Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Tôi vừa sang tên căn nhà cho con trai thì đúng ngày giỗ cha, nhân tình của nó đã hất tung mâm cơm, khoác tay nó và tuyên bố: “Từ nay tôi mới là bà chủ! Bà cút khỏi nhà này!” Cả họ chết lặng khi tôi không hề khóc hay van xin, chỉ cúi xuống nhặt chiếc đĩa vỡ rồi bước thẳng vào phòng thờ, lấy ra một chiếc chìa khóa đã được cha tôi giấu kín suốt 20 năm. Không ai hiểu tại sao tôi lại giữ nó… cho đến khi cánh cửa căn phòng bị khóa lâu năm bật mở…
CHƯƠNG 1: MÂM CƠM NGÀY GIỖ VÀ BẢN TÍNH THẬT SỰ
Khói hương trên bàn thờ ông cụ Hứa vẫn còn nghi ngút. Căn nhà cổ ba gian nằm ở ngoại ô Thượng Hải hôm nay chật kín họ hàng. Cụ Hứa mất tròn mười năm, cũng là chừng ấy thời gian tôi một tay vun vén, giữ gìn cơ ngơi này sau khi chồng qua đời sớm.
Hôm nay là một ngày đặc biệt. Không chỉ là ngày giỗ cha, mà buổi sáng, tôi vừa hoàn tất thủ tục sang tên toàn bộ căn nhà cùng mảnh đất rộng gần sáu trăm mét vuông cho Hứa Hạo – đứa con trai duy nhất của tôi. Mực trên sổ đỏ còn chưa khô hẳn. Tôi làm vậy vì thương nó bước sang tuổi ba mươi vẫn chưa lập gia đình, nghĩ rằng có miếng đất cắm dùi trong tay, nó sẽ vững vàng hơn để lo cho tương lai.
Nhưng lòng người đổi thay nhanh hơn thời tiết Thượng Hải tháng Ba.
Khi mọi người đang quây quần bên mâm cơm cúng, tiếng guốc nhọn gõ lạch cạch lạnh lẽo vang lên từ cổng chính. Mạch Đình – cô người yêu mà Hứa Hạo mới quen chưa đầy sáu tháng – bước vào. Cô ta mặc một chiếc đầm ôm sát màu đỏ rực, hoàn toàn lệch tông với không khí trang nghiêm của buổi giỗ.
Không một lời chào hỏi, Mạch Đình tiến thẳng đến bàn ăn chính. Cô ta nhìn tôi bằng đôi mắt coi thường, rồi bất ngờ vung tay.
RẢNG!
Mâm cơm cúng bị hất tung. Thức ăn, chén bát văng tung xúi, chiếc đĩa gốm cổ dựng gà cúng rơi xuống sàn gạch, vỡ tan thành nhiều mảnh. Cả họ Hứa chết lặng. Tiếng đũa bát va chạm ngừng hẳn, không khí cô quạnh đến mức nghe rõ cả tiếng thạch sùng tắc lưỡi trên trần nhà.
Mạch Đình thản nhiên khoác lấy tay Hứa Hạo, ưỡn ngực, giọng cao vút đầy thách thức:
— Từ nay tôi mới là bà chủ cái nhà này! Bà cút khỏi đây ngay lập tức!
Tôi nhìn con trai. Hứa Hạo cúi đầu, tránh né ánh mắt của tôi. Nó không hề nắm tay Mạch Đình buông ra, cũng chẳng lên tiếng phản đối. Sự im lặng của nó như một lưỡi dao đâm thấu tim tôi. Hóa ra, việc nó hối thúc tôi sang tên sớm không phải để làm ăn, mà là vì sự xúi giục của người phụ nữ này.
Họ hàng bắt đầu xầm xì. Mấy người chú, người bác chực đứng dậy định lên tiếng, nhưng tôi giơ tay ra hiệu dừng lại.
Tôi không khóc. Tôi cũng không van xin hay chửi rủa như cách một người mẹ bị phản bội thường làm. Nước mắt của tôi đã cạn từ cái ngày chồng mất, và sự kiên cường của người phụ nữ dòng họ Lâm không cho phép tôi gục ngã trước những kẻ hạ đẳng.
Tôi thản nhiên cúi người xuống, cẩn thận nhặt từng mảnh đĩa vỡ đặt lên bàn. Tay tôi không hề run. Xong xuôi, tôi xoay người, bước thẳng vào gian phòng thờ phía sau.
