Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Chồng Kiếm 100 Triệu Mỗi Tháng Nhưng Bắt Tôi Nuôi Bố Mẹ Anh – Đến Khi Tôi Phát Hiện 40 Triệu Mỗi Tháng Chuyển Cho Nhân Tình
Tôi tên là Linh, năm nay 30 tuổi, là kế toán trưởng cho một công ty xuất nhập khẩu lớn ở Hà Nội. Chồng tôi – Nam – là quản lý dự án công nghệ thông tin. Nhìn từ ngoài vào, cuộc hôn nhân của chúng tôi là mơ ước của bao người: vợ chồng trẻ thành đạt, căn hộ chung cư cao cấp 120m² giữa trung tâm thủ đô. Nhưng có một sự thật mà Nam luôn giấu kín với bạn bè và đồng nghiệp: căn hộ này hoàn toàn thuộc quyền sở hữu riêng của tôi. Bố mẹ tôi – những người kinh doanh tần tảo suốt đời – đã dùng toàn bộ tiền tiết kiệm mua căn hộ này bằng tiền mặt trước ngày cưới. Cuốn sổ đỏ màu hồng chỉ ghi duy nhất tên tôi. Lúc đó Nam tỏ ra thấu tình đạt lý: “Anh không quan trọng tài sản, chỉ cần mình yêu thương nhau là đủ.” Tôi đã tin lời ngọt ngào ấy một cách mù quáng.
Suốt ba năm hôn nhân, tôi gánh vác mọi chi phí sinh hoạt từ tiền điện, nước, phí chung cư đến tiền chợ. Lương của Nam, anh bảo phải giữ để đầu tư và lo các mối quan hệ xã giao. Tôi là người sở tại, không tính toán thiệt hơn với chồng, nên vui vẻ đồng ý. Rồi một tối cuối thu, Nam pha ấm trà, kéo tôi ra ban công, giọng đầy tâm sự. Anh kể bố mẹ ở quê già yếu, ông Tuấn đau nhức xương khớp, bà Hòa thị lực giảm sút. Là con trai độc nhất, anh không thể không đón ông bà lên phụng dưỡng. Trái tim tôi mềm nhũn. Tôi nghĩ đến bố mẹ mình rồi đồng cảm. Căn nhà có ba phòng ngủ – một phòng chính, một phòng đọc sách và một phòng khách đã dọn sẵn. Tôi hăm hở lên danh sách mua đệm, rèm cửa và đồ ăn bổ dưỡng. Tôi thực tâm muốn làm con dâu hiếu thảo.
Nhưng từ ngày ông Tuấn và bà Hòa đặt chân lên căn hộ, mọi thứ đảo lộn. Họ bước đi đầy tự tin, không rụt rè như người nông dân lần đầu lên phố. Vừa bước vào, bà Hòa đã sờ nắm sofa nhập khẩu, miệng chép chép khen con trai giỏi giang mua được nhà đẹp. Nam im lặng, cười hề hả đón nhận lời khen như thể anh thực sự là chủ nhân. Tôi nhẫn nhịn, tự nhủ người già không biết chuyện nên bỏ qua.
Bữa tối đầu tiên, bà Hòa liên tục gắp thức ăn cho Nam, dặn dò anh giữ sức vì “trụ cột gia đình”. Tôi ngồi ăn mà thấy đắng nghẹn trong cổ. Dọn dẹp xong, tôi mệt mỏi bước vào phòng ngủ chính định nghỉ ngơi, thì Nam đã ngồi sẵn trên mép giường, vẻ mặt nghiêm trọng. Anh tuyên bố: “Từ tháng này, em phải trích 10 triệu đồng mỗi tháng từ lương để đưa anh lo sinh hoạt phí cho bố mẹ.” Tôi kinh ngạc. 10 triệu không phải quá lớn, nhưng mọi chi phí đã do tôi gánh, vậy số tiền này dùng để làm gì? Nam thản nhiên đáp: “Người già cần tiền tiêu vặt, đi đình chùa, thăm họ hàng. Làm dâu, đưa tiền phụng dưỡng bố mẹ chồng là trách nhiệm.” Cơn giận trong tôi bắt đầu âm ỉ. Chưa hết, Nam yêu cầu tôi dọn đồ sang phòng đọc sách 15m², nhường phòng ngủ chính có nhà vệ sinh khép kín cho ông bà. “Vợ chồng còn trẻ, ngủ chật chội một chút không sao.” Sự ngang ngược của Nam vượt quá giới hạn. Tôi nhìn thẳng vào anh – người đàn ông tôi từng yêu thương bằng cả thanh xuân – giờ chỉ thấy một kẻ tham lam, vô ơn.
