CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
CHỒNG CŨ NÉM 5 TỶ BẮT TÔI CHỌN “TIỀN HAY CON?” – 10 NĂM SAU, ANH TA CHẾT LẶNG KHI NGHE CON TRAI NÓI MỘT CÂU
Tôi tên là Mai. Mười năm trước, tôi từng là vợ của Hải, một doanh nhân nổi tiếng trong giới kinh doanh nhà đất ở Hà Nội. Ngày ấy, chúng tôi từng khiến bao người ngưỡng mộ. Một người đàn ông thành đạt, giàu có, một người phụ nữ biết vun vén gia đình, lại có với nhau một cậu con trai kháu khỉnh tên Bin.
Nhưng những gì người ngoài nhìn thấy chỉ là lớp vỏ hào nhoáng.
Sau khi Bin lên hai tuổi, Hải bắt đầu thay đổi. Anh thường xuyên đi sớm về khuya, điện thoại lúc nào cũng đặt mật khẩu, những chuyến công tác xuất hiện ngày một dày đặc. Ban đầu, tôi tự trấn an rằng chồng bận làm ăn. Cho đến một ngày, tôi vô tình nhìn thấy tin nhắn tình cảm giữa anh và một người phụ nữ khác.
Tôi hỏi, anh chẳng những không xin lỗi mà còn thản nhiên nói:
– Đàn ông thành đạt thì khó tránh khỏi những mối quan hệ bên ngoài. Em làm vợ chỉ cần biết chăm con, giữ nhà là được.
Tôi đã khóc rất nhiều đêm.
Không phải vì tiếc một người chồng phản bội, mà vì tôi đau lòng khi nhận ra người đàn ông mình từng tin tưởng nhất đã không còn coi trọng gia đình.
Đỉnh điểm xảy ra vào một tối cuối đông.
Tôi đang đưa Bin đi ngủ thì nghe tiếng xe dừng trước cổng. Nhìn qua cửa sổ, tôi thấy Hải bước xuống cùng một người phụ nữ trẻ. Cô ta còn khoác tay anh rất tự nhiên.
Hai người đứng trước cửa, cười nói như thể đây mới là gia đình thật sự của Hải.
Tôi không làm ầm lên.
Tôi chỉ đi vào phòng, lấy tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị từ trước, đặt ngay ngắn lên bàn rồi chờ anh bước vào.
Hải nhìn thấy tờ giấy, im lặng vài giây rồi bật cười.
– Em thật sự muốn ly hôn?
Tôi gật đầu.
– Tôi không thể tiếp tục sống như thế này.
Anh kéo ghế ngồi xuống, vẻ mặt hoàn toàn không có chút tiếc nuối nào.
– Được. Nếu em đã muốn đi thì chúng ta giải quyết cho rõ ràng.
Hải mở chiếc cặp da, lấy ra một tờ séc rồi đặt trước mặt tôi.
– Năm tỷ. Tôi cho em số tiền này để chấm dứt mọi chuyện.
Tôi sững người.
Nhưng ngay sau đó, anh đặt thêm một tập giấy khác xuống bàn.
– Tuy nhiên, có một điều kiện.
Tôi nhìn anh.
Hải chỉ tay vào tập hồ sơ.
– Một là em cầm năm tỷ, rời khỏi đây và từ bỏ quyền nuôi Bin. Hai là em giữ con, nhưng sẽ ra đi tay trắng. Không tiền, không tài sản, không trợ cấp.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
– Anh đang lấy con trai mình ra để trao đổi sao?
Hải nhún vai.
– Tôi đang cho em lựa chọn. Em không có công việc, không có thu nhập ổn định. Em nghĩ một mình nuôi con sẽ dễ dàng à?
Anh cười lạnh.
– Nếu em chọn tiền, Bin ở lại với tôi. Tôi có tiền, có nhà, có người chăm sóc nó. Còn nếu em chọn thằng bé thì cứ mang nó đi. Nhưng sau này đừng quay lại xin tôi một đồng.
