Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Ngày Giỗ Mẹ Chồng, Tôi Dắt 2 Con Về Thì Chết Lặng Thấy Chồng Nắm Tay Người Lạ Trước Bàn Thờ

… Hùng giật mình buông tay khỏi vai chị Hoa khi nghe tiếng bước chân của tôi. Căn phòng khách rơi vào một khoảng không im lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng thút thít nhè nhẹ của người phụ nữ đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ của mẹ chồng tôi.
Bé Minh vẫn đứng đó, đôi bàn tay nhỏ bé bám chặt vào tạt áo dài của tôi. Đôi mắt tròn xoe của con đong đầy sự sợ hãi, hoang mang mà một đứa trẻ sáu tuổi lẽ ra không bao giờ phải gánh chịu.
“Mẹ ơi, ba có bỏ mẹ không?”
Câu hỏi của con treo lơ lửng giữa không gian. Tôi hít một hơi thật sâu, nén dòng lệ đang chực trào ra nơi sống mũi. Tôi quỳ một bên chân xuống, ôm lấy cả hai đứa con vào lòng, xoa nhẹ mái tóc của bé Minh và tấm lưng đang run lên của con gái lớn. Tôi nhìn thẳng vào mắt con trai, cất giọng thật bình thản, dứt khoát:
— Không ai bỏ ai cả, Minh à. Mẹ và các con sẽ luôn ở bên nhau. Bất kể chuyện gì xảy ra.
Nói rồi, tôi đứng dậy. Cái sống lưng vốn dĩ nhẫn nại, chịu đựng suốt mười năm làm dâu của tôi chưa bao giờ thẳng đến thế. Tôi không còn cảm giác đau đớn hay tủi thân nữa. Sự thật phơi bày trần trụi ngay trước bàn thờ gia tiên, trước mặt họ hàng hai bên đã dập tắt chút hy vọng cuối cùng trong tôi. Thay vào đó là một sự thức tỉnh lạnh gắt.
Tôi bước lại gần chiếc bàn gỗ. Người phụ nữ tên Hoa ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ ngầu gượng gạo nhìn tôi. Cô ta sụt sùi:
— Chị… chị xin lỗi. Chị không cố ý làm buổi giỗ của bác ra nông nỗi này. Chị chỉ muốn về thắp cho bác nén hương…
— Chị Hoa này, — Tôi ngắt lời, giọng thong thả nhưng lạnh như băng. — Chị thắp hương cho mẹ chồng tôi hay chị đến để khẳng định vị trí trong căn nhà này, tự chị là người biết rõ nhất. Mẹ tôi lúc sống là người rất quy củ, sạch sẽ. Cái ghế chị đang ngồi, hai năm qua từ ngày mẹ đi, ngay cả cháu nội của mẹ cũng không tự ý ngồi lên khi chưa thắp hương xin phép.
Chị Hoa giật mình, như bị điện giật, vội vã đứng phắt dậy khỏi chiếc ghế gỗ. Mặt cô ta biến sắc, hết nhìn tôi lại nhìn sang Hùng.
Hùng nhíu mày, bước tiến lên một bước, cố dùng uy thế của người chồng để áp chế tôi trước mặt mọi người:
— Em thôi đi! Đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Chị Hoa là khách, em ăn nói cái kiểu gì thế? Hôm nay là giỗ mẹ, em định làm xấu mặt gia đình này trước họ hàng à?
Một tiếng cười nhạt bật ra từ cổ họng tôi. Tôi quay sang nhìn người chồng mười năm gắn bó – người đàn ông mà tôi từng dốc hết lòng hết sức phụng dưỡng cha mẹ, thu vén vén khéo từng đồng tiền để anh ta yên tâm phấn đấu sự nghiệp.
— Ai làm xấu mặt gia đình này, anh Hùng? — Tôi hỏi, ánh mắt đanh lại. — Là em – người từ chiều qua đã dắt hai con về làm lụng, nấu nướng, chuẩn bị từng mâm cỗ cúng mẹ? Hay là anh – người dắt tình nhân về nhà, nắm tay ôm ấp trước bàn thờ mẹ, để đứa con sáu tuổi bắt gặp rồi phải lên tiếng giữa mâm cỗ? Anh nói tôi làm xấu mặt anh, vậy anh có còn mặt mũi nào đứng trước di ảnh của mẹ không?
