Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Tôi Giả Vờ Chỉ Có 3 Tỷ Trong Tay, Con Dâu Liền Đòi Bố Chồng Đóng 8 Triệu Mỗi Tháng – Sự Thật Khiến Nó Câm Lặng —

CHƯƠNG 1: GIỌT NƯỚC MẮT VÀ SỰ BỪNG TỈNH CỦA NGƯỜI CHA
Lời nói của thằng Tuấn rơi vào hư không, đọng lại trong phòng khách một thứ không khí đặc quánh, tang thương còn hơn cả ngày tôi đưa tang mẹ nó.
“Bố nhường vợ con một chút đi. Hy sinh cả đời rồi, nhường thêm phòng thì có sao?”
Mấy chữ ấy cứ xoay mòng mòng trong đầu tôi. Tôi nhìn thằng Tuấn – đứa con trai mà tôi đã từng nhường từng miếng cơm, nhường từng manh áo ấm trong những mùa đông rét mướt ở khu tập thể đường sắt cũ kỹ năm nào. Khi mẹ nó mất, tôi mới hơn ba mươi tuổi. Biết bao người khuyên tôi bước tiếp, nhưng tôi sợ cảnh “mẹ ghẻ con chồng”, sợ người ta ngược đãi con mình, nên cắn răng ở vậy nuôi nó lớn khôn.
Tôi đi dọc những dải tà vẹt nắng cháy, chui gầm tàu gõ rỉ thép đến chai sạn cả hai bàn tay, tất cả chỉ để nó bằng bạn bằng bè, có tấm bằng đại học, có bộ quần áo là phẳng phiu khi đi xin việc. Cả đời tôi đã nhường cho nó tất cả. Vậy mà hôm nay, trong chính căn nhà 6 tỷ được đánh đổi bằng giọt mồ hôi, xương máu và mảnh đất hương hỏa của tổ tiên, nó lại bảo tôi “nhường thêm một phòng” để làm chỗ livestream, nhường cả sự tôn nghiêm của một người cha để chui lên căn phòng kho nhem nhuốc, hầm hập như lò bát quái trên tầng thượng!
Cơn đau từ lồng ngực nhói lên khiến tôi nghẹt thở. Tôi phải vịn tay vào mép bàn gỗ để khỏi ngã khuỵu.
Con dâu tôi – Vi – đứng khoanh tay, môi bĩu ra một nụ cười nửa miệng, vẻ mặt hoàn toàn không có một chút gì gọi là ăn ân hận hay xấu hổ. Khi sự thật tôi không hề nợ ngân hàng 3 tỷ được phơi bày, nó không hề vui mừng vì gia đình trút được gánh nặng, mà lại tức giận vì nhận ra nó đã không thể “bòn rút” hay dùng gánh nặng tài chính giả tạo đó để uy hiếp tôi.
— Bố thấy chưa? — Vi nhếch môi, giọng điệu đanh đá lộ rõ bản chất. — Bố có 6 tỷ mua nhà, bố trả sạch tiền rồi mà bố giả nghèo giả khổ. Bố bắt bọn con ăn uống tằn tiện, bữa cơm toàn rau muống luộc với vài miếng thịt rang cháy cạnh. Bố sống như thế mà bố gọi là dạy con sao? Là bố lừa bọn con trước! Bọn con đi làm áp lực đủ đường, về nhà nhìn cái mặt ủ dột của bố thêm chướng mắt. Phòng kho tầng 3 rộng rãi, có cửa sổ, bọn con lắp thêm cái điều hòa 12.000 BTU cho bố là quá tử tế rồi. Chứ cái phòng ngủ tầng 2 view đẹp, ánh sáng tốt, con làm phòng livestream bán hàng thì mỗi tháng kiếm thêm vài chục triệu, chả hơn là để một ông già chỉ biết ra vào thở dài như bố ở à?
Tôi quay sang nhìn con trai mình: — Tuấn! Con cũng nghĩ như vợ con sao? Con thấy bố ở phòng kho là hợp lý sao?
