CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Cô dâu mới ngủ đến 10 giờ vẫn chưa xuống nhà, mẹ chồng tức giận cầm gậy xông thẳng vào phòng – nhưng vừa mở cửa, bà chết lặng trước cảnh tượng bên trong…
Nhà chồng của Thảo nằm ở một thị trấn nhỏ ven thành phố, nơi những căn nhà cũ vẫn san sát bên nhau. Căn nhà ba tầng của gia đình chồng đã được xây gần hai mươi năm, tuy không quá sang trọng nhưng rộng rãi, lúc nào cũng có tiếng người qua lại.
Đám cưới của Thảo và Minh diễn ra khá đông khách. Sau cả ngày tiếp họ hàng, nâng chén chúc mừng rồi dọn dẹp mọi thứ, ai cũng thấm mệt.
Mẹ chồng Thảo là bà Lan, năm nay gần sáu mươi tuổi. Bà vốn là người kỹ tính, làm việc gì cũng muốn mọi thứ phải đâu vào đấy. Đặc biệt, bà luôn quan niệm rằng con dâu về nhà chồng thì phải biết ý, không thể chỉ biết hưởng thụ.
Đêm ấy, sau khi khách đã về gần hết, Minh thấy vợ mệt nên đưa Thảo lên phòng nghỉ trước.
— Em ngủ đi, hôm nay em vất vả cả ngày rồi.
Thảo khẽ gật đầu. Cô đâu biết rằng chỉ vài tiếng sau, một hiểu lầm lớn sẽ khiến mình phải đối mặt với những lời cay nghiệt từ mẹ chồng.
Gần 5 giờ sáng, bà Lan đã thức dậy.
Dù đầu gối đau nhức vì đứng cả ngày, bà vẫn chống tay xuống giường, chậm chạp bước ra ngoài. Bà quét lại phòng khách, gom chén đĩa, lau bàn ghế rồi chuẩn bị nguyên liệu cho bữa trưa hôm sau.
Khoảng hơn 9 giờ, bà ngẩng lên nhìn cầu thang.
“Con dâu mới về mà giờ này vẫn chưa xuống sao?”
Ban đầu, bà chỉ nghĩ Thảo còn ngại ngùng nên chưa biết giờ giấc trong nhà. Nhưng đến gần 10 giờ, căn bếp vẫn chẳng có bóng người.
Bà Lan bắt đầu khó chịu.
Bà ngẩng đầu gọi:
— Thảo ơi! Dậy xuống phụ mẹ chuẩn bị cơm nào!
Không có tiếng đáp.
Bà gọi lần nữa, giọng lớn hơn:
— Thảo! Con ngủ đến giờ này còn chưa dậy à?
Cả căn nhà vẫn im phăng phắc.
Sự im lặng khiến cơn bực trong lòng bà Lan càng lúc càng tăng. Bà vốn đã đau chân, cả sáng phải tự mình làm hết việc nhà, nay lại thấy con dâu ngủ ngon lành trên tầng.
Bà nghiến răng, nhìn cây gậy gỗ dựng cạnh tủ.
Sau vài giây do dự, bà cầm lấy nó rồi chậm chạp bước lên cầu thang.
Mỗi bước chân đều khiến đầu gối đau buốt, nhưng cơn giận lúc này đã lấn át tất cả.
Đứng trước cửa phòng con trai, bà Lan gõ mạnh.
— Thảo! Dậy ngay!
Không ai trả lời.
Bà càng tức, đưa tay vặn mạnh tay nắm cửa.
Cạch!
Cánh cửa bật mở.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn vào bên trong, bàn tay đang cầm gậy của bà Lan bỗng khựng lại.
Bà đứng chết lặng.
Chiếc giường cưới không hề có cảnh con dâu nằm ngủ như bà tưởng.
Minh đang ngồi bệt dưới sàn, sắc mặt trắng bệch. Còn Thảo nằm bên cạnh, mái tóc rối tung, khuôn mặt tái nhợt, hai tay ôm chặt bụng.
Trên nền nhà là một chiếc khăn thấm đầy máu.
Bà Lan đánh rơi cây gậy xuống sàn.
— Trời ơi… chuyện gì xảy ra thế này?
