CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
CHÊ VỢ SAU SINH “XẤU XÍ, LÔI THÔI”, NGƯỜI CHỒNG CHẾT LẶNG KHI ĐỌC LÁ THƯ CUỐI CÙNG: “EM TRẢ LẠI ANH SỰ TỰ DO…”
Tối hôm ấy, căn hộ nhỏ ở tầng mười hai của một chung cư ven sông chìm trong thứ ánh sáng nhợt nhạt từ chiếc đèn ngủ.
Hà, vợ của Tuấn, đang ngồi bên chiếc nôi của con, quay lưng về phía cửa. Cô vừa tranh thủ hút sữa vừa khẽ đung đưa chân để dỗ đứa bé đang ọ ẹ trong nôi.
Sau hơn nửa năm sinh con, cơ thể Hà vẫn chưa thể trở lại như trước.
Vòng eo từng thon gọn nay mềm nhão hơn. Những vết rạn kéo dài trên bụng, có chỗ còn thâm sẫm. Mái tóc dài ngày trước lúc nào cũng được cô chăm chút giờ chỉ được búi vội bằng một chiếc dây chun cũ. Trên trán là vài sợi tóc bết mồ hôi vì cả buổi tối chạy tới chạy lui chăm con.
Cửa mở.
Tuấn bước vào, đặt chiếc cặp xuống bàn rồi tháo đồng hồ.
Anh vốn đã có một ngày làm việc mệt mỏi. Nhưng thứ đầu tiên đập vào mắt khiến anh khó chịu lại chính là hình ảnh người vợ trước mặt.
Trong đầu anh bất giác hiện lên hình ảnh cô nhân viên mới ở công ty. Cô ta trẻ trung, ăn mặc chỉn chu, lúc nào cũng thơm tho và gọn gàng.
Tuấn quay sang nhìn vợ.
Anh không còn thấy người con gái từng khiến mình say mê nữa.
Ngày trước, Hà từng là cô gái nổi bật nhất lớp đại học. Cô có nụ cười duyên, mái tóc dài và vóc dáng khiến nhiều người phải ngoái nhìn.
Vậy mà giờ đây…
– Em không thể chăm chút cho bản thân một chút sao?
Giọng Tuấn lạnh tanh.
Hà giật mình. Cô vội kéo lại áo, nhưng trong lúc luống cuống, bình sữa vừa hút gần đầy bị khuỷu tay hất trúng.
Chiếc bình rơi xuống sàn.
Sữa tràn ra thành một vệt trắng.
– Anh về rồi à? Hôm nay con quấy cả buổi, em định dọn nhưng…
– Lúc nào em cũng có lý do!
Tuấn gắt lên.
Anh chỉ tay xuống nền nhà.
– Nhìn căn nhà này đi. Bừa bộn hết cả lên. Còn em nữa, tóc tai chẳng ra sao, quần áo thì nhàu nhĩ. Anh đi làm về đã đủ mệt rồi, bước vào nhà lại phải nhìn cảnh này.
Hà đứng im.
Tuấn vẫn chưa dừng lại.
– Em soi gương chưa? Người ta sinh con xong vẫn biết giữ dáng, vẫn biết ăn mặc. Còn em thì ngày càng xuề xòa. Anh thật sự không hiểu nổi em nữa.
Mỗi một câu nói như một mũi kim đâm vào lòng Hà.
Cô cúi xuống nhặt chiếc bình sữa.
Bàn tay cô run nhẹ.
Cô muốn nói rằng từ ngày sinh con đến giờ, cô chưa có một đêm nào được ngủ trọn giấc.
Muốn nói rằng vết mổ vẫn đau mỗi khi thời tiết thay đổi.
Muốn nói rằng có những hôm cô sốt mệt lả nhưng vẫn phải cố gắng thức dậy pha sữa, thay tã, ru con ngủ.
Muốn nói rằng cô từng nhịn ăn vì sợ tăng cân, nhưng rồi lại sợ thiếu sữa nên đành ăn uống đầy đủ.
Cô cũng từng muốn đi làm tóc, mua một bộ váy mới, chăm sóc bản thân như trước.
Nhưng mỗi lần định làm điều gì đó cho mình, tiếng khóc của con lại vang lên.
Và cô lại gác tất cả sang một bên.
Nhưng cuối cùng, Hà chẳng nói gì.
