
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nh:ân t:ình và chồng đứng cạnh đòi tôi ký giấy chuyển quyền căn nhà, nói đó là “cách tốt nhất để giữ thể diện cho cuộc hôn nhân”. Tôi cầm bút lên, nhưng thay vì ký, tôi hỏi chồng một câu về nguồn gốc căn nhà làm 2 người bọn họ đứng hình…
Tôi từng nghĩ điều cay đắng nhất trong một cuộc hôn nhân là phát hiện chồng mình có người khác. Cho đến ngày Hoàng đặt trước mặt tôi tập giấy thỏa thuận chuyển nhượng căn nhà, rồi thản nhiên nói:
— Em ký đi. Đây là cách tốt nhất để giữ tự trọng cho cả hai khi chia tay.
Tôi chưa kịp phản ứng, Phương — người phụ nữ ngồi cạnh anh ta — đã nhếch môi cười nhẹ:
— Chị ký đi. Sau này chúng ta vẫn có thể sống chung một mái nhà mà.
Lời nói ấy làm tôi lạnh sống lưng. Sáu năm trước, tôi bước vào nơi này với niềm tin đây là tổ ấm do hai vợ chồng cùng gầy dựng. Tôi tự tay chọn từng món đồ, treo từng bức ảnh kỷ niệm, từng nghĩ nơi đây sẽ là chỗ mình gắn bó đến già. Vậy mà giờ đây, chồng tôi muốn tôi ra đi tay trắng.
Tôi cầm bút lên. Nhưng trước khi đặt mực, tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta:
— Hoàng, anh có chắc căn nhà này thực sự thuộc quyền sở hữu của anh không?
Anh ta khựng lại. Tôi nói tiếp:
— Anh có chắc số tiền mua nhà năm đó là tiền của anh?
Sắc mặt Hoàng thay đổi rõ rệt. Tôi biết mình đã chạm đúng vào điều anh ta cố che giấu.
Tối hôm đó, tôi tìm thấy trong chiếc hộp gỗ cũ của mẹ một tập tài liệu ngả màu. Có biên lai chuyển tiền, hợp đồng chuyển nhượng và một lá thư chưa từng gửi. Dòng đầu tiên khiến tay tôi run lên: “Nếu một ngày con phát hiện căn nhà ấy không đứng tên Hoàng… đừng vội ký bất kỳ giấy tờ nào.”
Tôi lập tức chất vấn anh ta:
— Vì sao bố anh lại đứng tên trên hợp đồng mua căn nhà này? Anh biết chuyện từ khi nào?
— Sau khi mẹ em mất — Hoàng cúi đầu im lặng.
— Vậy suốt sáu năm qua anh đã giấu tôi?
Điều làm tôi bất ngờ hơn là Phương cũng biết bí mật này. Cô ta nhìn tôi, không còn vẻ đắc ý ban sáng:
— Chị muốn biết sự thật về căn nhà này? Đừng chỉ tìm thông tin liên quan đến dòng họ nhà anh Hoàng. Hãy tìm cả mẹ tôi nữa.
Tôi lục lại những kỷ vật cũ và phát hiện một tấm ảnh tấm ảnh đã nhuốm màu thời gian. Trong ảnh, mẹ tôi, bố anh Hoàng và mẹ của Phương đứng cạnh nhau ngay trước cổng căn nhà này. Phía sau ảnh có dòng chữ: “Ba người chúng ta phải giữ bí mật này cho đến khi Lan tròn 30 tuổi.”
Mẹ tôi đã giấu tôi điều gì? Tại sao Phương lại biết nhiều chuyện đến thế?
Khi tôi tìm thấy chiếc chìa khóa cũ có khắc số 307, Phương bất ngờ xuất hiện. Nhìn chiếc chìa khóa trong tay tôi, mặt cô ta tái nhợt:
— Chị đã tìm thấy nó rồi sao? Đừng mở cánh cửa đó ra!
— Tại sao?
Phương nghẹn giọng:
— Vì thứ bên trong sẽ khiến chị nhận ra… người chị căm hận suốt sáu năm qua chưa chắc mới là người phản bội chị.