Thằng Tuấn cúi gằm mặt, tránh né ánh mắt đỏ ngầu của tôi. Nó di di mũi giày xuống sàn gạch bóng lộn, giọng thều thào nhưng từng chữ như xát muối vào vết thương của tôi: — Bố… Bố già rồi, tối đến chỉ cần chỗ ngủ. Vợ con nó làm tự do, cần không gian đẹp để làm hình ảnh kiếm tiền. Vớ vẩn sau này làm ăn được lại có tiền phụng dưỡng bố tốt hơn. Bố hy sinh cho con cả đời rồi, nhường con thêm lần này thì có sao đâu bố? Bố cứ làm lớn chuyện lên làm gì, người ngoài nhìn vào lại cười cho…
— RẤT TỐT! — Tôi bật cười. Tiếng cười của tôi chua chát, vang vọng khắp gian phòng khách rộng lớn.
Tôi khóc, nhưng nước mắt chảy ngược vào trong. Lớp sương mờ trước mắt tôi hoàn toàn tan biến. Bấy lâu nay, tôi cứ tưởng mình sống vì con là cao cả, tưởng mình đóng vai người bố nghèo để thử lòng con là khôn ngoan. Nhưng hóa ra tôi đã nhầm. Tôi đã dùng sự dung túng vô bờ bến để nuôi dưỡng nên một kẻ vô ơn, nhu nhược và một cô con dâu đào lửa, coi thường đạo lý!
Tôi chậm rãi vơ lấy cuốn sổ đỏ, tờ giấy báo tất toán ngân hàng và cuốn sổ lương hưu đặt lại vào lòng. Tôi đứng thẳng lưng – cái lưng vốn đã còng vì những năm tháng gánh vác cuộc đời – nhưng lúc này lại đứng vững vàng hơn bao giờ hết.
— Tuấn này, — Tôi cất giọng lạnh lẽo, không còn một chút hơi ấm nào của người cha dành cho con. — Bố đã nhường cho con cả tuổi thanh xuân, nhường cho con từng bữa ăn, từng hy vọng. Nhưng hôm nay, bố nhận ra: Càng nhường, con càng coi sự hy sinh của bố là điều hiển nhiên. Càng nhường, con càng biến thành một kẻ vô dụng, núp sau lưng vợ để đi đạp lên đầu cha mình!
Tôi quay sang Vi, ánh mắt đanh lại như thép nguội: — Cô Vi, cô muốn có phòng đẹp để livestream đúng không? Cô muốn làm bà chủ trong căn nhà 6 tỷ này đúng không?
Vi ưỡn ngực, tỏ vẻ không sợ hãi: — Chứ sao nữa bố? Bọn con là vợ chồng hợp pháp, anh Tuấn là con trai duy nhất của bố, sau này cái nhà này chả của bọn con thì của ai? Bố làm khó bọn con làm gì?
— ĐƯỢC! — Tôi đập mạnh tay xuống bàn kính. RẰNG! — Mời hai vợ chồng cô cậu bước ra khỏi nhà tôi!
CHƯƠNG 2: MÀN KỊCH TRÁO TRỞ CỦA NÀNG DÂU THẢO
Cả hai đứa nó ngơ ngác nhìn tôi như thể tôi vừa nói một ngôn ngữ xa lạ.
— Bố… Bố nói gì cơ? — Thằng Tuấn giật mình, ngẩng đầu lên.
— Tôi nói: CẢ HAI NGƯỜI DỌN ĐỒ ĐẠC VÀ MỜI RỜI KHỎI NHÀ TÔI NGAY LẬP TỨC! — Tôi dằn giọng từng từ. — Căn nhà này đứng tên một mình tôi: NGUYỄN VĂN CHÍNH. Tiền mua nhà là tiền bán đất tổ tiên và tiền mồ hôi nước mắt của tôi. Hai người chưa đóng góp một đồng nào, từ tiền mua nhà cho đến tiền điện, tiền nước, tiền mắm tiền muối suốt thời gian qua. Tôi cho ở nhờ là vì tình cha con, nhưng từ giây phút này, cái tình đó đã bị hai người xé nát rồi!