Mạch Đình cười khẩy:
— Định vào đó cầu xin tổ tiên chắc? Trễ rồi bà già ơi, sổ đỏ đã mang tên Hứa Hạo rồi!
Tôi không đáp lời cô ta. Nhẹ nhàng bước tới trước bàn thờ cụ Hứa, tôi thắp ba nén hương, cúi đầu ba cái, rồi đưa tay lên bức hoành phi “Tích Thiện Phùng Khánh” treo trên cao. Sau mảng gỗ chạm khắc hoa văn tinh xảo bị mối mọt một góc, tôi rút ra một chiếc chìa khóa đồng cổ kính, đã xỉn màu theo thời gian.
Chiếc chìa khóa này, cha tôi – cụ Hứa – đã giấu kín suốt 20 năm qua. Trước khi lâm chung, ông chỉ ghé tai tôi thì xầm: “Khi nào con bị đẩy vào đường cùng, hoặc khi nhà họ Hứa đối mặt với sự sống còn, hãy mở căn phòng bên dưới nhà kho.”
Suốt hai mươi năm, tôi coi nó như một kỷ vật, chưa từng tò mò mở ra. Nhưng hôm nay, chính con trai tôi đã đẩy tôi vào đường cùng.
Tôi cầm chiếc chìa khóa bước ra ngoài. Họ hàng vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Tôi lướt qua Hứa Hạo và Mạch Đình, đi thẳng về phía căn nhà kho cũ nằm ở góc vườn phía tây – nơi bị khóa bằng một cánh cửa sắt hoen gỉ suốt hơn hai thập kỷ.

v
CHƯƠNG 2: BÍ MẬT BỊ KHÓA CHẶT SUỐT 20 NĂM
Mạch Đình tò mò kéo Hứa Hạo đi theo tôi. Mấy người chú bác trong họ cũng tò mò nối gót.
— Bà già này bị điên rồi à? Mở cái kho mục củi đó ra làm gì? Định lấy vài cái ghế gỗ mục mang đi bán ve ve sao? — Mạch Đình bĩu môi, mỉa mai.
Tôi không bận tâm. Tay tôi cắm chiếc chìa khóa đồng vào ổ khóa sắt to bản đã phủ đầy rêu xanh.
CẠCH!
Âm thanh kim loại ma sát vang lên giòn tan. Ổ khóa nặng trịch rơi xuống. Tôi đẩy cánh cửa sắt heavy ra. Mùi bụi mặn và gỗ mục xộc vào mũi khiến vài người đi sau phải giơ tay che mặt.
Bên trong nhà kho chỉ toàn chất đống những đồ đạc cũ kỹ. Nhưng tôi không dừng lại ở đó. Tôi đi tới góc tường, nơi treo một bức tranh sơn thủy đã hoen ố. Kéo bức tranh ra, xột xoạt đằng sau là một cánh cửa mật bằng thép hiện đại – hoàn toàn trái ngược với vẻ cổ kính của căn nhà. Trên cánh cửa thép đó có một ổ khóa đồng dạng cổ, kích thước khớp hoàn toàn với chiếc chìa khóa trên tay tôi.
Tôi tra chìa khóa vào. Cánh cửa thép từ từ mở ra, hé lộ một cầu thang đá đi xuống lòng đất.
— Cái… cái gì thế này? — Hứa Hạo thốt lên, mắt trợn tròn. Đã sống ở đây từ nhỏ, nó chưa từng biết bên dưới nhà kho lại có một tầng hầm.
Tôi bật công tắc điện bên tường. Ánh sáng vàng ấp chiếu sáng toàn bộ không gian bên dưới. Khi mọi người bước xuống hết nấc thang cuối cùng, tất cả đều chết lặng.
Đó không phải là một căn hầm chứa củi hay đồ cổ thông thường. Đó là một gian phòng làm việc kiêm kho lưu trữ hồ sơ tài chính cực kỳ hiện đại. Và trên tường, tấm bảng đồng lớn khắc rõ dòng chữ: “CÔNG TY ĐẦU TƯ BẤT ĐỘNG SẢN & DI SẢN HỨA THỊ – TẬP ĐOÀN LÂM THỊ.”
Trên các kệ thép sáng bóng là hàng trăm cặp hồ sơ, kèm theo những chứng nhận sở hữu cổ phần, trái phiếu doanh nghiệp, và hàng loạt giấy tờ đất đai rải rác từ Thượng Hải, Tô Châu cho đến Thâm Quyến.