Cuộc tranh cãi nổ ra dữ dội. Nam đập vỡ lọ nước hoa của tôi. Tiếng động thu hút ông Tuấn và bà Hòa. Họ xông vào, bà Hòa bù lu bù loa, khóc lóc rằng “con dâu giàu khinh nhà quê”. Những lời cay nghiệt, thêu dệt trắng trợn văng ra, biến tôi thành kẻ độc ác chỉ vì không chịu cống nạp và nhường phòng. Sự kiên nhẫn của tôi hoàn toàn cạn kiệt.
Tôi quay lưng, bước tới két sắt, lấy ra cuốn sổ đỏ. Trong tiếng la ó của họ, tôi dùng hết sức ném cuốn sổ xuống bàn kính. Tiếng đập vang lên cắt ngang mọi than vãn. Cả ba người họ giật mình nhìn cuốn sổ đỏ in rõ tên tôi. Tôi đứng thẳng, giọng lạnh lùng, rõ từng chữ: “Căn hộ này từng viên gạch đều là tiền mồ hôi bố mẹ tôi. Sổ đỏ chỉ có tên tôi. Nam chưa đóng góp một đồng. Suốt ba năm, anh sống dựa dẫm vào tôi. Đừng mộng tưởng dùng tư cách chồng để ra lệnh trong nhà tôi.” Tôi quay sang ông bà Tuấn, nếu ông bà cùng con trai bắt nạt, trà đạp lòng tự trọng của tôi, tôi không chứa chấp. Cuối cùng, tôi chỉ tay ra cửa: “Ba người biến khỏi nhà tôi ngay.”…………

CHƯƠNG 1: BẢN NẠT BẢO TẢN DƯỚI LỚP VỎ “HIẾU THẢO”
Sự im lặng bao trùm lấy phòng khách căn hộ rộng 120m² nặng nề đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ gõ nhịp trên tường. Cả ba con người nhà họ Trần chết lặng trước cuốn sổ đỏ in hoa văn hồng rực rỡ nằm chễm chệ trên mặt bàn kính.
Bà Hòa – người vừa vài phút trước còn gào khóc ăn vạ – giờ đây trố mắt nhìn tên tôi: Nguyễn Thùy Linh, độc tôn trên trang bìa chứng nhận quyền sở hữu. Bà ta vội vàng quệt nước mắt, liếc nhìn Nam bằng ánh mắt nghi hoặc lẫn hoảng loạn.
Mặt Nam xám đét như chàm đổ. Lớp vỏ bọc “người đàn ông thành đạt, trụ cột gia đình, mua nhà trung tâm cho bố mẹ phụng dưỡng” mà anh ta tỉ mỉ dựng nên bấy lâu nay sụp đổ hoàn toàn trước mặt cha mẹ mình.
— Linh… em điên rồi sao? — Nam nghiến răng, giọng run run vì vừa thẹn vừa giận. Anh ta lao đến định giật lấy cuốn sổ đỏ nhưng tôi đã nhanh tay chộp lại, ôm chặt vào ngực. — Trước mặt bố mẹ, em làm cái trò gì đấy? Gia đình với nhau, em lại mang tiền bạc, nhà cửa ra đè người à?
— Gia đình? — Tôi bật cười khẩy, nụ cười đắng ngắt. — Anh còn mặt mũi nói hai chữ “gia đình” sao? Suốt ba năm qua, tiền điện, tiền nước, tiền ăn uống, phí dịch vụ chung cư đắt đỏ này… một tay tôi gánh vác. Anh cầm lương 100 triệu mỗi tháng nhưng chưa từng bỏ ra một đồng để mua cho cái nhà này một cân hoa quả. Tôi nhẫn nhịn vì nghĩ anh vun vén cho tương lai chung. Nhưng hóa ra, anh coi sự tử tế của tôi là ngu ngốc, coi căn nhà của bố mẹ tôi là giang sơn của anh!