Mặt Vi biến sắc. Nhưng sự ghê gớm, tráo trở của một đứa quen sống ảodã ngấm vào máu nó. Nó không hề hoảng sợ mà lập tức rút chiếc điện thoại thông minh đắt tiền ra, bật chế độ quay video, dí thẳng vào mặt tôi.
— Mọi người ơi! Mọi người vào xem ông bố chồng tàn nhẫn này! — Vi cất giọng chua ngoa, giả vờ khóc lóc gào lên trong video. — Bố chồng tôi giả nghèo giả khổ, lừa dối vợ chồng tôi có nợ 3 tỷ để bắt bọn con dâu con trai phụng dưỡng. Đến khi bọn tôi vất vả làm ăn, gợi ý đóng góp sinh hoạt phí thì ông ấy lật mặt, đòi đuổi vợ chồng tôi ra đường giữa đêm đông giá lạnh! Bố chồng giàu có 6 tỷ mà tính toán từng mớ rau với con dâu, hành hạ con dâu!
Nó vừa quay vừa tiến lại gần tôi, cố tình khiêu khích: — Bố đánh con đi! Bố giỏi bố đánh con dâu đi để con đăng lên mạng cho cả họ hàng, cho cả xã hội người ta phỉ báng cái mặt ông cán bộ nghỉ hưu sống lỗi như bố! Để xem bố còn mặt mũi nào nhìn thiên hạ!
Thằng Tuấn đứng bên cạnh không hề ngăn cản vợ, thậm chí nó còn hùa theo: — Bố làm thế này là quá đáng lắm! Vợ con nói có gì sai đâu? Bố có tiền mà bố giấu, bố bắt bọn con sống trong sợ hãi nợ nần. Giờ bố lại đòi đuổi bọn con, bố định để vợ chồng con ra đường ở trọ sao?
Tôi nhìn hai con người trước mặt, lòng lạnh ngắt. Sự tráo trở của Vi và sự ngu muội của thằng Tuấn đã vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Chúng nó nghĩ rằng có thể dùng mạng xã hội, dùng cái gọi là “dư luận” và “sức ép từ người đời” để uy hiếp một người già như tôi, bắt tôi phải nhượng bộ, phải tiếp tục phục dịch và nhường căn nhà này cho chúng nó.
Nhưng chúng nó đã lầm. Mấy chục năm bám trụ trên những tuyến đường sắt, đối mặt với gió bão, tai nạn và biết bao góc khuất của cuộc đời đã rèn giũa nên một Nguyễn Văn Chính không dễ bị khuất phục.
Tôi không né tránh ống kính điện thoại của Vi. Tôi đứng thẳng, gạt tay nó ra một cách dứt khoát nhưng không hề dùng vũ lực:
— Cô cứ quay thoải mái! Đăng lên mạng đi! Càng đông người xem càng tốt! Càng nhiều người biết để người ta thấy cô là loại con dâu gì, và con trai tôi là loại con gì! — Tôi bình tĩnh rút chiếc điện thoại cùi bắp của mình ra, bấm một số gọi đã được lưu sẵn từ trước. — A lô, chú Hùng trưởng công an phường đấy à? Tôi là Chính ở số nhà 15 khu liền kề Gia Lâm đây. Nhà tôi đang có người tự ý xâm phạm chỗ ở, có hành vi lăng mạ và gây rối trật tự. Nhờ chú cho anh em xuống giải quyết giúp tôi ngay!
Vi ngơ ngác khi thấy tôi bấm gọi công an một cách quyết đoán như vậy. Điệu bộ hung hăng của nó khựng lại.
— Bố… Bố báo công an thật đấy à? — Thằng Tuấn tái mặt.
— Bố chồng đuổi con ra khỏi nhà, báo công an bắt con trai? Bố bị điên rồi! — Vi gào lên, nhưng giọng đã bắt đầu run rẩy.
