
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tin tưởng chồng sẽ không phản bội mình, tôi thuê giúp việc trẻ trung về chăm sóc cho gia đình. Ngày đi gặp đối tác do quên đồ, tôi quay trở lại nhà vào buổi trưa bắt gặp Chồng Và Người Giúp Việc Bàn Cách H/ãm H/ại tôi Để Cướp Gia Tài….
Tôi là Phương, 42 tuổi, con gái duy nhất của một gia đình kinh doanh nông sản lớn tại Lâm Đồng. Sau khi cha mẹ đột ngột rời xa trần thế, tôi đứng tên toàn bộ khối tài sản chung, nổi bật nhất là khu trang trại rộng hơn 15 hecta cùng căn biệt thự cổ đắt giá ở ngoại ô đà lạt.
Chồng tôi là Quốc, kém tôi hai tuổi, đang quản lý một doanh nghiệp chuyên nhập khẩu phân bón. Trong mắt đồng nghiệp và bạn bè, chúng tôi là đôi vợ chồng vô cùng hạnh phúc. Quốc chăm sóc tôi từng chút một, luôn chuẩn bị nước ấm, nhắc tôi uống thuốc đúng giờ vì biết tính tôi hay mất ngủ và mệt mỏi dai dẳng. Việc nhà do bà Lệ, người đã gắn bó gần 6 năm, đảm nhận. Bà Lệ tính tình trầm lặng, làm việc siêng năng nên tôi rất tin tưởng và thường xuyên hỗ trợ chi phí cho gia đình bà.
Một buổi trưa đầu tháng mười, tôi đang trên đường đi gặp đối tác thì phát hiện mình quên tài liệu quan trọng trên bàn làm việc ở tầng hai. Tôi quay xe trở về nhà. Cổng chính chỉ khép hờ. Khi bước nhẹ về phía khu vực bếp, tôi bỗng khựng lại vì tiếng trò chuyện rầm rì bên trong.
Đó là giọng của Quốc và bà Lệ. Bà Lệ cất lời, xác nhận đêm qua đã tăng thêm lượng dung dịch pha sẵn vào ly nước sâm của tôi theo kế hoạch. Bà ta cam đoan chỉ vài tháng nữa, khi sức khỏe của tôi hoàn toàn suy kiệt, toàn bộ trang trại và khối tài sản đứng tên tôi sẽ thuộc về họ. Quốc gật đầu, căn dặn phải thực hiện thật cẩn trọng để mọi phản ứng của tôi nhìn qua chỉ giống như một đợt suy nhược nặng.
Tôi đứng chôn chân đằng sau chậu cây cảnh, toàn thân lạnh ngắt. Suốt nửa năm qua, tôi liên tục bị váng đầu, kiệt sức và thèm ngủ một cách bất thường. Bác sĩ tư mà Quốc đưa tới khám luôn chẩn đoán tôi bị căng thẳng quá độ. Thì ra, mọi chuyện đều nằm trong một kịch bản được tính toán kỹ lưỡng.
Tôi cắn chặt môi, âm thầm lùi bước ra xe rồi lái thẳng tới một trung tâm y tế độc lập để lấy mẫu xét nghiệm khẩn cấp và yêu cầu lưu giữ hồ sơ. Ngay sau đó, tôi liên lạc với anh Nam – một chuyên gia pháp lý uy tín và là người bạn thân thiết của gia đình tôi từ trước. Anh Nam dặn tôi tuyệt đối không dùng bất kỳ thực phẩm nào ở nhà nếu chưa kiểm tra, đồng thời khuyên tôi bảo quản cẩn thận mọi bằng chứng thu được và kiểm tra lại toàn bộ sổ sách cá nhân.
Tối hôm đó, tôi giả vờ mệt mỏi trở về phòng. Bà Lệ đem lên một ly nước sâm cùng hai viên thực phẩm chức năng. Lợi dụng lúc bà ta quay đi, tôi nhanh chóng đổ bớt nước vào lọ thủy tinh giấu sẵn, giấu viên nén rồi vờ như đã dùng xong. Đến nửa đêm, một gã đàn ông lạ mặt âm thầm dùng chìa khóa riêng mở cửa bước vào phòng. Hắn cẩn thận lấy phần nước còn dư cho vào ống nghiệm, rồi thì xầm với bà Lệ rằng liều lượng này vẫn còn nhẹ, cần phải đổi sang loại dung dịch đậm đặc hơn. Hắn cũng nhắc nhở Quốc phải mau chóng lấy được văn bản ủy quyền toàn bộ trang trại trước cuối tuần.
Toàn bộ cuộc hội thoại về việc pha chế dung dịch, âm mưu chiếm đoạt tài sản và kế hoạch làm giả giấy tờ đã được chiếc máy ghi âm thu trọn vẹn.
Sáng hôm sau, tôi lấy lý do đến bệnh viện lớn kiểm tra tổng quát. Gã đàn ông đêm qua lặng lẽ bám theo tôi bằng xe máy. Bằng sự chủ động, tôi đã cắt đuôi hắn tại một trung tâm thương mại đông đúc rồi di chuyển đến điểm hẹn với chuyên gia y tế do anh Nam giới thiệu. Kết quả phân tích ban đầu cho thấy trong mẫu nước thu được và trong máu của tôi có sự xuất hiện của hợp chất gây ức chế thần kinh liều thấp được sử dụng liên tục.