Ông Tuấn – vốn dĩ từ lúc bước vào nhà luôn giữ vẻ đạo mạo của một ông bố chồng gia phong – lúc này sắc mặt vô cùng khó coi. Ông ta đập mạnh chiếc gậy gỗ xuống sàn gạch bóng lộn: — Cô Linh! Cô ăn nói với chồng như thế à? Dù cái nhà này đứng tên cô, nhưng cô đã về làm dâu nhà họ Trần thì tài sản của cô cũng là của chung! Con Nam nó đi làm vất vả, đóng góp cho xã hội, cô là vợ không biết vun vén lại còn đòi đuổi cả bố mẹ chồng ra đường? Đồ con dâu bất hiếu, gia giáo nhà cô để đâu?!
— Bất hiếu? Gia giáo? — Tôi nhìn thẳng vào mắt ông Tuấn, không hề né tránh. — Bố mẹ tôi dạy tôi phải biết thương người, nhưng cũng dạy tôi không được để kẻ khác đè đầu cưỡi cổ. Bố mẹ anh có nuôi tôi ngày nào không mà lên đây đòi tôi trích 10 triệu tiền lương “cống nạp” mỗi tháng? Anh Nam kiếm 100 triệu một tháng, sao không lấy tiền đó phụng dưỡng bố mẹ mình, mà lại đè cổ đứa con dâu này ra đòi tiền?
Bà Hòa nghe đến đây liền nhảy chồm lên, chỉ tay vào mặt tôi: — Cô đừng có vu khống! Con Nam nhà tôi tháng nào chả gửi về quê…
— Mẹ! Mẹ im đi! — Nam đột ngột gào lên, ngắt lời bà Hòa. Gương mặt anh ta hiện rõ sự hoảng loạn tột cùng.
Sự bất thường trong phản ứng của Nam không qua mắt được một người làm kế toán trưởng dày dặn kinh nghiệm như tôi. Tại sao Nam lại giật mình khi bà Hòa nhắc đến chuyện gửi tiền về quê? Nếu tháng nào anh ta cũng gửi tiền về quê như bà Hòa nói, thì tại sao anh ta lại bắt tôi phải bỏ ra 10 triệu để lo cho ông bà khi ông bà lên đây?
Một dấu hỏi lớn xoáy sâu vào tâm trí tôi. Lương 100 triệu mỗi tháng. Ba năm là 3,6 tỷ đồng. Anh ta không phải trả tiền nhà, không phải trả tiền ăn, không mua sắm đồ đạc lớn. Vậy số tiền khổng lồ đó đã đi đâu?
CHƯƠNG 2: MẢNH MẮT TỪ TÀI KHOẢN NGÂN HÀNG
— Anh Nam, tiền của anh đâu? — Tôi cất giọng lạnh lẽo, từng từ từng chữ như lưỡi dao xoáy vào tâm trí anh ta. — Anh bảo lương anh giữ để đầu tư. Đâu? Tiền đầu tư của anh đâu? Cho tôi xem sổ tiết kiệm hoặc danh mục đầu tư của anh xem nào!
Nam lúng túng, gân cổ lên cãi bướng: — Đó là chuyện làm ăn của đàn ông! Em là phụ nữ, biết cái gì mà hỏi? Tiền anh đầu tư vào chứng khoán, vào bất động sản với bạn bè, chưa rút ra được!
— Được lắm. Bất động sản nào? Chứng khoán nào? — Tôi rút chiếc điện thoại thông minh ra. — Anh quên tôi làm nghề gì sao? Tôi là kế toán trưởng. Chỉ cần anh đưa tên công ty chứng khoán hoặc mã tài khoản, tôi check năm phút là ra ngay. Hay là… anh chẳng có đầu tư cái gì cả?
Mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán Nam. Anh ta tránh né ánh mắt của tôi, quay sang nắm lấy tay bà Hòa: — Bố, mẹ, thôi đêm nay nhà mình ra khách sạn ở tạm. Cô ta đã phát điên rồi, con không thể ở lại cái nhà này nữa!
— Khỏi cần ra khách sạn! — Tôi đập tay xuống bàn. — Đêm nay tôi cho ba người ở lại đây nốt một đêm. Sáng mai đúng 8 giờ, tất cả dọn sạch đồ đạc ra khỏi nhà tôi. Nếu không, tôi sẽ báo bảo vệ chung cư và công an phường đến cưỡng chế!
Nói xong, tôi quay lưng bước thẳng vào phòng ngủ chính, khóa chặt cửa lại.
Mặc cho bên ngoài bà Hòa chửi rủa ầm ĩ, ông Tuấn đập cửa rầm rầm và Nam cố gắng giải thích bằng những lời xảo trá, tôi vẫn ngồi gục xuống góc giường. Nước mắt tôi lúc này mới tuôn rơi. Sự hy sinh suốt ba năm qua, sự nhẫn nại của một người vợ dành cho chồng, cuối cùng đổi lại là sự lợi dụng trắng trợn và một gia đình chồng tham lam, tráo trở.
Nhưng tôi không cho phép mình khóc lâu. Bản năng của một người làm tài chính nhắc nhở tôi: Phải tìm ra sự thật.
Nam là một người rất cẩn thận, nhưng anh ta có một thói quen: Anh ta thường dùng máy tính bảng chung của hai vợ chồng để làm việc tại nhà. Chiếc iPad đó hiện đang nằm trên bàn trang điểm của tôi.
Tôi bật màn hình iPad lên. Nam đã thoát toàn bộ ứng dụng tin nhắn, nhưng anh ta quên mất một điều: Ứng dụng ngân hàng trực tuyến của anh ta có lưu mật khẩu tự động trên trình duyệt Safari do anh ta từng đăng nhập để thanh toán hóa đơn thẻ tín dụng.
Tay tôi run run ấn vào nút tự động điền mật khẩu.
XÁC NHẬN ĐĂNG NHẬP THÀNH CÔNG.
Tài khoản thanh toán của Nam hiện ra. Số dư hiện tại chỉ còn hơn 15 triệu đồng. Tôi lập tức nhấn vào phần Lịch sử giao dịch và lọc dữ liệu trong một năm gần nhất.
Và rồi, trước mắt tôi là một sự thật kinh hoàng khiến toàn bộ máu trong cơ thể tôi như đông cứng lại.
CHƯƠNG 3: BẢN HỢP ĐỒNG NÔ LỆ VÀ CĂN HỘ THỨ HAI
Hàng tháng, đúng vào ngày 10 – ngày công ty Nam chuyển lương 100 triệu – tài khoản của anh ta luôn thực hiện một lệnh chuyển tiền cố định.
Không phải gửi về quê cho bố mẹ (mỗi tháng anh ta chỉ chuyển về cho ông Tuấn vỏn vẹn 3 triệu đồng). Không phải gửi vào tài khoản tiết kiệm hay công ty chứng khoán.
Mà là một lệnh chuyển đúng 40 triệu đồng sang số tài khoản ngân hàng Vietcombank mang tên: ĐÀO PHƯƠNG THẢO.
Cú pháp chuyển tiền tháng nào cũng giống hệt nhau: “Nam chuyen tien sinh hoat phi va tien thue nha cho em va con.”
“Em và con”?
Đầu óc tôi quay mòng mòng. Tôi như ngạt thở. Tôi tiếp tục vuốt ngược lịch sử giao dịch về trước. Sự việc này không phải mới diễn ra vài tháng, mà nó đã kéo dài suốt hai năm rưỡi! Tức là chỉ nửa năm sau khi kết hôn với tôi, Nam đã bắt đầu chuyển tiền cho người phụ nữ tên Đào Phương Thảo này.
Chưa dừng lại ở đó. Tháng 6 năm ngoái, tài khoản của Nam đã trích ra một khoản tiền lớn: 800 triệu đồng với nội dung: “Thanh toan 30% dot 1 can ho A12.05 Chung cu Green Park.”