— Căn nhà này là tài sản riêng hợp pháp của tôi. Tôi đã 65 tuổi, có đầy đủ năng lực hành vi dân sự. Hai người đã trên 18 tuổi, có công ăn việc làm nhưng không có bất kỳ quyền sở hữu nào đối với tài sản này. Tôi không cho ở nhờ nữa thì hai người phải đi. Đó là LUẬT PHÁP! — Tôi gõ mạnh tay xuống tờ sổ đỏ. — Muốn quay clip livestream đúng không? Cứ quay tiếp đi, để xem khi công an đến, ai mới là người vi phạm pháp luật!
CHƯƠNG 3: BẢN CHẤT LỘ DẠO VÀ SỰ BẢO TẢN CỦA LUẬT PHÁP
Chỉ mười lăm phút sau, tiếng còi xe của công an phường vang lên ngoài cổng. Hai đồng chí công an cùng trưởng khu phố bước vào.
Thấy lực lượng chức năng, Vi lập tức đổi giọng, lao ra khóc lóc ầm ĩ: — Mấy anh ơi cứu bọn em với! Bố chồng em bị tai biến hay sao ấy, bỗng dưng nổi điên đuổi vợ chồng em ra khỏi nhà. Bọn em ăn ở hiếu thảo, chăm sóc ông ấy từng chút một mà ông ấy tàn nhẫn quá!
Tôi không thèm đôi co. Tôi nhẹ nhàng mời hai đồng chí công an và ông trưởng khu phố ngồi xuống sofa. Tôi rót trà, rồi thong thả trình ra toàn bộ giấy tờ:
-
Sổ đỏ chứng nhận quyền sở hữu duy nhất của tôi đối với căn nhà.
-
Giấy tờ xác nhận nguồn tiền bán mảnh đất hương hỏa ở quê và sổ tất toán ngân hàng.
-
Chiếc thẻ nhớ nhỏ lấy ra từ chiếc camera ngụy trang mà tôi đã âm thầm lắp ở góc phòng khách từ ba tháng trước – thời điểm tôi bắt đầu thấy thái độ của con dâu có dấu hiệu bất thường.
— Báo cáo đồng chí công an và ông trưởng khu phố, — Tôi cất giọng ôn tồn nhưng đĩnh đạc. — Tôi là cán bộ ngành đường sắt nghỉ hưu. Tôi mua căn nhà này bằng tiền riêng của tôi. Vì muốn thử lòng và dạy dỗ con cái, tôi có nói dối là nhà còn nợ ngân hàng. Nhưng thời gian qua, cô con dâu này liên tục ngược đãi tôi về tinh thần, bắt tôi nhịn ăn nhịn uống, đòi thu 8 triệu tiền sinh hoạt phí trong khi lương hưu của tôi chỉ có 6 triệu. Đỉnh điểm là sáng nay, cô ta đòi đuổi tôi lên phòng kho trên tầng thượng để lấy phòng ngủ của tôi làm chỗ livestream bán hàng. Toàn bộ hình ảnh và âm thanh đều được chiếc camera kia ghi lại đầy đủ.
Đồng chí công an cắm chiếc thẻ nhớ vào máy tính bảng. Đoạn video hiện ra rõ mùng một: Từ cảnh Vi hất hàm ném hóa đơn điện, cảnh Vi đòi 8 triệu giữa bữa cơm, cảnh thằng Tuấn cúi đầu bảo bố “nhường phòng kho”, cho đến cảnh Vi hung hăng đe dọa, quay clip khinh bỉ tôi sáng nay. Tất cả những lời lẽ cay nghiệt, tráo trở của Vi và sự nhẫn tâm của thằng Tuấn vang lên rõ ràng giữa phòng khách.
Mặt Vi cắt không còn một giọt máu. Nó lùi lại vài bước, sờ tay lên mặt như vừa bị tát một cú đau đớn. Thằng Tuấn thì gục hẳn đầu xuống, hai tay ôm lấy mặt, không dám ngước lên nhìn ai.
