CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày đưa tang mẹ của vợ cũ, tôi vốn chỉ định ghé qua thắp một nén nhang rồi lặng lẽ rời đi. Không ngờ vừa bước qua cổng, một cậu bé khoảng ba tuổi bất ngờ chạy từ trong sân ra, lao thẳng vào chân tôi rồi ngã xuống.
Tôi vội cúi người đỡ cháu dậy.
“Cháu có đau ở đâu không?”
Thằng bé đưa tay xoa trán, rồi ngẩng khuôn mặt non nớt lên nhìn tôi.
Khoảnh khắc ấy, toàn thân tôi cứng đờ.
Đôi mắt đen, hàng lông mày cong nhẹ, sống mũi cao và đặc biệt là chiếc lúm đồng tiền rất sâu bên má phải…
Tôi đã từng nhìn thấy gương mặt này vô số lần.
Trong những bức ảnh thời thơ ấu của chính mình.
Tôi không thể tin nổi.
Đứa trẻ trước mặt giống tôi đến mức khiến tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Tôi lùi lại một bước, hai bàn tay lạnh ngắt.
Thằng bé vẫn ngước nhìn tôi không chớp mắt, rồi ngây thơ hỏi:
“Chú ơi, sao chú giống con thế?”
Một câu hỏi của trẻ con, vậy mà khiến đầu óc tôi quay cuồng.
Đúng lúc đó, một người phụ nữ trung niên từ trong nhà hốt hoảng chạy ra, vội vàng bế thằng bé lên.
“Bin! Mẹ đã dặn con không được chạy lung tung rồi mà. Nhỡ ngã mạnh thì sao?”
Bà vừa dỗ đứa trẻ vừa liếc nhìn tôi.
Nhưng chỉ vài giây sau, sắc mặt bà thay đổi.
“Anh… có phải anh là Minh không?”
Tôi gật đầu.
Mắt vẫn không rời khỏi đứa trẻ.
“Đứa bé này… là con của ai?”
Tôi cố hỏi, nhưng giọng nói của chính mình nghe cũng xa lạ.
Người phụ nữ ấy im lặng.
Bà ôm đứa bé chặt hơn, ánh mắt né tránh.
“Chuyện này… anh vào trong rồi hãy nói.”
Câu nói đó chẳng khác nào đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang cháy trong lòng tôi.
Tôi bước vào căn nhà tang lễ.
Khung cảnh trước mắt khiến tôi nghẹn lại.
Di ảnh của mẹ vợ cũ đặt giữa bàn thờ, hai bên là những vòng hoa trắng. Hương khói nghi ngút, tiếng tụng niệm khe khẽ hòa cùng tiếng khóc của người thân.
Ở phía trước bàn thờ, Lan – người vợ cũ của tôi – đang quỳ trước linh cữu mẹ.
Mới vài năm không gặp, cô ấy đã thay đổi rất nhiều.
Gương mặt vốn đầy đặn nay gầy đi trông thấy. Đôi mắt đỏ hoe, đôi môi tái nhợt vì nhiều ngày mất ngủ.
Lan nhìn thấy tôi thì sững lại.
Có lẽ cô không ngờ tôi sẽ xuất hiện.
Sau vài giây im lặng, cô chỉ khẽ nói:
“Anh đến rồi thì… thắp cho mẹ một nén nhang đi.”
Tôi không nói gì.
Tôi bước tới trước bàn thờ, nhận lấy ba nén hương từ người bên cạnh.
Bàn tay tôi run đến mức suýt làm rơi.
Tôi cúi đầu trước di ảnh mẹ cô.
Ngày trước, bà từng thương tôi như con ruột.
Cũng chính vì thế mà sau khi tôi và Lan ly hôn, tôi chưa bao giờ đủ can đảm quay lại căn nhà này.
Tôi cắm nhang xuống bát hương.
Khói trắng bay lên, cay xè khóe mắt.
Tôi chẳng biết mình khóc vì nhớ người đã mất hay vì đứa trẻ ngoài sân.
Sau khi thắp hương xong, tôi quay sang Lan.
“Đứa bé lúc nãy… là con ai?”
Lan đứng bất động.
“Anh hỏi chuyện đó làm gì?”
“Tôi muốn biết.”
“Không liên quan đến anh.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô.
“Không liên quan thật sao?”
Lan quay mặt đi.
Tôi bước tới gần hơn, hạ giọng:
“Lan, thằng bé giống tôi.”
Cô không trả lời.
“Không chỉ giống một chút. Nó có đôi mắt của tôi, sống mũi của tôi, cả cái lúm đồng tiền mà em từng nói chẳng ai trong nhà em có.”
Lan cắn chặt môi.
Tôi nhìn thấy hai bàn tay cô siết lại.
“Bao nhiêu năm rồi, em vẫn muốn giấu tôi chuyện gì?”
Cô bật khóc.
Nhưng vẫn không nói.
Tôi bắt đầu mất bình tĩnh.
“Thằng bé bao nhiêu tuổi?”
Lan im lặng rất lâu rồi mới đáp:
“Ba tuổi.”
Tim tôi đập mạnh.
Ba tuổi.
Tôi và Lan ly hôn cách đây hơn ba năm.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
“Lan…”
Tôi gần như không thể nói thành lời.
“Em sinh nó khi nào?”