Cô chỉ khẽ đáp:
– Em xin lỗi.
Tuấn không trả lời.
Anh quay người bước vào phòng ngủ rồi đóng cửa thật mạnh.
Hà ngồi một mình dưới nền nhà.
Cô lau vệt sữa, rồi ngồi bất động rất lâu.
Đứa bé trong nôi bỗng bật khóc.
Hà vội đứng dậy, bế con vào lòng.
Cô áp má vào trán con, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố mỉm cười.
– Ngoan nào… Mẹ đây.
Đêm ấy, Tuấn ngủ rất nhanh.
Còn Hà thức đến gần sáng.
Cô nhìn chồng lần cuối rồi nhẹ nhàng bước ra phòng khách.
Trên bàn, cô đặt xuống một phong bì màu trắng.
Bên cạnh là chìa khóa căn hộ và chiếc nhẫn cưới.
Sáng hôm sau, Tuấn tỉnh dậy lúc hơn tám giờ.
Anh gọi:
– Hà! Mang cho anh cốc cà phê.
Không có tiếng trả lời.
Anh bước ra ngoài.
Căn hộ im lặng đến lạ thường.
Chiếc nôi của con trống không.
Tuấn khựng lại.
Trên bàn có một tờ giấy.
Anh cầm lên.
Chỉ vài dòng ngắn ngủi nhưng khiến sắc mặt anh thay đổi hoàn toàn:
“Anh từng nói anh cần sự tự do và một căn nhà sạch sẽ.
Vậy hôm nay em trả lại cho anh tất cả.
Em mang theo đứa con mà anh từng nói là ‘phiền phức’ đi rồi.
Em cũng mang theo thân hình xấu xí, mái tóc rối bù và những ngày tháng anh cho rằng em đang sống quá dễ dàng.
Anh không cần phải nhìn thấy chúng nữa.
Từ hôm nay, anh được tự do.
Vĩnh biệt.”
Tuấn đứng chết lặng.
Anh đọc đi đọc lại lá thư.
Lần đầu tiên anh nhận ra căn nhà sạch sẽ đến đáng sợ.
Không có tiếng máy hút sữa.
Không có tiếng trẻ con khóc.
Không có tiếng Hà gọi anh xuống ăn cơm.
Không có đôi dép nhỏ của cô nằm cạnh cửa.
Tuấn chạy vào phòng con.
Tủ quần áo của Hà gần như trống rỗng.
Trên kệ vẫn còn vài món đồ chơi của đứa bé, nhưng người thì đã biến mất.
Anh gọi điện.
Thuê bao không liên lạc được.
Anh gọi cho mẹ vợ.
Bà chỉ lạnh lùng nói:
– Con gái tôi về nhà rồi. Nó không muốn gặp cậu.
Tuấn ngồi phịch xuống ghế.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh nhìn thấy một bức ảnh gia đình trên kệ.
Trong ảnh, Hà đang ôm con, còn anh đứng bên cạnh.
Cô cười rất tươi.
Tuấn chợt nhớ ngày cô sinh con.
Cô nằm trên giường bệnh, mặt trắng bệch, nhưng câu đầu tiên cô hỏi không phải về mình.
Cô hỏi:
“Con có khỏe không anh?”
Khi ấy anh chỉ gật đầu.
Bây giờ nghĩ lại, anh mới hiểu người phụ nữ ấy đã đặt cả cuộc đời mình vào gia đình này.
Vậy mà anh lại dùng vài câu cay nghiệt để phủ nhận tất cả.
Những ngày tiếp theo, Tuấn bắt đầu cảm nhận được sự trống trải.
Anh phải tự giặt quần áo.
Tự mua thức ăn.
Tự dọn nhà.
Nhưng điều khó khăn nhất là mỗi tối trở về, không còn ai hỏi:
“Anh ăn cơm chưa?”
Không còn ai thức chờ anh.
Cũng không còn đứa trẻ chạy đến nắm lấy ngón tay anh.
Một tháng sau, Tuấn tìm đến nhà mẹ vợ.
Anh đứng ngoài cổng rất lâu mới dám gõ cửa.
Hà ra mở.
Cô khác trước rất nhiều.
Không phải vì cô đã trở nên xinh đẹp hơn.
Mà vì ánh mắt cô đã bình tĩnh.
Cô không còn nhìn anh bằng ánh mắt chờ đợi hay cầu xin tình yêu.
