
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sau 4 năm l::y h::ôn, chồng cũ mới đến thăm vợ với con. Anh lặng người khi nghe đứa con ” vô tư” hỏi vợ một câu….
Bốn năm rưỡi kể từ ngày đặt bút ký vào tờ giấy giải thoát cho nhau, Nhật chưa từng nghĩ sẽ có ngày gặp lại Khánh trong hoàn cảnh này.
Chiều hôm đó, Nhật đang dọn dẹp lại góc ban công tràn ngập ánh nắng thì tiếng gõ cửa vang lên. Khi cánh cửa mở ra, cả hai trôi vào một khoảng không im lặng đến ngột ngạt. Trước mặt cô không phải là người đàn ông bóng bẩy, ngạo mạn năm xưa, mà là một Khánh với mái tóc điểm bạc, ánh mắt trĩu nặng sự mệt mỏi và nuối tiếc.
“Anh… muốn ghé thăm bé Bắp một chút được không?” – Giọng Khánh trầm rung, lạc đi.
Nhật không trách móc, cũng chẳng vội vàng thắc mắc. Cô lặng lẽ lùi lại một bước, nhường lối cho anh bước vào căn nhà thơm mùi tinh dầu sả nhẹ nhàng.
Bé Bắp – đứa trẻ mới hơn một tuổi ngày hai người chia tay – giờ đã là một cô bé năm tuổi lanh lợi. Nhìn thấy người đàn ông lạ mặt bước vào, bé Bắp dừng tay khỏi bộ đồ chơi lắp ráp, đôi mắt tròn xòe nhìn Khánh. Khánh quỳ gối xuống, chìa ra chiếc hộp quà to tướng với vẻ gượng gạo, ngập ngừng:
“Bắp ơi… Bác… à không, Bố mua quà cho con này.”
Đứa trẻ nhìn hộp quà rồi lại ngước lên nhìn mẹ. Được cái gật đầu của Nhật, con bé mới tiến lại gần. Nhưng thay vì vồ lấy món đồ chơi đắt tiền hay ôm chồm lấy người cha đã vắng bóng bấy lâu, bé Bắp lại nghiêng đầu, nhìn sâu vào mắt Khánh rồi quay sang hỏi Nhật một câu hồn nhiên đến nhói lòng:
“Mẹ ơi, chú này là người từng làm mẹ khóc nhiều đêm trong phòng tối đúng không ạ?”….
Câu hỏi ngây thơ rơi vào khoảng không như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Khánh. Anh đẫn người, đôi bàn tay đang cầm hộp quà run run rồi tự do buông thót xuống nền nhà.
Khánh không ngờ rằng, dù lúc ra đi con bé mới chỉ là một đứa trẻ ẵm ngửa, nhưng những trận cãi vã, những đêm Nhật ôm con khóc thầm trong bóng tối đã vô tình khắc sâu vào tiềm thức của con. Câu nói ấy không mang chút trách móc của người lớn, nhưng lại chính là lưỡi dao sắc nhọn nhất đâm thẳng vào sự tự trọng và lòng hối hận muộn màng của anh.
Nhật tiến lại gần, xoa đầu con gái rồi nhẹ nhàng bảo: “Bắp vào phòng lấy búp bê ra chơi để mẹ nói chuyện với chú nhé.” Đứa trẻ ngoan ngoãn ôm lấy gấu bông rồi chạy tót vào phòng, để lại hai người lớn trong khoảng sân nhỏ chìm trong tĩnh lặng.
Khánh gục đầu, hai tay ôm lấy mặt. Giọng anh nghẹn ngào trong tiếng thở dài cay đắng: “Anh xin lỗi… Anh không ngờ mình lại để lại vết thương lớn như vậy cho cả hai mẹ con. Những năm qua, anh cứ nghĩ rời đi là xong, nghĩ mình đúng… Nhưng đến khi mọi thứ sụp đổ, anh mới nhận ra mình đã đánh mất điều vô giá nhất.”
Sau ly hôn, Khánh lao vào những cuộc phiêu lưu mới, những thương trường đầy cạm bẫy và cả những mối quan hệ chớp nhoáng. Nhưng khi sóng gió ập đến, công việc thất bại và đối mặt với sự cô đơn trống trải, anh mới hiểu ra giá trị của mái ấm mà chính tay mình đã đập phá.
Nhật nhìn người đàn ông từng là tất cả thanh xuân của mình, lòng không còn gợn sóng giận dữ, chỉ còn lại sự bao dung của một người đã bước qua cơn bão. Cô pha cho anh một ly nước ấm, ngồi xuống đối diện và bình thản nói:
“Chuyện cũ qua lâu rồi anh ạ. Em không còn trách anh, và em cũng chưa từng dạy con phải ghét bỏ bố. Trẻ con nhạy cảm lắm, chúng cảm nhận được nỗi đau của người lớn dù chúng ta có giấu kỹ đến đâu. Hôm nay anh đến thăm con, em rất trân trọng. Nhưng quá khứ thì không thể làm lại được nữa.”
Khánh nhìn quanh căn nhà nhỏ gọn gàng, ấm cúng – nơi không còn bóng dáng của sự cãi vã, chỉ có sự bình yên mà Nhật đã tự tay dựng xây sau những đổ vỡ. Anh hiểu rằng, khoảng trống bốn năm qua không phải là thứ có thể lấp đầy bằng vài món quà đắt tiền hay những lời hối hận muộn màng.
Anh ở lại chơi với bé Bắp thêm một lúc. Lần này, anh không cố ép con gọi mình là bố nữa, mà kiên nhẫn ngồi xuống sàn, cùng con xếp từng khối gỗ, nghe con kể về những bức tranh con vẽ ở trường. Sự chân thành muộn màng của anh dần kéo gần khoảng cách với đứa trẻ.
Khi hoàng hôn buông xuống, Khánh đứng dậy xin phép ra về. Bước ra đến cửa, anh ngoảnh lại, nhìn Nhật và bé Bắp bằng ánh mắt chân thành nhất từ trước đến nay:
“Cảm ơn em vì đã nuôi dạy con tốt như vậy. Anh không mong em tha thứ ngay, cũng không dám đòi hỏi quay lại. Anh chỉ xin từ nay về sau, cho phép anh được làm tròn trách nhiệm của một người cha, được ở bên dõi theo con trưởng thành.”
Nhật mỉm cười nhẹ nhàng, gật đầu: “Con luôn cần có cha. Chỉ cần anh dành cho con sự chân thành, cánh cửa nhà này sẽ luôn mở để đón anh đến thăm con.”
Khánh bước đi trong ánh chiều tà, bóng lưng không còn nặng trĩu sự dằn dằn dặc dặc của quá khứ, mà đã mở ra một lối đi mới. Họ có thể không thể quay lại làm vợ chồng, nhưng từ hôm nay, họ đã học được cách làm những người cha, người mẹ trưởng thành vì hạnh phúc của con trẻ.