Tôi quặn thắt lồng ngực. Tim tôi như bị ai đó cầm dao băm vằn vện.
Hóa ra, trong khi tôi chắt chiu từng đồng, gánh vác toàn bộ chi phí ăn ở, điện nước cho căn hộ này, gánh luôn cả sự vô ơn của anh ta… thì Nam lại dùng số tiền 100 triệu mỗi tháng để nuôi một người phụ nữ khác và đứa con riêng của họ bên ngoài! Anh ta thậm chí còn mua trả góp một căn hộ chung cư cao cấp khác cho cô ta đứng tên!
Lý do anh ta đón bố mẹ ở quê lên, lý do anh ta đòi trích 10 triệu từ lương của tôi, lý do anh ta ép tôi dọn sang phòng đọc sách nhỏ hẹp… tất cả đều hiện ra rõ mùng một: Anh ta cần 10 triệu của tôi để bù vào khoản tiền trả góp ngân hàng mỗi tháng cho căn hộ của nhân tình, vì lãi suất ngân hàng dạo này tăng cao! Anh ta muốn biến tôi thành Osin cao cấp, vừa cung cấp chỗ ở miễn phí cho bố mẹ anh ta, vừa trích tiền lương nuôi anh ta, để anh ta rảnh rang mang 40 triệu mỗi tháng đi xây tổ ấm với người phụ nữ khác!
Một sự ghê tởm tột cùng cuộn trào trong dạ dày tôi. Tôi đứng phắt dậy, chạy lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Nước mắt tôi không còn rơi nữa. Thay vào đó là một cơn phẫn nộ bùng cháy – cơn phẫn nộ của một người phụ nữ bị lừa dối, bị lợi dụng đến tận xương tủy.
Tôi dùng điện thoại chụp lại toàn bộ màn hình lịch sử giao dịch, những lệnh chuyển tiền, số tài khoản, tên người nhận và cả các hợp đồng chuyển tiền mua nhà của Nam. Tôi lưu tất cả vào tệp dữ liệu đám mây mã hóa, đồng thời gửi một bản sao sang cho bạn tôi – một luật sư chuyên về hôn nhân gia đình nổi tiếng ở Hà Nội.
Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn dòng xe cộ thưa thớt dưới phố, nhấp từng ngụm trà đen lạnh ngắt và vạch ra một kế hoạch đáp trả đích đáng.
Kẻ phản bội và những kẻ tham lam phải trả giá cho từng giọt nước mắt của tôi.
CHƯƠNG 4: MÀN KỊCH TRÊN SÀN DIỄN
Sáng hôm sau, đúng 7 giờ 30 phút.
Tôi bước ra khỏi phòng ngủ trong bộ đồ công sở chỉn chu, trang điểm sắc sảo, không hề để lộ một nét mệt mỏi hay đau khổ nào trên gương mặt.
Ngang qua phòng khách, ông Tuấn và bà Hòa đang ngồi trên sofa với vẻ mặt hậm hực. Đồ đạc của họ vẫn vứt ngổn ngang, chưa hề có dấu hiệu dọn dẹp. Nam thì đang ngồi ở bàn ăn, nhấp ngụm cà phê với gương mặt đắc thắng. Anh ta nghĩ rằng sau một đêm suy nghĩ, tôi sẽ phải xuống nước vì sợ vỡ lở chuyện gia đình.
— Linh này, — Nam cất giọng hách dịch, không buồn ngẩng đầu lên. — Bố mẹ đã suy nghĩ rồi. Bố mẹ rộng lượng không chấp nhặt sự vô giáo dục của em tối qua. Nhưng em phải xin lỗi bố mẹ, và khoản 10 triệu mỗi tháng vẫn phải chuyển đủ. Ngoài ra, căn nhà này tuy đứng tên em, nhưng sang tuần em phải ra phòng công chứng làm thủ tục thêm tên anh vào sổ đỏ. Có thế thì vợ chồng mới sống bền lâu được!
Bà Hòa hùa theo, bĩu môi: — Đúng đấy! Loại con dâu hỗn xược như cô, con trai tôi không bỏ là may lắm rồi. Mau nấu bữa sáng rồi xin lỗi bố chồng cô đi!