Ông trưởng khu phố thở dài lắc đầu: — Cô Vi, cậu Tuấn! Tôi sống ở khu này bao năm, thấy ông Chính sống tằn tiện, khiêm tốn, lúc nào cũng tự hào khoe có con trai con dâu giỏi giang. Không ngờ hai người lại đối xử với người cha già hi sinh cả đời vì mình như thế này! Thật là vô đạo đức!
Đồng chí công an đứng dậy, nét mặt nghiêm nghị nhìn hai vợ chồng Tuấn: — Căn nhà này hoàn toàn thuộc quyền sở hữu hợp pháp của ông Chính. Ông Chính không có nghĩa vụ phải cho hai vị ở nhờ nếu hai vị không có sự đồng ý của chủ nhà. Hành vi lăng mạ, đe dọa, bắt ép người cao tuổi nhường chỗ ở của cô Vi đã có dấu hiệu vi phạm Luật Người cao tuổi và bạo lực gia đình. Chúng tôi yêu cầu hai vị thu dọn đồ đạc cá nhân và rời khỏi căn nhà này ngay lập tức để tránh gây mất trật tự công cộng!
— Mấy anh ơi… Cho bọn em giải thích… — Thằng Tuấn hốt hoảng níu lấy tay đồng chí công an.
— Không giải thích gì nữa! — Đồng chí công an gạt tay ra. — Chủ nhà đã lên tiếng, giấy tờ pháp lý rõ ràng. Nếu hai vị không chịu tự nguyện di dời, chúng tôi sẽ lập biên bản cưỡng chế hành chính ngay tại chỗ!
Lúc này, Vi mới thực sự hiểu rằng “quyền lực” mạng xã hội hay những chiêu trò lu loa của nó hoàn toàn vô tác dụng trước pháp luật và sự kiên quyết của tôi. Nó nhìn tôi bằng đôi mắt đầy căm hận, nhưng không còn dám gân cổ lên nữa.
— Được! Đi thì đi! — Vi nghiến răng, giậm chân thô bạo. — Cái nhà này thì báu bở gì! Anh Tuấn, lên dọn đồ!
CHƯƠNG 4: SỰ SỤP ĐỔ CỦA KẺ PHỤ TÌNH
Cuộc di dời diễn ra trong sự tủi hờn và nhục nhã của vợ chồng thằng Tuấn.
Chúng nó kéo xồng xộc những chiếc vali đắt tiền xuống cầu thang. Những bộ váy áo livestream lộng lẫy, những đôi giày hiệu mà Vi mua bằng tiền bòn rút, tiết kiệm từ bữa ăn của tôi giờ đây nằm ngổn ngang trên sàn.
Thằng Tuấn đứng trước mặt tôi, tay xách chiếc vali nặng trịch. Nó nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu, gầy gộc hẳn đi vì sự nhục nhã: — Bố… Bố thật sự tàn nhẫn thế sao? Bố đuổi con trai duy nhất của bố ra đường như thế này, bố không sợ sau này bố ốm đau không ai chăm sóc sao? Bố không sợ chết không ai cúng giỗ sao?
Tôi nhìn thằng Tuấn – đứa con tôi từng coi là tất cả cuộc đời. Lòng tôi không còn đau đớn nữa, chỉ còn một sự bình thản đến lạ kỳ.
— Tuấn này, — Tôi thong thả nhấp một ngụm trà nóng. — Khi bố ốm đau, bố có lương hưu, bố có tiền tiết kiệm, bố có thể thuê người chăm sóc hoặc vào viện dưỡng lão. Còn khi bố chết, dải tà vẹt đường sắt và tấm lòng thanh thản của bố sẽ đi cùng bố, bố không cần một sự cúng giỗ giả tạo từ một kẻ vô ơn!