Mấy người chú, người bác trong họ bắt đầu xì xầm. Bác Trưởng họ – người uy tín nhất trong dòng họ – đập mạnh chiếc gạt tàn xuống bàn, cất giọng nghiêm nghị:
— Thằng Hùng! Cháu làm cái trò gì thế hả? Mẹ cháu mới mất được hai năm, cháu đưa người dưng về nhà hành xử vô lễ như thế à? Còn cô này nữa, cô là ai mà tự tiện ngồi vào vị trí của người quá cố?
Hùng tái mặt. Anh ta định lên tiếng giải thích nhưng chị Lan – chị gái của Hùng – từ trong bếp bước ra, ném thẳng chiếc khăn lau tay xuống sàn, gân cổ nói:
— Giải thích cái gì nữa hả Hùng! Tao nhẫn nại từ sáng đến giờ vì muốn giữ êm đẹp mâm cỗ giỗ mẹ. Nhưng tao không thể ngậm miệng được nữa! Mợ nó nói đúng đấy! Mấy năm mẹ nằm liệt giường, một tay mợ nó lo liệu, thay tã, rửa ráy, đút từng thìa cháo. Cả cái dòng họ này ai mà không biết? Lúc đó chú mày ở đâu? Chú mày bảo đi công tác, hóa ra là đi hú hý với cô này à?
Chị Hoa không chịu nổi gạch đá từ dư luận, liền quay sang nhìn Hùng với ánh mắt uất ận:
— Anh Hùng, anh đã bảo với em là vợ chồng anh ly thân lâu rồi, anh bảo chị ấy chấp nhận việc anh có người mới rồi nên em mới về đây! Sao bây giờ lại thế này?
Câu nói của chị Hoa như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hùng. Hóa ra anh ta không chỉ lừa dối tôi, mà còn dối tơ lừa gạt cả người tình bằng những lời hứa hươu hứa vượn.
Thấy mọi chuyện vỡ lở, Hùng cuống quýt giơ tay phân tưa:
— Không phải… Chị Hoa, em nghe anh giải thích đã…
— Đủ rồi! — Tôi cắt ngang, âm thanh vang dội khắp căn phòng khách.
Tôi tiến lại gần bàn thờ mẹ chồng, rút ba nén hương, châm lửa rồi cẩn thận vái ba vái. Trong làn khói hương nghi ngút, gương mặt mẹ chồng tôi trong bức ảnh đen trắng vẫn hiền hậu như ngày nào. Tôi nhắm mắt, thầm khấn: “Mẹ ơi, mười năm làm dâu nhà họ Nguyễn, phụng dưỡng mẹ lúc ốm đau, lo toàn chu đáo khi mẹ khuất núi, con tự thấy mình chưa từng làm điều gì hổ thẹn với lương tâm, chưa từng làm sai đạo làm con. Hôm nay, trước di ảnh của mẹ, con xin phép được cởi bỏ gánh nặng này…”
Tôi cắm hương vào bát, quay lưng lại đối diện với tất cả mọi người.
— Anh Hùng, — Tôi cất giọng thong thả, gãy gọn. — Chúng ta kết hôn mười năm, có với nhau hai mặt con. Tôi chưa từng đòi hỏi anh phải giàu sang, cũng chưa từng than vãn một lời khi phải một mình gánh vác việc nhà, chăm sóc mẹ ốm nặng để anh thảnh thơi bay nhảy. Tôi tưởng sự hy sinh của mình sẽ đổi lại một gia đình êm ấm. Nhưng hôm nay tôi mới hiểu, sự nhẫn nại của tôi chỉ làm tăng thêm sự bội bạc của anh.
Tôi bước lại gần hai con, nắm lấy tay bé Minh và chị nó.
— Căn nhà này là tài sản của bố mẹ anh để lại, tôi không màng. Quán nước nhỏ ở thành phố là do một tay tôi gầy dựng, tôi sẽ mang hai con về đó sống. Mâm cỗ giỗ mẹ hôm nay, tôi đã hoàn thành trọn vẹn trách nhiệm của một người dâu trưởng. Từ giây phút này, anh và người phụ nữ của anh cứ tự nhiên sử dụng căn nhà này.
Hùng hốt hoảng khi thấy tôi dứt khoát như vậy. Anh ta lao đến giữ tay tôi lại:
— Em điên rồi à? Ngày giỗ mẹ mà em dắt con đi đâu? Em định làm trò cười cho thiên hạ à? Có gì vào phòng nói chuyện riêng!
Tôi gạt mạnh tay anh ta ra. Ánh mắt tôi nhìn anh ta lúc này không còn sự tức giận, chỉ còn một khoảng không trống rỗng, coi thường.