Tôi đứng trước căn phòng tầng ba đã bị khóa kín nhiều năm. Tra chiếc chìa khóa vào ổ, tiếng “tạch” vang lên. Ngay khoảnh khắc tay cầm cửa xoay nhẹ, từ bên trong bỗng phát ra một tiếng động rất khẽ… Như thể có ai đó đang di chuyển phía sau cánh cửa…..
Tôi đẩy mạnh cánh cửa. Ánh sáng hành lang hắt vào khoảng không gian bụi mờ. Không có bóng người nào cả, chỉ có một chiếc đài đĩa cũ kỹ đặt trên bàn đang tự chạy do bánh răng bị kẹt khớp vừa rụng xuống.
Nhưng thứ khiến tôi chết đứng lại là toàn bộ những bức tranh, hồ sơ và nhật ký treo kín tường.
Trên bàn là cuốn di chúc gốc của mẹ tôi cùng giấy tờ xác nhận tài sản. Hóa ra, căn nhà này vốn là tài sản thừa kế riêng do mẹ tôi đứng tên từ trước. Năm xưa, bố của Hoàng và mẹ của Phương từng là những người bạn thân thiết cùng làm ăn với mẹ tôi. Trong một biến cố tài chính lớn, chính mẹ tôi đã đứng ra gánh khoản nợ khổng lồ để cứu gia đình họ khỏi cảnh tù tội, đổi lại bằng việc đem căn nhà đi thế chấp.
Bố của Hoàng vì muốn giữ lại tài sản cho gia đình tôi nên đã đứng tên giúp mẹ làm thủ tục chuộc lại nhà, chờ đến khi tôi đủ 30 tuổi — độ tuổi trưởng thành theo di nguyện của mẹ — sẽ chính thức sang tên lại cho tôi.
Hoàng biết điều này. Anh ta biết rõ căn nhà hoàn toàn thuộc về tôi. Những năm qua, lấy cớ làm ăn thất bại, anh ta giả vờ tạo ra các khoản nợ ảo để ép tôi ký giấy “chuyển nhượng” nhằm hợp thức hóa việc chiếm đoạt toàn bộ tài sản trước khi tôi bước sang tuổi 30.
Còn Phương? Cô ta không phải người tình của Hoàng. Cô ta là con gái của người phụ nữ năm xưa từng chịu ơn mẹ tôi. Phương tiếp cận Hoàng vì phát hiện ra âm mưu chiếm đoạt của anh ta. Việc cô ta xuất hiện bên cạnh Hoàng, đóng vai “người thứ ba” và buông những lời khêu khích ban sáng chỉ là kịch bản cố tình diễn ra để kích động tôi, khiến tôi nghi ngờ và quyết tâm tìm kiếm sự thật đến cùng thay vì buông xuôi ký tên.
“Chị hiểu rồi chứ?” — Phương bước vào phòng, mắt rưng rưng. “Mẹ tôi trước khi mất đã dặn tôi bằng mọi giá phải bảo vệ chị, không được để gia đình anh Hoàng cướp đi những gì thuộc về chị. Nếu sáng nay tôi không đóng vai ác, chị đã cam chịu ký vào tờ giấy đó rồi.”
Hoàng đứng ở cửa, gương mặt xám ngắt khi thấy toàn bộ sự thật bị phanh phui trước ánh sáng. Anh ta không còn từ nào để bào chữa cho sự tham lam và phản bội của mình.
Tôi thu gom toàn bộ hồ sơ, hợp đồng và di chúc gốc. Ngay ngày hôm sau, tôi đệ đơn ly hôn ra tòa cùng bản tố cáo hành vi gian lận chiếm đoạt tài sản. Hoàng buộc phải rời khỏi căn nhà với hai bàn tay trắng và đối mặt với sự trừng phạt của pháp luật.
Đứng trong căn nhà rợp bóng cây của mẹ để lại, tôi hít một hơi thật sâu. Màn đêm đã qua, và tôi sẵn sàng bắt đầu một chương mới cho cuộc đời mình.