Cô cúi đầu, nước mắt rơi xuống nền gạch.
“Sau khi chúng ta ly hôn được mấy tháng.”
Tôi đứng chết lặng.
Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất.
Tôi chỉ còn nghe tiếng tim mình đập từng nhịp nặng nề.
“Vậy… tại sao em chưa từng nói với tôi?”
Lan lau nước mắt.
“Vì lúc đó anh đã có cuộc sống mới. Em không muốn phá hỏng nó.”
Tôi sững sờ.
“Cuộc sống mới?”
Cô cười chua chát.
“Anh quên rồi sao? Ngày chúng ta chia tay, anh nói anh không muốn nhìn thấy em nữa. Anh còn bảo từ nay về sau, chúng ta coi như chưa từng quen biết.”
Tôi không biết phải đáp thế nào.
Đúng là tôi từng nói những lời ấy.
Khi đó, chúng tôi cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt rồi mọi thứ dần trở nên không thể cứu vãn. Tôi nóng giận, cô cũng tổn thương. Cuối cùng, chúng tôi ký đơn ly hôn trong sự im lặng.
Nhưng tôi chưa bao giờ biết rằng sau ngày hôm ấy, Lan đã phát hiện mình mang thai.
“Vậy… Bin là con tôi?”
Lan nhắm mắt.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má.
Cô không nói “phải”.
Cũng không nói “không”.
Nhưng sự im lặng ấy đã là câu trả lời.
Tôi lảo đảo ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Ba năm.
Tôi đã bỏ lỡ ba năm cuộc đời của con mình.
Ba năm đầu tiên – khoảng thời gian một đứa trẻ biết nói, biết đi, gọi tiếng “ba” đầu tiên.
Tôi đã không có mặt.
Tôi ngẩng lên nhìn Lan.
“Tại sao em lại có thể giấu tôi lâu đến vậy?”
“Vì em sợ.”
“Sợ gì?”
“Sợ anh không nhận con.”
Câu nói ấy khiến tôi nghẹn lại.
Lan kể rằng sau khi biết mình mang thai, cô từng nhiều lần cầm điện thoại lên định gọi cho tôi. Nhưng mỗi lần nhìn thấy số của tôi, cô lại không đủ can đảm.
Mẹ cô khi ấy bệnh nặng, gia đình lại xảy ra nhiều chuyện. Bà ngoại của Bin chính là người duy nhất biết rõ mọi chuyện và khuyên cô nuôi con một mình.
“Em nghĩ chỉ cần mẹ con em sống yên ổn là được.”
Lan nghẹn giọng.
“Nhưng em không ngờ mẹ lại ra đi quá nhanh…”
Cô nhìn về phía di ảnh mẹ.
Tôi cúi đầu, lòng rối bời.
Bỗng nhiên, từ ngoài sân vang lên tiếng gọi trong trẻo:
“Mẹ ơi!”
Cả hai chúng tôi cùng quay lại.
Bin đang đứng bên cửa.
Thằng bé nhìn tôi rồi chạy tới.
Lần này tôi không né tránh.
Tôi ngồi xuống, dang tay ra.
Bin chần chừ vài giây rồi bước tới.
Tôi ôm lấy nó.
Một đứa trẻ nhỏ bé nằm gọn trong vòng tay tôi.
Mùi tóc trẻ con quen thuộc khiến mắt tôi cay lên.
Tôi không biết liệu mình có tư cách được gọi là một người cha hay không.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, tôi biết mình không thể bỏ mặc nó lần nữa.
Tôi nhìn Lan.
“Anh không thể lấy lại ba năm đã mất.”
Cô im lặng.
“Nhưng từ hôm nay, anh muốn được làm bố của Bin.”
Lan bật khóc.
“Anh chắc chứ?”
Tôi gật đầu.
“Chắc.”
Tôi nhìn đứa bé đang ngơ ngác trong lòng mình.
“Anh đã mất quá nhiều thời gian rồi. Anh không muốn mất thêm nữa.”
Ngoài sân, gió thổi qua những dải khăn tang trắng.
Trong căn nhà từng chứa đầy những ký ức đau buồn, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy có một điều gì đó đang được bắt đầu lại.
Không phải cuộc hôn nhân cũ.
Mà là một tình thân mà tôi từng vô tình đánh mất.
Tôi biết phía trước sẽ còn rất nhiều chuyện phải giải quyết. Tôi cần làm xét nghiệm ADN, cần nói chuyện với gia đình, cần học cách bù đắp cho một đứa trẻ đã lớn lên mà không có cha bên cạnh.
Nhưng tôi cũng hiểu một điều:
Có những lỗi lầm không thể quay ngược thời gian để sửa chữa.
Thứ duy nhất chúng ta có thể làm là đừng tiếp tục bỏ lỡ những ngày còn lại.
Trước khi rời khỏi nhà tang, tôi nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của Bin.
Thằng bé ngước lên hỏi:
“Chú… à không, bố có về với con không?”
Tôi nghẹn lời.
Đây là lần đầu tiên nó gọi tôi như vậy.
Tôi siết nhẹ bàn tay con.
“Ừ. Bố về với con.”
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi bước ra khỏi căn nhà ấy mà không còn cảm giác mình đang rời xa một gia đình.
Bởi tôi biết, có một đứa trẻ đang chờ tôi trở về.