Tôi nhìn tờ séc năm tỷ.
Một con số đủ để tôi sống sung túc trong nhiều năm.
Nhưng rồi tôi quay sang nhìn Bin đang ngủ trên chiếc ghế sofa bên cạnh. Thằng bé ôm con gấu bông cũ, khuôn mặt ngây thơ hoàn toàn không biết người lớn đang dùng tương lai của nó để mặc cả.
Tôi biết mình không thể đánh đổi con trai.
Tôi cầm tờ séc lên.
Hải tưởng tôi đã thay đổi quyết định.
Nhưng ngay trước mặt anh, tôi xé tờ séc thành từng mảnh.
– Tôi không cần tiền của anh.
Hải đứng bật dậy.
– Cô điên rồi à? Đó là năm tỷ!
Tôi bình tĩnh đáp:
– Có thể năm tỷ mua được rất nhiều thứ. Nhưng không thể mua được tuổi thơ của con tôi.
Tôi kéo chiếc vali cũ từ trong phòng ra, thu dọn vài bộ quần áo của hai mẹ con rồi nắm tay Bin.
Trước khi bước khỏi căn nhà từng là tổ ấm, tôi quay lại nhìn Hải lần cuối.
– Tôi chọn con.
Cánh cửa đóng lại sau lưng tôi.
Đêm đó, tôi đưa Bin về căn nhà nhỏ của mẹ ruột ở ngoại thành.
Tôi gần như bắt đầu lại từ con số không.
Ban ngày, tôi xin việc ở một cửa hàng nội thất. Buổi tối, tôi nhận thêm việc bán hàng online. Có những tháng tiền thuê nhà, tiền học của con và tiền sinh hoạt cộng lại khiến tôi phải ngồi tính từng nghìn đồng.
Có hôm Bin bị sốt, tôi vừa chăm con vừa khóc vì bất lực.
Nhưng chưa bao giờ tôi hối hận về lựa chọn của mình.
Tôi luôn nói với con:
– Mẹ không có nhiều tiền, nhưng mẹ sẽ cố gắng để con không bao giờ cảm thấy mình là đứa trẻ bị bỏ rơi.
Bin lớn lên trong những ngày tháng thiếu thốn như vậy.
Thằng bé không có những món đồ đắt tiền, nhưng có một người mẹ luôn ở bên.
Mười năm trôi qua.
Tôi từ một người phụ nữ không có nghề nghiệp ổn định đã tự gây dựng được một cửa hàng nội thất nhỏ. Sau nhiều năm cố gắng, công việc của tôi dần khấm khá. Tôi mua được một căn hộ vừa đủ cho hai mẹ con và dành dụm được một khoản tiền để lo cho tương lai của Bin.
Còn Bin lúc ấy đã mười hai tuổi.
Cậu bé ngày nào nay đã cao lớn, học hành chăm chỉ và đặc biệt rất hiểu chuyện.
Trong suốt mười năm, Hải hiếm khi xuất hiện.
Anh vẫn là một doanh nhân giàu có, vẫn thường xuyên xuất hiện trên các bài báo kinh tế. Tôi nghe nói anh đã tái hôn và có một cô con gái.
Tôi chưa từng tìm hiểu thêm.
Cho đến một ngày, cuộc đời đưa chúng tôi gặp lại nhau theo cách không ai ngờ tới.
Hôm đó, trường Bin tổ chức một buổi gặp mặt phụ huynh và chương trình gây quỹ xây thư viện. Tôi vừa bước vào hội trường thì nhìn thấy Hải ở hàng ghế phía trước.
Anh già đi rất nhiều.
Mái tóc đã điểm bạc, khuôn mặt không còn vẻ ngạo mạn của mười năm trước.
Anh cũng nhìn thấy tôi.
Hai chúng tôi đứng cách nhau chỉ vài mét nhưng chẳng ai nói gì.
Cho đến khi Bin bước lên sân khấu nhận giải học sinh xuất sắc.
Hải nhìn chằm chằm vào cậu bé.