Tôi chỉ tay ra phía cửa: — Con bảo bố hy sinh cả đời rồi, nhường cho con thêm một chút thì có sao. Nhưng con quên mất một điều: Bố hy sinh để con làm NGƯỜI, chứ không phải hy sinh để nuôi dưỡng một kẻ ăn bám, nhẫn tâm, sẵn sàng dẫm đạp lên cha mình vì sự ích kỷ của vợ! Đi đi. Khi nào con hiểu được thế nào là đạo làm con, thế nào là tự đứng trên đôi chân của mình, lúc đó hãy quay lại tìm bố.
Thằng Tuấn cắn chặt môi đến bật máu. Nó không nói thêm được câu nào nữa, lảo đảo bước ra khỏi cửa. Vi đi phía sau, hầm hực kéo vali, vừa đi vừa chửi rủa nho nhỏ.
Cánh cửa gỗ gụ dày dặn đóng sập lại.
CẠCH.
Tiếng khóa cửa vang lên giòn tan trong không gian yên tĩnh. Căn nhà 6 tỷ rộng lớn chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi bước lại gần cửa sổ, nhìn qua khe rèm. Dưới ánh đèn đường lờ mờ của khu đô thị Gia Lâm, hai vợ chồng chúng nó đứng co co bên đống vali ngổn ngang, vây quanh bởi những ánh mắt tò mò, chỉ trỏ của hàng xóm xung quanh. Vi đang gào lên cãi nhau với thằng Tuấn, đổ lỗi cho nó là “loại đàn ông hèn nhát, không biết bảo vệ vợ”, còn thằng Tuấn thì gục đầu, giơ tay tát mạnh một cái vào mặt Vi.
Một cuộc hôn nhân dựng lên trên sự tham lam và lợi dụng đã bắt đầu tự sụp đổ ngay khi nguồn lợi không còn.
Tôi thở dài, kéo rèm cửa lại. Căn nhà trở nên tĩnh lặng, nhưng đó không phải là sự tĩnh lặng ngột ngạt của sợ hãi hay tủi hờn, mà là sự tĩnh lặng của sự tự do và bình yên.
CHƯƠNG 5: MỘT CUỘC SỐNG MỚI BẮT ĐẦU
Sau ngày hôm đó, tôi quyết định thay đổi toàn bộ cuộc sống của mình.
Tôi không còn sống rón rén, tằn tiện như một cái bóng trong chính ngôi nhà của mình nữa. Tôi thuê một người giúp việc theo giờ đến dọn dẹp căn nhà sạch sẽ, lau chùi từng góc bụi tích tụ bấy lâu. Tôi mở toàn bộ rèm cửa, bật những ngọn đèn ấm áp nhất, biến căn nhà 3 tầng thành một không gian tràn ngập ánh sáng và sức sống.
Số tiền 3 tỷ đồng còn lại trong sổ tiết kiệm – số tiền mà tôi từng định để dành toàn bộ cho thằng Tuấn – tôi trích ra một phần để sửa sang lại phòng khách thành một thư phòng nhỏ. Tôi mua những chậu cây cảnh xanh tươi đặt ngoài ban công, mua những cuốn sách lịch sử, văn học mà ngày trẻ tôi ước mơ được đọc nhưng không có thời gian.
Mỗi buổi sáng, tôi thức dậy từ 5 giờ, đi bộ thể dục quanh hồ điều hòa của khu đô thị với những người bạn già cùng lứa tuổi. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi tham gia vào Câu lạc bộ Hưu trí ngành đường sắt, gặp lại những người đồng đội cũ từng cùng tôi nếm mật nằm gai dưới những cơn mưa bom đạn và nắng cháy miền Trung. Chúng tôi cùng nhau ôn lại kỷ niệm, cùng nhau đi du lịch, thưởng thức những món ăn ngon mà ngày xưa chúng tôi chưa từng dám mơ tới.
Lương hưu 6 triệu mỗi tháng của tôi, cộng với tiền lãi từ sổ tiết kiệm, quá đủ để tôi sống một cuộc sống an nhiên, tự tại, không phụ thuộc vào bất kỳ ai.
Mùa đông năm đó trôi qua nhanh chóng.