Tôi nhìn ba con người đó, nở một nụ cười rạng rỡ – nụ cười lạnh lẽo đến gai người.
— Anh Nam này, — Tôi thong thả tiến lại gần bàn ăn, dựa lưng vào thành ghế. — Anh có biết căn hộ A12.05 ở chung cư Green Park cảnh quan đẹp lắm không? Căn hộ đó 80m², hai phòng ngủ, hướng Đông Nam rất mát mẻ đúng không?
Khay cà phê trên tay Nam chao đảo. Nước cà phê sánh ra ngoài, bắn lên chiếc áo sơ mi trắng tinh của anh ta. Mặt Nam cắt không còn một giọt máu.
— Em… em nói cái gì đấy? Green Park nào? — Nam lắp bắp, mắt trợn ngược.
— Ôi, anh quên nhanh thế sao? — Tôi rút điện thoại ra, thong thả bấm mở một tấm hình chụp màn hình ngân hàng, rồi đặt nhẹ lên bàn, ngay trước mặt ông Tuấn và bà Hòa. — Căn hộ mà anh bỏ 800 triệu tiền tiết kiệm ra mua, rồi mỗi tháng đều đặn chuyển 40 triệu cho cô Đào Phương Thảo để trả góp và nuôi đứa con riêng hai tuổi của anh ấy!
ĐÙNG!
Lời tôi nói như một quả bom nguyên tử dội thẳng vào phòng khách.
Bà Hòa ngơ ngác nhìn tấm hình trên điện thoại, dù không hiểu rõ các con số ngân hàng nhưng bà ta đọc được rất rõ dòng chữ: “Nam chuyen tien sinh hoat phi va tien thue nha cho em va con.”
— Nam! Cái… cái này là thế nào?! — Ông Tuấn bật dậy, giọng run lên vì kinh hoàng. — Cô Thảo nào? Con có con riêng ở ngoài sao?!
— Không… Không phải đâu bố! Nó vu khống con! — Nam hoảng loạn gào lên, lao đến định chộp lấy điện thoại của tôi nhưng tôi đã nhanh tay thu lại.
— Vu khống? — Tôi bật cười chua chát. — Số tài khoản Vietcombank của cô ta, lịch sử chuyển tiền suốt hai năm rưỡi qua, tổng cộng hơn 1,5 tỷ đồng anh đã cống nộp cho cô ta… tất cả tôi đã trích xuất từ chính tài khoản ngân hàng của anh! Anh có cần tôi gọi điện cho cô Thảo bế đứa nhỏ sang đây để cả nhà mình nhận mặt cháu nội không?!
Mặt Nam hoàn toàn biến dạng. Anh ta quỳ sụp xuống sàn nhà, hai tay chụp lấy tà đầm của tôi, giọng van xin thảm thiết: — Linh! Anh sai rồi! Anh bị cô ta gài bẫy! Đứa bé đó… đứa bé đó anh không chắc có phải con anh không! Anh xin em, em đừng làm dữ chuyện này lên! Bố mẹ anh già rồi, không chịu nổi đả kích đâu!
— Anh sợ bố mẹ anh không chịu nổi đả kích? — Tôi hất mạnh chân ra, khiến Nam ngã nhào xuống sàn. — Vậy suốt ba năm qua, anh có nghĩ tôi chịu nổi đả kích không? Anh bắt tôi gánh vác chi phí cái nhà này, anh bắt tôi trích 10 triệu nuôi bố mẹ anh, để anh rảnh tay mang 40 triệu đi nuôi gái và con riêng?! Anh có còn là con người không Nam?!
Bà Hòa lúc này mới hiểu ra toàn bộ sự thật. Bà ta nhìn đứa con trai “ngoan ngoãn, giỏi giang, trụ cột gia đình” mà bà ta luôn tự hào giờ đây đang quỳ liếm gót chân tôi. Sự nhục nhã và bàng hoàng khiến bà ta choạng vạng, phải bấu chặt vào thành sofa để không ngất xỉu.