— Đừng chạm vào tôi. Anh mới chính là trò cười lớn nhất ở đây. Anh muốn nói chuyện riêng? Được thôi, hẹn gặp anh ở Tòa án nhân dân huyện. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi trong tuần tới.
Chị Hoa thấy tình hình vượt quá tầm kiểm soát, mặt mũi nhục nhã, liền vội vã vơ lấy chiếc túi xách đắt tiền trên bàn rồi lao ra khỏi cửa, không ngoái đầu nhìn lại. Hùng ú ớ định đuổi theo nhưng lại nhìn thấy ánh mắt giận dữ của bác Trưởng họ và chị gái nên đành đứng khựng lại, chân tay thừa thãi, gương mặt xám ngắt như chàm đổ.
Tôi quay sang cúi đầu chào bác Trưởng họ, chị Lan và các cô chú bác trong gia đình:
— Con xin phép các bác, các cô chú. Hôm nay là ngày giỗ mẹ, con đã làm xong trách nhiệm tâm linh. Con xin phép đưa hai cháu về thành phố trước. Cảm ơn các bác, các cô chú suốt mười năm qua đã luôn thương yêu con.
Bác Trưởng họ thở dài một tiếng cay đắng, bước tới xoa đầu hai đứa nhỏ rồi nhìn tôi đầy xót xa:
— Cháu… cháu là đứa con dâu ngoan. Họ nhà này có lỗi với cháu. Thằng Hùng nó mất nết, nó phải chịu hậu quả. Cháu cứ đưa hai con về nghỉ ngơi đi. Mọi chuyện ở đây để các bác giải quyết.
Chị Lan ôm lấy tôi, nước mắt mắt chị rưng rưng:
— Chị xin lỗi em… Chị không bảo vệ được em. Cứ đi đi em, sống vì mình và hai đứa trẻ. Loại đàn ông như thằng Hùng không đáng để em phải khổ thêm một ngày nào nữa.
Tôi không khóc. Tôi mỉm cười nhẹ nhàng – một nụ cười thanh thản đến kỳ lạ. Tôi dắt hai con bước ra khỏi cánh cổng nhà chồng. Nắng chiều muộn vắt ngang qua khoảng sân gạch. Bé Minh nắm chặt tay tôi, ngước nhìn mẹ:
— Mẹ ơi, mình về nhà mình hả mẹ?
— Đúng rồi con. Mình về nhà của mẹ con mình.
Những ngày sau đó trôi qua như một cơn mộng mị, nhưng là một cơn mộng mị đưa tôi trở về với thực tại tự do.
Tôi không quay lại căn nhà quê ấy một lần nào nữa. Tôi tập trung toàn bộ thời gian và sức lực vào căn nhà cấp bốn thuê ở thành phố và quán nước nhỏ trước cửa. Tôi sửa sang lại quán, mở rộng thêm bán đồ ăn sáng. Công việc bận rộn từ 4 giờ sáng đến tối mịt khiến tôi không còn thời gian để gặm nhấm nỗi đau hay hoài niệm về mười năm thanh xuân đã mất.
Về phần Hùng, sau ngày hôm đó, anh ta rơi vào khủng hoảng thực sự.
Sự việc xảy ra ngay trong ngày giỗ mẹ, trước mặt toàn thể dòng họ đã khiến tên tuổi của Hùng bị bêu rếu khắp làng trên xóm dưới. Bác Trưởng họ đã họp gia tộc, thẳng thắn gạch tên Hùng ra khỏi danh sách quản lý quỹ họ và cảnh cáo anh ta về đạo đức. Người dân xung quanh – những người từng chứng kiến tôi một tay chăm sóc mẹ chồng liệt giường – đều chỉ trỏ, khinh bỉ Hùng mỗi khi anh ta xuất hiện.
Không dừng lại ở đó, chị Hoa – người phụ nữ áo dài tím hôm ấy – hóa ra cũng chẳng phải dạng vừa. Khi biết Hùng không phải là doanh nhân giàu có như anh ta khoác phác, mà thực chất căn nhà ở quê là của bố mẹ để lại, còn tiền bạc trong nhà bấy lâu nay đều do tôi quản lý, thu vén, cô ta lập tức trở mặt.
Chị Hoa vốn là một người phụ nữ đã qua một lần đò, quen Hùng qua mạng khi anh ta đi bù khú với bạn bè. Cô ta nghĩ Hùng là “mỏ vàng” để bấu giấu. Nhưng khi thấy Hùng bị họ hàng quay lưng, vợ đòi ly hôn và phải chia tài sản, cô ta liền gom sạch số tiền mấy chục triệu Hùng từng chuyển cho cô ta mượn “làm ăn” rồi biến mất không một dấu vết, block toàn bộ liên lạc.