Một buổi chiều cận Tết, mưa xuân lất phất bay trên những cành đào nở muộn. Tôi đang ngồi uống trà ngoài ban công tầng 2, nhìn những chậu hoa phong lan nở rộ, thì tiếng chuông cửa vang lên.
Tôi bước xuống nhà, mở cửa.
Đứng trước cổng là thằng Tuấn. Nó gầy đi xơ xác, gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng và bộ quần áo xộc xệch không còn vẻ bảnh bao của một kỹ sư dự án ngày nào. Tay nó xách một giỏ hoa quả nhỏ, đứng run rẩy trong làn gió lạnh.
— Bố… — Thằng Tuấn cất giọng khàn đục, đầy vẻ ngượng ngùng và đau đớn.
Tôi đứng tựa vào cánh cổng sắt, nhìn nó bằng ánh mắt bình thản: — Con đến có việc gì?
Thằng Tuấn gục đầu xuống, hai hàng nước mắt chảy dài trên gò má xám xịt: — Bố ơi… Con sai rồi. Con thật sự biết lỗi rồi bố ơi…
Nó nghẹn ngào kể lại câu chuyện của vài tháng qua. Sau khi bị tôi đuổi ra khỏi nhà, hai vợ chồng chúng nó phải ra ngoài thuê một căn hộ chung cư nhỏ với giá 8 triệu một tháng. Không còn tôi gánh vác chi phí, không còn căn nhà 6 tỷ để “sống ảo”, bản chất tham lam và ích kỷ của Vi nhanh chóng bộc lộ. Chúng nó cãi nhau hàng ngày vì tiền bạc. Vi tiêu xài hoang phí, nợ nần qua những đợt nhập hàng livestream thất bại, rồi đổ toàn bộ gánh nặng lên đầu thằng Tuấn.
Khi biết thằng Tuấn không còn hy vọng gì thừa kế căn nhà của tôi, Vi đã chủ động đâm đơn ly hôn, dọn sạch số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại của hai vợ chồng rồi bỏ đi theo một người đàn ông giàu có khác. Thằng Tuấn bị sếp sa thải vì tâm lý khủng hoảng, làm hỏng dự án lớn của công ty.
Lúc này, trong sự cùng cực, nhục nhã và cô đơn, nó mới cay đắng nhận ra ai mới là người thật lòng yêu thương và hy sinh cho nó cả đời.
— Bố ơi… Con mất tất cả rồi. Vợ con bỏ đi, công việc mất, tiền bạc hết… Con mới hiểu ra câu nói của bố ngày hôm đó. Con đã quá ngu muội, quá tàn nhẫn với bố… Bố cho con một cơ hội để làm lại được không bố? Con không cần nhà, không cần tiền của bố nữa, con chỉ muốn được về phụng dưỡng bố thôi… — Thằng Tuấn quỳ sụp xuống trước cổng nhà, khóc nấc lên từng hồi.
Tôi nhìn đứa con trai duy nhất của mình quỳ dưới mưa. Đâu đó trong tim tôi, một vết cắt cũ khẽ nhói lên. Tình mẫu tử, tình cha con là thứ không thể nói cắt là cắt ngay lập tức. Nhưng tôi hiểu rằng, nếu tôi dễ dàng tha thứ, tôi sẽ lại đẩy nó vào vòng xoáy của sự ỉ ôi và phụ thuộc.
Tôi bước ra ngoài cổng, đỡ thằng Tuấn đứng dậy.
— Tuấn này, — Tôi lau giọt nước mưa trên mặt nó, giọng ôn tồn nhưng kiên định. — Bố rất buồn vì những gì con đã trải qua, nhưng bố không giận con nữa. Vết thương nào cũng cần thời gian để chữa lành, và con người ta chỉ thực sự trưởng thành khi tự mình đứng dậy từ nơi mình gục ngã.