— Nam… Con… Con lừa cả bố mẹ sao? — Bà Hòa nghẹn ngào, nước mắt tràn ra. — Con bảo con làm ăn khó khăn, mỗi tháng chỉ gửi về quê được 3 triệu… Hóa ra con mang tiền đi nuôi đứa con gái khác sao?!
CHƯƠNG 5: MẶT NẠ RỚT XUỐNG, CÁI GIÁ PHẢI TRẢ
Tôi không để cho họ có thời gian diễn trò gia đình kịch tính. Tôi nhìn đồng hồ: Đúng 8 giờ sáng.
REO… REO… REO…
Tiếng chuông cửa vang lên giòn tan.
Tôi bước ra mở cửa. Bên ngoài là ba người: Luật sư Tuấn – bạn tôi, đi cùng với hai nhân viên bảo vệ chung cư và hai cán bộ công an phường trong trang phục chính quy.
— Chào cô Linh, chúng tôi nhận được yêu cầu hỗ trợ giải quyết tranh chấp cư trú bất hợp pháp từ cô và luật sư. — Đồng chí công an lên tiếng.
Tôi quay vào nhà, chỉ tay về phía ba con người đang ngơ ngác trong phòng khách: — Báo cáo các đồng chí, đây là căn hộ thuộc quyền sở hữu hợp pháp duy nhất của tôi. Những người này không có tên trong hộ khẩu, không có đăng ký tạm trú tại đây, và hiện tại đang có hành vi xâm phạm chỗ ở hợp pháp, đe dọa và xúc phạm danh dự của tôi. Tôi yêu cầu các đồng chí can thiệp, đưa họ ra khỏi nhà tôi ngay lập tức!
Luật sư Tuấn nhanh chóng bước lên, trưng ra bản sao sổ đỏ đàng hoàng cùng đơn yêu cầu cưỡng chế di dời đã được chuẩn bị sẵn.
Nam bàng hoàng đứng dậy, mặt cắt không còn một giọt máu: — Linh! Em làm cái gì thế? Em gọi công an đến đuổi chồng và bố mẹ chồng sao? Em không sợ họ hàng, đồng nghiệp cười chê sao?!
— Cười chê? — Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. — Kẻ đáng bị cười chê là loại đàn ông bám váy vợ, lấy tiền vợ nuôi thân để mang tiền đi nuôi nhân tình! Đơn ly hôn tôi đã ký sẵn và gửi sang Tòa án nhân dân quận rồi. Căn nhà này là tài sản riêng trước hôn nhân của tôi, anh không có quyền đụng vào một mảnh rác!
Đồng chí công an tiến lại gần Nam, giọng đanh thép: — Yêu cầu anh và gia đình chấp hành. Mời các vị thu dọn đồ đạc cá nhân và rời khỏi căn hộ ngay lập tức. Nếu tiếp tục gây mất trật tự, chúng tôi sẽ đưa về trụ sở giải quyết theo quy định pháp luật!
Trước sự kiên quyết của lực lượng chức năng và sự chứng kiến của mấy người hàng xóm đang hiếu kỳ ngó vào từ hành lang, Nam và bố mẹ anh ta không còn con đường nào khác.
Bà Hòa khóc lóc thảm thiết, vừa thu dọn quần áo vào vali vừa chửi rủa Nam ngu ngốc. Ông Tuấn thì giận đến mức mặt mày tím tái, không nói nổi một lời, lảo đảo bước đi như một cái bóng mờ nhạt.
Nam lao đến trước mặt tôi, đôi mắt đỏ ngầu gân máu: — Nguyễn Thùy Linh! Em ác lắm! Em định dồn anh vào đường cùng sao?
Tôi tiến lại gần anh ta, ghé sát tai Nam, cất giọng thì thầm nhưng từng chữ như đinh đóng vào cột: — Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, Nam ạ. Đơn tố cáo anh lợi dụng chức vụ, tham ô quỹ dự án tại công ty IT của anh – nơi anh dùng để tuồn tiền cho nhân tình – đã được gửi lên Ban Giám đốc công ty anh sáng nay rồi. Để xem, không có căn nhà của tôi, không còn công việc lương 100 triệu, cô Đào Phương Thảo kia có còn yêu thương và giữ anh lại căn hộ Green Park đó không nhé!