Mạch Đình ngơ ngác, chạy lại chộp lấy một cuốn sổ tay bọc da trên bàn, mở ra xem. Mắt cô ta biến sắc, môi run rẩy: — Cái này… cái này là thật sao? Cổ phần Tập đoàn Lâm Thị? Hàng triệu cổ phiếu?
Tôi bước tới, thản nhiên giật lại cuốn sổ từ tay cô ta, giọng lạnh như băng: — Đúng vậy. Chồng tôi tuy họ Hứa, nhưng cha tôi – cụ Hứa – thực chất là người đại diện nắm giữ tài sản ủy thác của dòng họ Lâm chúng tôi từ thời dân quốc. Toàn bộ căn nhà này, cùng miếng đất sáu trăm mét vuông bên trên, chỉ là một phần nhỏ trong khối tài sản chung của dòng họ dùng để làm vỏ bọc.
Hứa Hạo bàng hoàng xông tới, nắm lấy tay tôi: — Mẹ… Mẹ nói sao? Nhà mình giàu như vậy sao? Thế tại sao bao năm qua mẹ lại sống tằn tiện, để con phải đi làm thuê vất vả như thế?
Tôi hất tay nó ra, ánh mắt không chút gợn sóng: — Vì cha con và ta muốn con lớn lên thành một người có đức, có tài, biết trân trọng giá trị của lao động. Nhưng đáng tiếc… sự tằn tiện của ta lại nuôi lớn một kẻ vô ơn và ngu ngốc!
CHƯƠNG 3:CÁI BẪY CỦA SỔ ĐỎ
Mạch Đình nghe đến đó, mắt sáng rực lên. Sự tham lam hiện rõ trên gương mặt cô ta. Cô ta lập tức thay đổi thái độ, quay sang bấu chặt tay Hứa Hạo, nói nhỏ nhưng đủ để mọi người cùng nghe: — Hạo! Anh là con trai duy nhất của mẹ! Mẹ chỉ có một mình anh thôi! Mảnh đất trên nhà đã là của anh, thì khối tài sản dưới này đương nhiên cũng là của anh rồi!
Nói rồi, cô ta quay sang nhìn tôi, nở nụ cười giả tạo: — Ôi mẹ ơi… Vừa rồi con chỉ giỡn với mẹ thôi mà! Con thử lòng mẹ xem mẹ có bản lĩnh không thôi. Con với anh Hạo thương mẹ lắm, mẹ lên trên nhà ngồi nghỉ đi để con dọn mâm cơm khác cho mẹ nhé…
Tôi nhìn sự lật lọng trơ tráo của cô ta mà muốn buồn nôn. Tôi nhếch miệng cười khẩy: — Cô Mạch, cô nghe cho rõ đây. Thứ nhất, cô chưa phải là con dâu nhà này. Thứ hai, đứa con trai này… tôi cũng vừa mới từ bỏ rồi.
Hứa Hạo biến sắc: — Mẹ! Mẹ nói gì vậy? Con là con ruột của mẹ mà! Mẹ sang tên nhà cho con rồi, con là chủ cái nhà này!
— Đúng, mi là chủ mảnh đất sáu trăm mét vuông và căn nhà gạch bên trên. — Tôi thong thả rút ra một tờ giấy khổ A4 từ trong két sắt đặt giữa phòng, đập mạnh lên bàn. — Nhưng mi có biết, trước khi sang tên mảnh đất đó cho mi, ta đã làm gì không?
Hứa Hạo và Mạch Đình ngơ ngác nhìn tờ giấy.
— Căn nhà và mảnh đất đó, từ ba tháng trước, đã được ta thế chấp cho Ngân hàng Thương mại Thượng Hải để vay một khoản tiền trị giá 15 triệu Tệ (khoảng 50 tỷ VNĐ) nhằm đầu tư vào dự án kinh doanh của họ tộc. Tờ giấy sang tên mà mi vừa ký sáng nay… đi kèm với nghĩa vụ kế thừa toàn bộ khoản nợ 15 triệu Tệ đó!
— CÁI GÌ?! — Hứa Hạo giật phắt lấy tờ giấy. Tay nó run bắn lên khi nhìn thấy dòng chữ xác nhận chuyển giao nghĩa vụ nợ đính kèm hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất.