Hùng rơi vào cảnh “tiền mất, tật mang”, nhục nhã với họ hàng, bị nhân tình bỏ rơi.
Một buổi tối giữa tuần, khi tôi đang dọn dẹp quán nước sau một ngày bán hàng mệt nhoài, thì một bóng người xiêu vẹo bước vào.
Đó là Hùng.
Chỉ sau hơn một tháng không gặp, người chồng bảnh bao, đạo mạo ngày nào giờ đây xơ xác, gầy gộc hẳn đi. Râu ria anh ta mọc lởm chởm, mắt thâm quầng, quần áo xộc xệch bốc ra mùi rượu nồng nặc.
Anh ta nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu chực khóc.
— Em… — Hùng cất giọng khàn đục.
Tôi dừng tay lau bàn, đứng nhìn anh ta một cách bình tĩnh, không một chút gợn sóng:
— Anh đến đây làm gì? Đơn ly hôn tôi đã gửi lên tòa, tuần sau có lịch hòa giải rồi.
Hùng quỳ sụp xuống ngay trước hiên quán nước của tôi. Một người đàn ông sĩ diện như anh ta, giờ đây lại quỳ gối trước mặt vợ giữa phố xá đông người qua lại.
— Em ơi… Anh sai rồi! Anh thật sự biết lỗi rồi! — Hùng gào lên, nước mắt mũi giọt ngắn giọt dài. — Chị Hoa lừa anh… Cô ta lấy sạch tiền của anh rồi bỏ đi rồi! Anh ngu muội, anh bị ma xui quỷ khiến mới làm ra những chuyện khốn nạn như thế với em và các con…
Tôi nhìn anh ta, trong lòng chỉ thấy một sự cay đắng chua chát cho bản chất của con người này. Anh ta hối hận không phải vì nhận ra mình đã đối xử tàn nhẫn với tôi, không phải vì xót xa cho hai đứa con, mà anh ta hối hận vì người phụ nữ kia đã lừa anh ta, vì anh ta đã mất đi tất cả!
— Anh đứng dậy đi, — Tôi cất giọng lạnh nhạt. — Đừng làm trò ở đây cho người ta cười.
— Không! Anh không đứng! — Hùng níu lấy vạt áo tôi, van xin thảm thiết. — Em cho anh một cơ hội làm lại từ đầu được không? Mình vì hai con… Bé Minh với bé Bống còn nhỏ quá, chúng nó cần có bố! Anh hứa từ nay về sau anh sẽ tu tâm tích đức, anh sẽ bù đắp cho em và các con… Mẹ ở trên cao chắc cũng không muốn thấy gia đình mình tan vỡ thế này đâu em ơi!
Nhắc đến mẹ chồng, ngọn lửa giận trong lòng tôi lại chực bùng lên. Tôi giật mạnh vạt áo ra khỏi tay anh ta, chỉ thẳng vào mặt Hùng:
— Anh không có quyền nhắc đến mẹ! — Tôi gằn giọng từng chữ. — Ngày mẹ nằm liệt giường, ai là người chăm mẹ? Anh ở đâu? Anh ở trong nhà nhà nghỉ với người ta! Ngày giỗ mẹ, anh nắm tay nhân tình trước bàn thờ, để người ta ngồi lên ghế của mẹ! Anh có coi mẹ ra gì không mà giờ này lấy mẹ ra làm bình phong?
— Còn về hai con… — Tôi hít một hơi sâu. — Bấy lâu nay, chúng nó có bố cũng như không. Một người bố đi biền biệt, một người bố hôn người phụ nữ khác trước mặt con nhỏ, làm tổn thương tâm hồn non nớt của chúng nó… Anh nghĩ anh đủ phẩm chất để làm gương cho chúng nó sao?
Hùng nghẹn ngào, không thốt nên lời.
Tôi quay lưng đi vào trong nhà, lấy ra tờ đơn xin ly hôn đã có chữ ký của tôi, đặt xuống chiếc bàn nhựa trước mặt anh ta.
— Anh ký vào đây đi. Đừng làm khổ nhau thêm nữa. Sự chịu đựng của tôi mười năm qua đã quá đủ rồi. Tôi không cần một người chồng bội bạc, và các con tôi cũng không cần một người bố chỉ biết sống ích kỷ.
— Em… Em không thể tha thứ cho anh một lần sao? — Hùng ngước nhìn tôi, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng.
