
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sinh nhật con trai, mẹ chồng đưa b::é b::a của chồng đến bữa tiệc. Bà còn bắt tôi nhường ghế chính cho cô ta. tôi không nói gì, chỉ đặt món quà cuối cùng trước mặt chồng. Khi anh mở ra, làm cho cả nhà chồng t::ái m::ặt…
“Cô đứng lên đi. Cái ghế đó hôm nay không thuộc về cô nữa.”
Ngay trong tiệc sinh nhật tròn tám tuổi của bé Minh Triết, bà Hoài – mẹ chồng tôi – thẳng thừng chỉ tay, ép tôi rời khỏi vị trí dành cho người mẹ để nhường cho Nhã Phương, người phụ nữ mà chồng tôi từng cam đoan chỉ là đồng nghiệp buôn bán.
Khang – chồng tôi – chẳng hề bối rối. Anh tự nhiên kéo ghế, ân cần mời cô ta ngồi xuống.
“Em ngồi đi cho thoải mái.”
Tôi nhìn người đàn ông đã gối chăn suốt tám năm, rồi nhìn nụ cười hài lòng của mẹ chồng. Bà không ngần ngại lên tiếng trước toàn thể họ hàng:
“Ngẫm ra người ngoài còn biết lo lắng, chăm sóc cho con trai tôi chu đáo hơn cái loại vợ như cô.”
Tôi không hề rơi một giọt nước mắt, cũng chẳng thèm tranh cãi. Tôi lặng lẽ lui xuống góc cuối bàn tiệc, nhìn người phụ nữ kia gắp thức ăn cho con trai mình rồi cất giọng ngọt ngào:
“Minh Triết, món này ngon lắm, con ăn thử nhé?”
Đứa trẻ khẽ gật đầu, nhưng mắt vẫn hướng về phía tôi hỏi khẽ:
“Mẹ… sao mẹ lại ngồi xa thế?”
Tôi giữ nụ cười gượng gạo:
“Không sao đâu, hôm nay ngày vui của con, con cứ ăn ngoan nhé.”
Không một ai hay biết, dưới túi xách của tôi đã chuẩn bị sẵn một chiếc hộp kỷ niệm. Khi bữa tiệc sắp tàn, Khang nhíu mày nhìn tôi:
“Cô định giở trò gì đấy?”
Tôi bước tới, nhẹ nhàng đặt chiếc hộp xuống trước mặt anh:
“Anh mở ra xem đi.”
Bên trong không phải quà cáp đắt tiền, mà chỉ có một thiết bị lưu trữ nhỏ cùng tệp tài liệu dày cộp. Vừa liếc qua, mặt Khang lập tức cắt không còn một giọt máu. Đó là toàn bộ hồ sơ sở hữu một căn hộ đắt đỏ, lịch sử giao dịch ngân hàng kéo dài suốt hai năm qua và tên người thụ hưởng không ai khác chính là Nhã Phương.
Cô ta chột bụng đứng phắt dậy, hoảng hốt kêu lên:
“Không thể nào! Anh Khang, anh từng bảo cô ta chẳng hề hay biết gì cơ mà!”
Bàn tiệc lập tức rơi vào khoảng không im lặng đến nghẹt thở.
Tôi lạnh xám mặt, cất lời:
“Bây giờ anh còn gì để giải thích nữa không?”
Tối hôm đó, tôi ôm con rời khỏi căn nhà ấy. Tôi cứ nghĩ bản thân đã bóc trần toàn bộ sự thật dối trá, cho đến khi điện thoại nhận được dòng tin từ số máy lạ:
“Chị An, chị tưởng người tính kế sau lưng chị chỉ có chồng chị và cô ta thôi sao?”
Tôi vội mở thư mục cuối cùng trong tệp dữ liệu ra. Tên tệp khiến tim tôi nhói lên từng hồi: “MINH TRIẾT – 2018”.
Mở đoạn ghi âm bên trong, giọng mẹ chồng tôi văng vẳng phát ra:
“Sự thật về đứa trẻ này tuyệt đối phải giấu kín, không được để cho nó biết.”
Ngay sau đó là tiếng của Khang đầy lo lắng:
“Nhưng mẹ ơi, nếu một ngày cô ấy phát hiện ra thì tính sao?”
Tôi rụng rời chân tay, bàng hoàng quay sang nhìn về phía phòng ngủ của con. Rốt cuộc suốt tám năm qua, họ đã cất giấu bí mật khủng khiếp gì liên quan đến ngày con tôi cất tiếng khóc chào đời?
Điện thoại lại rung lên một nhịp:
“Nếu chị muốn biết sự thật năm đó… đừng để chồng chị biết chị đã nghe đoạn ghi âm này.”….
Tôi run rẩy nhấn vào tệp âm thanh kế tiếp. Giọng một bác sĩ vang lên rõ mùng một:
“Cả hai đứa trẻ sinh đôi đều gặp nguy hiểm. Đứa lớn không qua khỏi, còn đứa nhỏ thì hồi phục tốt. Nhớ giữ kín thông tin theo đúng thỏa thuận.”
Sự thật như sét đánh ngang tai. Đứa con tôi mang nặng đẻ đau năm đó thực chất là một cặp sinh đôi. Đứa trẻ mà tôi chăm bẵm suốt tám năm qua không hề biết rằng mình còn có một người anh em đã khuất – hoặc có thể… chưa từng mất đi!
Đúng lúc ấy, cửa nhà bất ngờ bị đạp tung. Khang xông vào với vẻ mặt dữ tợn, mắt đỏ ngầu:
“Cô đã xem những gì rồi?”
Tôi nhanh tay rút thiết bị lưu trữ, giấu chặt vào lòng:
“Anh và mẹ anh đã làm gì với đứa con còn lại của tôi?”
Khang khựng lại, rồi bật cười cay đắng. Anh ta thừa nhận năm đó gia đình anh ta lâm vào nợ nần chồng chất. Mẹ chồng tôi vì muốn có tiền trang trải đã bí mật bán đứa con thứ hai cho một gia đình giàu có thiếu tự do về con cái, rồi dựng lên màn kịch đứa trẻ đã qua đời ngay khi sinh. Còn Nhã Phương chính là em gái của người đàn bà đã mua đứa trẻ đó. Cô ta tiếp cận Khang không phải vì tình cảm, mà để dùng bí mật này tống tiền và thao túng toàn bộ tài sản của anh ta.
Mọi thứ thối nát phô bày hoàn toàn. Tôi lập tức đâm đơn ra tòa, phối hợp với cơ quan chức năng cung cấp toàn bộ chứng cứ thu thập được.
Mấy tháng sau, Khang và mẹ chồng cùng những kẻ liên quan phải nhận án phạt nghiêm minh trước pháp luật cho hành vi vi phạm nghiêm trọng của mình. Nhờ sự hỗ trợ từ phía công an, tôi đã tìm lại được đứa con bị chia cắt năm xưa. Hai đứa trẻ cuối cùng cũng được đoàn tụ trong vòng tay yêu thương của mẹ, khép lại những chuỗi ngày tăm tối và dối trá.