Sáng nay, vì quá háo hức muốn sở hữu nhà để khoe với Mạch Đình, Hứa Hạo đã ký sái cổ vào xấp tài liệu tôi đưa mà không hề đọc kỹ từng điều khoản phụ. Trong đó có điều khoản: Người nhận thừa kế/chuyển nhượng sẽ chịu trách nhiệm hoàn trả toàn bộ các khoản vay thế chấp liên quan đến tài sản.
Mạch Đình nghe đến khoản nợ 15 triệu Tệ thì mặt mày tái dại, lùi lại một bước, buông tay Hứa Hạo ra như thể vừa chạm vào một cục than hồng.
— Mẹ… Mẹ gài con? Mẹ là mẹ ruột của con mà sao mẹ lại làm vậy với con? — Hứa Hạo gào lên, gân cổ nổi phồng.
— Ta gài con? — Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, giọng đanh thép. — Nếu con không có lòng tham, nếu con không cùng người phụ nữ này âm mưu chiếm đoạt tài sản rồi đuổi mẹ con ra khỏi nhà ngay trong ngày giỗ cha con, thì khoản nợ đó ta đã tự dùng tài sản dưới căn hầm này để chi trả! Ta định bụng hôm nay sẽ thử lòng con, nếu con hiếu thảo, ta sẽ giao lại toàn bộ chìa khóa căn hầm này cho con. Nhưng con đã làm gì? Con đứng nhìn cô ta hất tung mâm cơm cúng ông nội con! Con đứng nhìn cô ta bảo mẹ con “cút”!
Các bác, các chú họ Hứa đứng xung quanh lúc này mới vỗ tay rầm rắp: — Thím Lâm làm hay lắm! Đứa con bất hiếu này phải cho nó một bài học! — Mới có tí đất đã đòi đuổi mẹ, đúng là loại chó má!
CHƯƠNG 4: SỰ SỤP ĐỔ CỦA KẺ THAM LAM
Mạch Đình lúc này thấy tình hình bất lợi, khối tài sản hàng trăm triệu dưới hầm lại nằm trong tay tôi chứ không thuộc về Hứa Hạo, còn Hứa Hạo thì đang ôm khoản nợ 15 triệu Tệ.
Cô ta lập tức quay ngoắt 180 độ, hất tay Hứa Hạo ra khi nó định bấu víu vào cô ta: — Hứa Hạo! Anh gạt tôi! Anh nói nhà anh giàu lắm, anh là chủ căn nhà này! Hóa ra anh chỉ là một kẻ mắc nợ! Loại như anh mà đòi cưới tôi sao? Mơ đi!
— Mạch Đình! Em nói gì vậy? Chẳng phải em nói yêu anh sao? — Hứa Hạo ngơ ngác, bàng hoàng trước sự thay đổi quá nhanh của nhân tình.
— Yêu anh? Yêu cái bản mặt nghèo hèn lại còn gánh nợ của anh chắc? — Mạch Đình khinh bỉ bĩu môi, xoay người nhặt chiếc túi xách đắt tiền rơi dưới đất, định bước lên cầu thang đi về.
— Đứng lại! — Tôi cất giọng lạnh lùng.
Mạch Đình khựng lại, quay đầu nhìn tôi với vẻ sợ hãi: — Bà… Bà muốn gì nữa? Tôi chưa làm gì bà nhé!
— Cô chưa làm gì? Cô xông vào nhà tôi, hất tung mâm cơm cúng của dòng họ Hứa, làm vỡ chiếc đĩa cổ từ thời Dân Quốc của gia đình tôi. — Tôi chỉ tay vào góc nhà kho, nơi mảnh đĩa vỡ vẫn còn nằm đó. — Chiếc đĩa gốm sứ Cảnh Đức Trấn đó là di vật do cụ Hứa để lại, đã được định giá bảo hiểm là 800.000 Tệ (khoảng 2,8 tỷ VNĐ). Luật pháp Trung Quốc quy định rất rõ về hành vi cố ý phá hoại tài sản có giá trị lớn.
Mạch Đình mặt cắt không còn một giọt máu: — Bà… Bà dọa tôi? Mấy cái đĩa mục đó làm gì có giá 800.000 Tệ?