Có lẽ anh nhận ra ngay đó là con mình.
Sau chương trình, Hải chủ động đi tới.
– Bin…
Thằng bé quay lại.
Nó nhìn người đàn ông trước mặt vài giây rồi hỏi:
– Chú là ai?
Hải khựng lại.
Tôi chưa kịp nói gì thì anh đã cười gượng.
– Bố là Hải.
Bin im lặng.
Tôi tưởng con sẽ tức giận, nhưng nó chỉ bình tĩnh nhìn anh.
Hải lấy từ túi áo một chiếc đồng hồ đắt tiền.
– Bố tặng con.
Bin không nhận.
Nó chỉ hỏi:
– Mười năm trước, bố có từng cho mẹ cháu năm tỷ để đổi lấy quyền nuôi cháu không?
Sắc mặt Hải lập tức biến đổi.
Tôi cũng sững người.
Có lẽ Bin đã biết câu chuyện ấy từ lâu.
Hải im lặng hồi lâu rồi nói:
– Chuyện đó… đã là quá khứ.
Bin nhìn thẳng vào mắt anh.
Rồi cậu bé nói một câu khiến người đàn ông từng sở hữu hàng trăm tỷ đồng bất động sản chết lặng:
– Nếu ngày đó mẹ chọn năm tỷ thay vì chọn cháu, có lẽ hôm nay cháu đã có một người bố giàu có. Nhưng vì mẹ chọn cháu, nên hôm nay cháu mới hiểu thế nào là giá trị của một gia đình.
Hải không nói được gì.
Bin tiếp tục:
– Cháu không cần tiền của bố. Cháu chỉ muốn hỏi một điều… Nếu ngày ấy bố thật sự thương cháu, tại sao bố lại bắt mẹ phải chọn giữa tiền và cháu?
Cả hội trường im phăng phắc.
Hải cúi đầu.
Lần đầu tiên sau mười năm, tôi nhìn thấy sự hối hận thật sự trên khuôn mặt anh.
Anh khẽ nói:
– Bố xin lỗi.
Bin không đáp.
Cậu chỉ quay sang nắm lấy tay tôi.
Tôi hiểu rằng có những vết thương không thể chữa lành chỉ bằng một câu xin lỗi.
Hải từng nghĩ rằng năm tỷ có thể khiến tôi khuất phục.
Anh đã nhầm.
Mười năm trước, tôi bước ra khỏi căn nhà đó với một chiếc vali cũ, không tiền bạc, không tài sản, không biết tương lai sẽ ra sao.
Nhưng tôi có Bin.
Và chính thằng bé đã trở thành lý do để tôi không được phép gục ngã.
Mười năm sau, tôi không còn là người phụ nữ chỉ biết khóc trong căn bếp nhỏ.
Tôi có công việc, có cuộc sống riêng, có một đứa con trưởng thành trong tình yêu thương.
Còn Hải, dù vẫn có tiền và danh vọng, lại phải đối diện với sự thật rằng có những thứ mất đi rồi thì dù bỏ ra năm tỷ, năm mươi tỷ hay cả gia tài cũng không thể mua lại được.
Trước khi ra về, Hải gọi tôi lại.
– Mai, anh có thể… làm lại từ đầu với con không?
Tôi nhìn anh thật lâu rồi nói:
– Anh có thể bắt đầu lại với tư cách một người cha. Nhưng đừng dùng tiền để mua tình cảm của con nữa.
Hải gật đầu.
Tôi không biết sau này Bin có thể tha thứ cho anh hay không.
Nhưng tôi biết một điều.
Mười năm trước, tôi đã chọn con và chấp nhận tay trắng.
Ngày hôm nay, tôi mới hiểu rằng mình chưa từng mất gì cả.
Bởi thứ tôi giữ được chính là điều quý giá nhất mà tiền bạc không bao giờ mua nổi: một đứa con biết yêu thương, biết trân trọng và luôn gọi tôi bằng hai tiếng “mẹ ơi”.