Tôi nhận lấy giỏ hoa quả trên tay nó, gật đầu: — Hôm nay là 28 Tết. Con vào nhà ăn với bố bữa cơm tất niên. Nhưng ăn xong, con phải tự tìm một căn nhà trọ nhỏ, tự tìm một công việc mới để làm lại từ đầu. Bố sẽ không cho con tiền, cũng không cho con về đây ở ngay lúc này. Căn nhà này, bố sẽ lập di chúc hiến một phần cho Quỹ khuyến học ngành đường sắt để giúp đỡ những đứa trẻ nghèo có hiếu, phần còn lại bố sẽ để lại cho con – NHƯNG CHỈ KHINÀO con chứng minh được con đã trở thành một người đàn ông có trách nhiệm, biết tự trọng và biết sống tử tế!
Thằng Tuấn nhìn tôi, nước mắt mắt nó lại rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự thức tỉnh và biết ơn. Nó ôm chầm lấy tôi, giọng nghẹn ngào: — Con cảm ơn bố… Cảm ơn bố vì đã không bỏ rơi con, cảm ơn bố vì đã dạy cho con một bài học làm người lớn nhất cuộc đời!
CHƯƠNG 6: MÙA XUÂN CỦA SỰ THỨC TỈNH
Đêm giao thừa năm đó, không khí trong căn nhà 6 tỷ ở Gia Lâm thật ấm áp.
Căn phòng khách ngập tràn ánh sáng vàng nhẹ và hương thơm của hoa đào, hoa cúc. Trên bàn thờ, tấm ảnh của vợ tôi như đang mỉm cười thanh thản.
Tôi và thằng Tuấn ngồi bên mâm cơm tất niên đơn sơ nhưng tươm tấp. Không có những lời dối trá, không có những tính toán thiệt hơn hay tiếng thở dài ném qua đĩa rau muống. Chỉ có hai cha con ngồi bên nhau, nhâm nhi ly rượu nhỏ, trò chuyện về những ngày xưa cũ – cái ngày hai cha con còn ở trong căn nhà tập thể lợp mái tôn, mỗi lần mưa xuống là nước dột tong tòng nhưng ấm áp tình người.
Thằng Tuấn đã tìm được một công việc mới: Làm kỹ sư giám sát công trình cho một công ty xây dựng nhỏ, lương không cao nhưng phải đi sớm về khuya, vất vả nhưng là những đồng tiền chân chính do chính mồ hôi nó làm ra. Mỗi cuối tuần, nó lại về nhà thăm tôi, mua cho tôi cân hoa quả, lau dọn nhà cửa cùng tôi, rồi lại vui vẻ trở về căn phòng trọ nhỏ của mình để tiếp tục phấn đấu.
Nó không còn nhắc đến chuyện sổ đỏ, chuyện chia tài sản hay chuyện nhường phòng nữa. Nó đã học được cách mỉm cười khi nhìn thấy tôi vui vẻ bên những người bạn già, học được cách trân trọng từng nụ cười trên gương mặt nhăn nheo của người cha.
Tôi đứng ra ban công, hít hà không khí trong lành của đêm giao thừa. Tiếng pháo hoa vang lên từ phía xa, thắp sáng cả bầu trời đêm Thượng Hải – Hà Nội.
Tôi mỉm cười, lòng tràn ngập sự bình yên. Sự thật về 3 tỷ đồng tiền nợ giả dối ban đầu tưởng chừng như đã phá nát gia đình tôi, nhưng cuối cùng, nó lại là một gáo nước lạnh cần thiết để thức tỉnh đứa con trai mê muội, để gạt bỏ những kẻ vô ơn ra khỏi cuộc đời, và để tôi – một người cha già – tìm lại được giá trị đích thực của bản thân mình.
Cho đi tình yêu thương không có nghĩa là nhẫn nại vô điều kiện. Thương con đúng cách là phải biết đặt ra giới hạn, biết dạy con sự tự trọng và lòng biết ơn. Bởi vì di sản lớn nhất mà một người cha để lại cho con cái không phải là những căn nhà 6 tỷ hay những sổ tiết kiệm kế xù, mà là nhân cách, là bản lĩnh để tự mình đi qua những giông bão của cuộc đời.