Tuấn nghẹn giọng:
– Cho anh gặp con được không?
Hà im lặng vài giây rồi gật đầu.
Đứa bé vừa nhìn thấy anh đã đưa tay về phía trước.
Tuấn bế con lên.
Đứa trẻ áp mặt vào vai anh.
Khoảnh khắc ấy, mắt Tuấn đỏ lên.
– Anh xin lỗi…
Hà đứng đối diện, không nói gì.
Tuấn tiếp tục:
– Anh đã nghĩ em thay đổi sau khi sinh con. Nhưng thật ra người thay đổi là anh. Anh quên mất em từng là người thế nào. Anh quên những đêm em thức trắng, quên những ngày em chịu đau để chăm con. Anh chỉ nhìn thấy vài cân nặng dư thừa mà không nhìn thấy những gì em đã hy sinh.
Hà khẽ đáp:
– Em không cần anh thương hại.
– Anh biết.
Tuấn cúi đầu.
– Anh cũng không đến đây để bắt em quay về ngay. Anh chỉ muốn xin lỗi. Nếu em không thể tha thứ, anh cũng chấp nhận.
Hà nhìn anh rất lâu.
– Tuấn, em từng nghĩ chỉ cần anh nhận ra mình sai thì mọi chuyện sẽ trở lại như trước. Nhưng giờ em hiểu rồi. Có những vết thương không thể lành chỉ bằng một câu xin lỗi.
Tuấn im lặng.
Lần đầu tiên, anh không tìm cách biện minh.
Anh chỉ nói:
– Vậy cho anh một cơ hội để sửa sai. Không phải để em trở thành người vợ của anh ngay lập tức. Mà để anh học cách trở thành một người cha tử tế trước.
Hà không trả lời.
Cô chỉ đưa tay đón con lại.
Tuấn đứng nhìn hai mẹ con bước vào nhà.
Cánh cửa khép lại.
Nhưng lần này, anh không bỏ đi.
Anh đứng trước cổng rất lâu rồi mới quay về.
Từ hôm đó, Tuấn bắt đầu thay đổi từng chút một.
Anh chủ động gửi tiền nuôi con, thường xuyên đến đón con đi chơi và tuyệt đối không can thiệp vào cuộc sống riêng của Hà.
Còn Hà bắt đầu đi làm trở lại.
Cô học cách chăm sóc bản thân, gặp gỡ bạn bè và xây dựng lại cuộc sống của mình.
Một năm sau, Hà mở được một cửa hàng nhỏ chuyên bán đồ mẹ và bé.
Ngày khai trương, Tuấn cũng đến.
Anh không mang hoa đắt tiền, không nói những lời ngọt ngào.
Anh chỉ đứng từ xa nhìn hai mẹ con cười với khách.
Hà bắt gặp ánh mắt anh.
Cô không né tránh.
Chỉ mỉm cười rất nhẹ.
Có những cuộc hôn nhân không tan vỡ vì hết yêu, mà vì một người đã quá quen với sự hy sinh của người kia nên quên mất giá trị của nó.
Tuấn từng nghĩ một người vợ sau sinh phải nhanh chóng trở lại xinh đẹp như trước.
Sau cùng anh mới hiểu:
Người phụ nữ từng có vòng eo thon gọn ấy đã đánh đổi nó để mang đến cho anh một đứa con.
Những đêm cô thức trắng là để anh được ngủ.
Những vết rạn trên bụng là dấu tích của những tháng ngày cô mang nặng đứa trẻ.
Và mái tóc rối bù kia từng được cô chải vội chỉ vì trong tay lúc nào cũng có một đứa con đang khóc.
Điều đáng tiếc nhất không phải là Hà đã rời đi.
Mà là đến khi cô thực sự rời khỏi cuộc đời anh, Tuấn mới hiểu người anh từng chê bai lại chính là người đã dành cho anh những năm tháng đẹp nhất.
Còn Hà, sau tất cả, cuối cùng cũng hiểu một điều:
Phụ nữ không cần phải giữ lấy một người đàn ông bằng cách hy sinh chính mình. Nếu một người chỉ nhìn thấy những khuyết điểm trên cơ thể bạn mà quên mất tất cả những gì bạn đã làm cho gia đình, thì đôi khi rời đi không phải là thất bại. Đó là cách một người phụ nữ tìm lại chính mình.