Nam trợn ngược mắt, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Anh ta ngã khuỵu xuống ngay trước cửa căn hộ.
— Mời anh đi cho! — Hai nhân viên bảo vệ bước tới, xóc nách Nam kéo đứng dậy và áp giải cả ba người nhà họ Trần ra phía thang máy.
BẰNG!
Cánh cửa gỗ dày dặn của căn hộ khép lại. Không gian trở lại vẻ tĩnh lặng, sạch sẽ vốn có của nó.
CHƯƠNG 6: BÌNH YÊN TRỞ LẠI
Tôi đứng một mình giữa phòng khách rộng lớn. Nắng buổi sáng chiếu qua khung cửa kính ban công, rọi sáng từng góc nhỏ trong căn nhà.
Tôi hít một hơi thật sâu. Không khí trong lành, không còn mùi thuốc lá hôi hám của Nam, không còn mùi trà mạn nồng sắc của ông Tuấn, và cũng không còn sự hiện diện của những kẻ tham lam, độc hại.
Tôi bước lại bàn ăn, cầm ly cà phê đã lạnh, đổ thẳng vào bồn rửa bát rồi thong thả rửa sạch chiếc ly.
Một tháng sau.
Mọi chuyện diễn ra đúng như những gì tôi đã dự liệu.
Tòa án nhanh chóng thụ lý đơn xin ly hôn đơn phương của tôi. Vì căn hộ là tài sản riêng tạo lập trước hôn nhân, Nam hoàn toàn trắng tay, không nhận được một đồng nào từ tài sản của tôi.
Tại công ty IT của Nam, sau khi Ban Giám đốc nhận được đơn tố cáo kèm theo các bằng chứng chuyển tiền bất thường do tôi cung cấp, họ đã tiến hành thanh tra nội bộ. Nam bị sa thải ngay lập tức vì vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghề nghiệp và có dấu hiệu gian lận tài chính dự án.
Không còn khoản lương 100 triệu mỗi tháng, Nam không còn khả năng trả khoản vay ngân hàng cho căn hộ Green Park. Và đúng như bản chất của những kẻ đến với nhau vì tiền: Đào Phương Thảo – cô nhân tình mà Nam từng rót hàng tỷ đồng vào – đã nhanh chóng thu dọn đồ đạc, bế con bỏ đi theo một người đàn ông giàu có khác, để lại Nam với một khoản nợ ngập đầu và căn hộ bị ngân hàng siết nợ.
Nghe đâu, Nam phải trốn chui trốn lủi trở về quê nghèo ở Nam Định, sống dựa vào mấy sào ruộng của ông Tuấn và bà Hòa. Người dân trong làng xóm xầm xì về đứa con trai “thành đạt ở thủ đô” ngày nào giờ đây trở thành một kẻ trắng tay, nợ nần chồng chất và bị vợ đuổi ra khỏi nhà.
Chiều nay, Hà Nội đón đợt gió mùa đông bắc đầu tiên.
Tôi ngồi ngoài ban công căn hộ 120m², trên tay là tách trà hoa cúc nóng hổi bốc khói nghi ngút. Bố mẹ tôi từ quê lên chơi, đang vui vẻ nấu nướng trong căn bếp ấm cúng. Tiếng cười nói rộn rã của bố mẹ hòa cùng tiếng nhạc jazz êm dịu vang lên khắp phòng.
Tôi mỉm cười, nhấp một ngụm trà ngọt đắng nơi đầu lưỡi.
Sự đau khổ, tổn thương ngày nào đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho sự thanh thản và tự do tuyệt đối. Người phụ nữ biết tự chủ tài chính, biết yêu thương và bảo vệ bản thân sẽ không bao giờ gục ngã trước những kẻ tàn nhẫn.
Bởi vì tôi hiểu rằng: Cắt bỏ một khối u độc hại ra khỏi cuộc đời mình tuy đau đớn trong chảnh khoảnh, nhưng đó là cách duy nhất để cơ thể được sống một cuộc đời khỏe mạnh và kiêu hãnh trọn vẹn.