Tôi không thèm giải thích, lấy điện thoại ra bấm số. — Alo, Cảnh sát khu vực Pù Đông phải không? Tôi muốn báo án về một vụ cố ý xâm nhập bất hợp pháp, xúc phạm linh hèn người đã khuất và cố ý hủy hoại tài sản có giá trị cực kỳ lớn…
Mạch Đình hoảng loạn, quỳ sụp xuống đất: — Bác ơi! Bác Lâm ơi! Con sai rồi! Con bị mù mắt mới nghe lời xúi giục… Con xin bác, bác tha cho con! Con không có tiền đền đâu!
— Để luật pháp làm việc với cô. — Tôi đáp lại ngắn gọn, không một chút giọt lệ hay lòng thương hại.
Chỉ 15 phút sau, tiếng còi xe cảnh sát hú vang trước cổng nhà cổ. Mạch Đình bị giải đi trong tiếng khóc lóc van xin thảm thiết, trước sự chứng kiến của toàn thể họ hàng nhà họ Hứa.
CHƯƠNG 5: Đoạn Kết – BẢN BẢN NẠO CỦA TÌNH MẪU TỬ
Sau khi cảnh sát đưa Mạch Đình đi, căn nhà trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Họ hàng cũng dần giải tán sau khi gửi lời động viên và thán phục sự cao tay của tôi.
Trong phòng khách, Hứa Hạo quỳ gối dưới sàn gạch, đầu cúi gục, nước mắt giàn giụa. — Mẹ… Con biết lỗi rồi. Con bị cô ta làm cho u mờ đầu óc. Mẹ cứu con với, 15 triệu Tệ đó làm sao con trả nổi? Ngân hàng sẽ siết nhà, con sẽ bị đi tù mất mẹ ơi!
Tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ trắc, thong thả nhấp một ngụm trà nóng. Nhìn đứa con trai duy nhất mình từng mang nặng đẻ đau, lòng tôi không phải không đau. Nhưng tôi biết, nếu lần này tôi mềm lòng, nó sẽ mãi mãi là một kẻ vô dụng, hư hỏng và tham lam.
— Hứa Hạo. — Tôi đặt tách trà xuống bàn, âm thanh vang lên khe khẽ nhưng nặng trịch. — Khoản nợ 15 triệu Tệ đó, hàng tháng ngân hàng sẽ gửi giấy đòi nợ về tên con. Nếu con không trả được, họ sẽ phát mại căn nhà này.
— Mẹ! Mẹ có tiền dưới hầm mà! Mẹ rút ra trả giúp con đi!
— Tiền dưới hầm là của dòng họ Lâm và để dùng cho việc kinh doanh chính đáng, không phải để dọn dẹp bãi chiến trường do sự ngu ngốc của con gây ra. — Tôi nhìn thẳng vào mắt nó. — Tuy nhiên, ta vẫn cho con một con đường sống.
Hứa Hạo ngước mắt lên, như vơ được cọc rào: — Đường gì hả mẹ? Mẹ nói đi, con làm hết!
— Ta sẽ thuê lại căn nhà này từ tay con với giá 20.000 Tệ một tháng để mở nhà bảo tàng gia tộc. Số tiền đó đủ để con trả tiền lãi ngân hàng mỗi tháng. Còn tiền gốc, con phải tự đi làm thuê, tự đổ mồ hôi nước mắt ra mà trả. Bắt đầu từ ngày mai, dọn đồ đạc của con ra khỏi căn nhà này. Con phải tự thuê nhà trọ ngoài phố mà sống, tự tìm việc mà làm.
— Mẹ… Mẹ đuổi con ra khỏi nhà sao?
— Là con đã chọn đuổi ta trước. Ta chỉ đang trả lại cho con đúng những gì con muốn: Sự độc lập. Khi nào con trả hết nợ, khi nào con hiểu được giá trị của hai chữ “Hiếu Thảo” và “Lao Động”, lúc đó hãy quay lại đây tìm ta.
Nói xong, tôi đứng dậy, cẩn thận nhặt chiếc chìa khóa đồng cổ cất vào túi áo, rồi bước đi lên tầng trên, không một lần ngoái đầu nhìn lại.
Phía sau lưng tôi, tiếng Hứa Hạo khóc nức nở vang lên trong không gian tịch mịch của ngày giỗ. Căn phòng thờ nghi ngút khói hương, tấm hình cụ Hứa như đang mỉm cười. Tôi biết, mình đã làm đúng. Sự trừng phạt lớn nhất không phải là tước đi mạng sống hay đẩy ai đó vào bước đường cùng, mà là bắt họ phải tự gánh chịu hậu quả từ chính lòng tham và sự bội bạc của mình.