngồi xuống ghế phòng khách, nhìn thẳng vào mắt con dâu và nói một lời thẳng thắn:
“Mẹ lên đây giúp các con chăm bé Bơ, đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp. Nhưng mỗi tháng, mẹ yêu cầu con dâu phải đưa riêng cho mẹ đúng 12 triệu đồng. Không thiếu một đồng.”
Cả Tuấn và Uyên đều ngỡ ngàng. Khung cảnh lúc đó chùng xuống một cách nặng nề. Uyên lặng im một lúc rồi nhẹ nhàng gật đầu đồng ý, nhưng tôi nhận ra trong mắt con dâu là sự thất vọng tràn trề.
Tin đồn tôi “hội đồng” bắt con dâu trả lương cao nhanh chóng bay về quê nhà. Họ hàng chê trách tôi là người mẹ ham tiền, bòn rút tiền của con cái, coi việc chăm cháu ruột như một chuyến đi làm thuê đắt đỏ. Mấy bà hàng xóm mỗi lần gặp đều mỉa mai, bảo tôi tính toán từng đồng với chính máu mủ của mình. Tôi nghe hết, nhưng chỉ im lặng, không giải thích một lời.
Đều đặn mỗi tháng, Uyên đưa tôi 12 triệu. Tôi cầm lấy, cẩn thận ghi chép lại từng mốc thời gian vào một cuốn sổ tay cũ kỹ.
Suốt 6 năm trôi qua, bé Bơ giờ đã vào lớp 1, cứng cáp và ngoan ngoãn. Thấy công việc của mình ở đây đã xong, tôi lặng lẽ dọn dẹp đồ đạc, đặt vé xe khách chuyến sớm nhất để trở về quê.
Sáng hôm ấy, trước khi các con ngủ dậy, tôi đặt lên bàn ăn một chiếc phong bì dày cộp cùng cuốn sổ tay nhỏ. Bên trong chiếc phong bì là toàn bộ số tiền 920 triệu đồng. Khi vợ chồng Tuấn thức dậy, đọc xong những dòng chữ trong sổ và nhìn thấy số tiền khổng lồ trên bàn, hai đứa bàng hoàng đến mức tay chân run rẩy. Ngay lập tức, Uyên cuống cuồng nhấc điện thoại gọi báo công an địa phương đến gấp…
Công an phường nhanh chóng có mặt tại căn hộ vì nghi ngờ có sự việc bất thường hoặc hành vi tẩu tán tài sản phức tạp. Khi lực lượng chức năng yêu cầu giải trình về nguồn gốc số tiền 920 triệu đồng cùng nội dung cuốn sổ, Uyên nghẹn ngào mở cuốn sổ tay ra đọc thành tiếng trước sự chứng kiến của mọi người. Lúc này, toàn bộ sự thật giấu kín suốt 6 năm qua mới chính thức được hé lộ.
Trong cuốn sổ, từng trang giấy hoen màu được tôi ghi chép tỉ mỉ:
-
Trang đầu tiên: “Tháng 1: Nhận của con dâu 12 triệu. Mẹ trích 4 triệu tiền ăn uống cho cháu, gửi tiết kiệm 8 triệu.”
-
Các trang tiếp theo: Hàng tháng, tôi đều trích một phần tiền nhỏ để tự tay đi chợ mua đồ tươi ngon nhất cho cháu, phần còn lại tôi đem gửi toàn bộ vào ngân hàng.
-
Trang cuối cùng: Dòng chữ tôi viết vội trước đêm rời đi: “Uyên và Tuấn à! 6 năm trước, mẹ biết con dâu làm kế toán, quản lý tài chính rất giỏi nhưng tính tình trẻ trung, thích đầu tư mạo hiểm và mua sắm tự do. Con trai mẹ thì nuông chiều vợ, làm ra bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, không có khoản tích lũy nào phòng thân. Mẹ đòi 12 triệu mỗi tháng không phải vì mẹ ham tiền. Mẹ làm vậy là để bắt các con phải có trách nhiệm trích ra một khoản cố định mỗi tháng, buộc các con phải thắt chặt chi tiêu. Mẹ biết họ hàng khinh ghét mẹ, con dâu có thể từng trách mẹ ghê gớm, nhưng mẹ mặc kệ. Số tiền 864 triệu tiền gửi hàng tháng, cộng với tiền lãi ngân hàng và tiền tiết kiệm riêng từ gánh rau ở quê của mẹ, tổng cộng là 920 triệu. Hôm nay cháu Bơ đã vào lớp 1, mẹ trả lại toàn bộ số tiền này cho hai con để làm khoản tiền đặt cọc mua căn nhà riêng, không phải đi thuê nữa. Mẹ về quê đây.”
Nghe đến đây, cả hai vợ chồng Tuấn và Uyên gục xuống bàn khóc nấc lên vì hối hận và xúc động. Uyên nhớ lại những lần mình thầm trách mẹ chồng khắt khe, nhớ cả những lời đàm tiếu của họ hàng mà mẹ đã một mình gánh chịu suốt 6 năm qua mà không một lời than van. Cô vội vàng giải thích với cán bộ công an rằng đây chỉ là sự hiểu lầm trong gia đình vì quá sốc trước tấm lòng quá lớn của người mẹ.
Ngay trong ngày hôm đó, hai vợ chồng bắt chuyến xe sớm nhất đuổi theo về tận vùng quê Nam Định. Vừa bước vào căn nhà cấp bốn đơn sơ, Uyên đã lao đến quỳ xuống ôm chằm lấy chân tôi, nước mắt giàn giụa:
“Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ… Chúng con sai rồi! Tụi con cứ nghĩ mẹ đòi tiền vì bản thân, ai ngờ mẹ lại hy sinh cho chúng con nhiều đến thế…”
Tôi nhẹ nhàng nâng con dâu đứng dậy, ôm cả hai đứa vào lòng. Mọi khoảng cách, sự xa cách giữa mẹ chồng và con dâu trong suốt 6 năm qua hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và tình yêu thương vô bờ bến.
Ít lâu sau, vợ chồng Tuấn dùng số tiền đó cùng khoản vay ngân hàng để mua được căn hộ riêng. Góc trân trọng nhất trong phòng khách căn nhà mới, họ lồng khung kính cuốn sổ tay cũ kỹ của tôi như một nhắc nhở về tình mẫu tử bao la và bài học làm người vô giá.