Cùng lúc đó, anh Nam xác minh được một công ty tài chính đang nộp hồ sơ yêu cầu xác minh quyền sở hữu căn biệt thự và trang trại của tôi, do Quốc đã dùng nó làm tài sản thế chấp cho một khoản nợ khổng lồ.
Để đảm bảo an toàn cho các giấy tờ gốc của gia đình, tôi liên hệ với cô Mai – người thủ quỹ lâu năm của cha tôi hiện đang sống tại Long An – và nhờ cô cất giữ giúp. Chiều cùng ngày khi tôi về nhà, Quốc vội vã đưa ra một tập tài liệu bảo lãnh tài chính, giục tôi ký ngay. Tôi bình tĩnh từ chối với lý do sức khỏe không tốt. Đúng lúc đó, màn hình điện thoại của Quốc sáng lên hiển thị cuộc gọi từ bên phía công ty tài chính.
Đêm đó, tôi gom toàn bộ hồ sơ gốc và nhờ anh Nam chuyển gấp xuống nhà cô Mai. Tuy nhiên, gã đàn ông lạ mặt đã đánh hơi được và lần theo tới tận nơi. Hắn đứng trước cửa nhà cô Mai, liên tục gọi điện đe dọa. Cùng lúc, Quốc gửi cho tôi một tin nhắn với dòng chữ lạnh ngắt: “Sáng mai anh sẽ đến đón em về, đi bằng cách nào là do em tự chọn.”…..
Sáng hôm sau, tôi chủ động đến thẳng Bệnh viện Tâm thần Thành phố để thực hiện kiểm tra vi sinh và giám định năng lực hành vi. Kết quả của hội đồng y khoa kết luận tôi hoàn toàn tỉnh táo, tư duy mạch lạc và đủ năng lực pháp lý, kèm theo bản phân tích độc chất chính thức có giá trị trước pháp luật. Cùng lúc, anh Nam hoàn thiện hồ sơ tố giác tội phạm, gửi lên cơ quan điều tra kèm toàn bộ tệp ghi âm, tin nhắn đe dọa và kết quả xét nghiệm.
Ngay tại sảnh bệnh viện, Quốc và bà Lệ bất ngờ xuất hiện. Quốc cố tình đóng vai người chồng tận tụy, lo lắng cho người vợ đang “rối loạn tâm lý”. Tôi thẳng thắn công khai bản kết luận sức khỏe của hội đồng y khoa và bật đoạn băng ghi âm lên giữa thanh thiên bạch nhật. Trước sự chứng kiến của lực lượng bảo vệ và người dân, Quốc tái mặt, hậm hực rút lui nhưng không quên để lại một lời đe dọa: “Rồi cô sẽ phải hối hận vì những gì đã làm.”
Ngay lập tức, nhóm tay chân của Quốc lao xuống nhà cô Mai ở Long An hòng chiếm đoạt tập hồ sơ gốc, mang theo một bản ủy quyền giả mạo có chữ ký của tôi. Nhận được tin báo, tôi và anh Nam lập tức di chuyển đến Văn phòng Công chứng địa phương. Nhờ sự xuất hiện kịp thời và tuyên bố hủy bỏ hoàn toàn mọi giao dịch của chủ sở hữu hợp pháp, công chứng viên đã ra quyết định tạm dừng toàn bộ thủ tục.
Đúng lúc này, cô Mai gọi điện báo một chi tiết chấn động: con gái của bà Lệ vì quá sợ hãi trước hành vi sai trái của mẹ nên đã lén giao lại một thẻ nhớ mà bà Lệ từng cất giấu.
Bên trong thẻ nhớ là đoạn video ghi lại sự việc nhiều năm về trước. Cha tôi – ông Hùng – khi còn sống đã phát hiện ra Quốc cùng gã đàn ông lạ mặt (tên Bình) làm giả giấy tờ nâng khống giá trị nông sản để rút tiền của công ty. Cha tôi dọa sẽ đưa vụ việc ra ánh sáng. Trong đoạn video, Bình đã có hành vi đe dọa và xô xát khiến cha tôi giật mình gục xuống do nhồi máu cơ tim cấp tính. Khi bà Lệ hoảng loạn đòi gọi cấp cứu, Quốc đã ngăn lại và lạnh lưng nói: “Cứ để yên đó, chưa sao đâu.” Sự chậm trễ cố ý ấy đã khiến cha tôi ra đi vĩnh viễn.
Đoạn video chính là bằng chứng đắt giá nhất vạch trần toàn bộ tội ác. Lực lượng công an nhanh chóng triệu tập và bắt giữ Quốc, bà Lệ cùng gã đồng phạm tên Bình để điều tra về các hành vi: Cố ý gây tổn hại sức khỏe cho người khác, Giả mạo giấy tờ tài liệu của cơ quan tổ chức, Lừa đảo chiếm đoạt tài sản và Hành vi không cứu giúp người trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng.
Gia tài và căn biệt thự của gia đình tôi được bảo vệ an toàn. Dù trải qua một tổn thương quá lớn, tôi vẫn vững vàng đứng lên, tiếp tục quản lý trang trại của cha mẹ để lại và bắt đầu một chương mới bình yên cho cuộc đời mình.