— Có những sai lầm có thể sửa chữa bằng một lời xin lỗi, — Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. — Nhưng có những sự phản bội đã đâm thẳng vào danh dự, vào tình mẫu tử, vào sự tôn nghiêm của gia đình. Loại tổn thương đó, không bao giờ có thể chữa lành. Tôi tha thứ cho anh để tâm hồn tôi được bình yên, nhưng tôi sẽ KHÔNG BAO GIỜ quay lại.
Nói xong, tôi dắt hai đứa con – lúc này đã tỉnh giấc và đứng ở cửa trong nhìn ra – đi vào phòng ngủ, rồi chốt chặt cửa lại.
Bên ngoài, tôi nghe thấy tiếng Hùng gục mặt xuống bàn khóc nấc lên từng hồi. Tiếng khóc uất hận, muộn màng của một kẻ đã tự tay đập nát hạnh phúc gia đình mình. Anh ta ngồi đó rất lâu, cho đến khi cơn mưa đêm trút xuống, mới thất thần đứng dậy, lảo đảo bước đi trong màn đêm tăm tối.
Mấy tháng sau, tòa án chính thức tuyên bố chúng tôi ly hôn.
Nhờ có sự ủng hộ của chị Lan và bác Trưởng họ, cùng với những bằng chứng rõ ràng về việc Hùng ngoại tình và bỏ mặc gia đình, tòa đã phán quyết cho tôi toàn quyền nuôi dưỡng hai đứa con. Hùng phải có nghĩa vụ cấp dưỡng hàng tháng cho các con. Căn nhà ở quê vẫn thuộc về Hùng theo thừa kế, nhưng nó đã trở thành một căn nhà hoang vắng, lạnh lẽo. Họ hàng ít ai qua lại, Hùng sống một mình trong sự cô độc và dằn dắt của lương tâm.
Còn mẹ con tôi, cuộc sống mới đã thực sự bắt đầu.
Không còn những đêm thức trắng chờ cửa trong vô vọng, không còn những nghi ngờ, dằn dặt và gánh nặng của một người vợ phải gánh vác cả gia đình chồng trên vai. Tôi dành toàn bộ tình yêu thương và năng lượng cho hai đứa con và công việc kinh doanh của mình.
Quán ăn của tôi ngày càng đông khách nhờ sự xông xáo, sạch sẽ và cái tâm của người làm nghề. Tôi tích góp tiền, thuê được một mặt bằng rộng rãi hơn, mở thành một nhà hàng chay nhỏ. Cuộc sống tài chính của ba mẹ con trở nên vững vàng, thoải mái hơn trước rất nhiều.
Một chiều giữa thu, tôi đưa hai con trở về quê, nhưng không phải về nhà Hùng, mà là ra nghĩa trang giáo họ thăm mộ mẹ chồng.
Tôi mua một bó hoa cúc trắng thật tươi – loài hoa mà lúc sống mẹ thích nhất – cùng mâm hoa quả sạch sẽ. Ba mẹ con đứng trước phần mộ được ốp đá chu đáo của mẹ.
Tôi thắp nén hương, khói thơm lan tỏa trong không gian yên bình của nghĩa trang. Bé Minh ngoan ngoãn chắp hai tay nhỏ xíu, khấn khứa:
— Bà nội ơi, hôm nay mẹ đưa con với chị Bống về thăm bà nè. Con đi học được điểm 10 toán đó bà. Mẹ con dạo này cười nhiều lắm. Bà ở trên trời nhớ giữ gìn sức khỏe nhé bà!
Nghe lời khấn ngây thơ của con, tôi không nén được nụ cười.
Tôi nhìn vào di ảnh của mẹ chồng trên bia đá. Ánh mắt mẹ vẫn bao dung như ngày nào. Tôi thầm nói với mẹ trong lòng: “Mẹ ơi, con đã đưa các cháu về thăm mẹ đây. Con xin lỗi vì đã không thể tiếp tục giữ gìn mái nhà của con trai mẹ. Nhưng con hứa, con sẽ nuôi dạy hai cháu nên người, sống đàng hoàng, tử tế và biết yêu thương…”
Một làn gió thu nhẹ nhàng thổi qua, làm chao nghiêng những cành hoa cúc trắng trên mộ. Tôi cảm thấy lòng mình nhẹ hẫng, như vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân.
Tôi nắm lấy tay hai đứa con, ba mẹ con thong thả bước đi trên con đường làng rợp bóng cây xanh. Phía trước, ánh mặt trời hoàng hôn tỏa ra những tia nắng vàng ấm áp, soi sáng con đường mới – con đường của sự tự do, tự lập và hạnh phúc trọn vẹn do chính tay tôi tạo dựng.