Minh lập tức quay lại.
— Mẹ! Gọi xe cấp cứu giúp con!
Lúc ấy bà Lan mới biết, khoảng gần 4 giờ sáng, Thảo đột nhiên đau bụng dữ dội rồi ngất đi. Minh vừa định đưa vợ đến bệnh viện thì cô tỉnh lại, nhưng người yếu đến mức không thể tự đứng dậy.
Hai vợ chồng vốn định tự bắt taxi, sợ làm kinh động cả nhà trong đêm nên Minh đã cố xoay xở một mình.
Nhưng tình trạng của Thảo nhanh chóng xấu đi.
Bà Lan hoảng hốt gọi người thân, đồng thời gọi xe đưa hai đứa đến bệnh viện.
Trên đường đi, bà cứ nắm chặt tay con dâu, nước mắt rơi lúc nào chẳng hay.
— Mẹ xin lỗi… Mẹ cứ tưởng con lười biếng nên mới ngủ đến giờ này…
Thảo mệt mỏi lắc đầu.
— Con… không sao đâu mẹ…
Nhưng câu nói chưa dứt, cô lại nhắm mắt vì kiệt sức.
Sau gần một giờ chờ đợi, bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu.
— Người nhà của bệnh nhân đâu?
Minh vội vàng đứng dậy.
— Tôi là chồng cô ấy.
Bác sĩ nói tình trạng của Thảo đã tạm thời ổn định. Cô bị xuất huyết do một vấn đề sản khoa nghiêm trọng, cần tiếp tục theo dõi và điều trị.
Nghe đến đó, bà Lan bủn rủn cả người.
Nếu sáng hôm ấy bà thực sự dùng cây gậy đánh vào cửa rồi ép Thảo xuống bếp, hậu quả có thể đã không thể cứu vãn.
Bà nhìn cây gậy vẫn còn cầm trên tay, rồi lặng lẽ đặt nó xuống ghế.
Từ ngày Thảo xuất viện, thái độ của bà Lan thay đổi hoàn toàn.
Bà không còn bắt con dâu phải dậy từ sáng sớm. Những hôm Thảo mệt, bà tự tay nấu cháo, mang lên tận phòng.
Một buổi sáng, Thảo ngạc nhiên hỏi:
— Mẹ không cần con xuống phụ sao?
Bà Lan chỉ cười:
— Không cần. Người một nhà thì phải biết lúc nào nên nhờ nhau, lúc nào nên chăm sóc nhau. Hôm trước mẹ đã sai rồi.
Thảo nhìn người phụ nữ trước mặt, sống mũi cay cay.
Bà Lan cũng không nói thêm.
Bà chỉ quay đi, giả vờ chăm chú nhặt rau để giấu đôi mắt đỏ hoe.
Sau chuyện ấy, Minh nhiều lần nhắc mẹ rằng đừng vì vài chuyện sinh hoạt nhỏ mà vội đánh giá một người. Bà Lan cũng dần hiểu rằng một cô gái vừa bước chân về nhà chồng cần thời gian để thích nghi, chứ không phải cứ ngủ muộn hay chưa quen việc nhà là có nghĩa cô ấy lười biếng.
Còn Thảo, thay vì ôm trong lòng sự sợ hãi của ngày đầu tiên, cô chủ động nói chuyện với mẹ chồng nhiều hơn.
Hai người từ chỗ dè dặt trở nên gần gũi.
Chiếc gậy từng khiến Thảo hoảng sợ trong buổi sáng hôm ấy sau này được bà Lan cất hẳn vào kho.
Mỗi lần nhìn thấy nó, bà lại nhớ đến khoảnh khắc mình mở cửa phòng con trai và nhận ra rằng đôi khi, chỉ một phút nóng giận cũng có thể khiến con người phải ân hận cả đời.
Bà Lan thường nói với Thảo:
— Làm mẹ chồng không khó bằng học cách hiểu con dâu. Mẹ may mắn vì ngày hôm đó ông trời còn cho mẹ một cơ hội để sửa sai.
Thảo nghe xong chỉ mỉm cười.
Cô hiểu rằng gia đình không phải nơi mọi người lúc nào cũng đúng, mà là nơi những người từng mắc sai lầm vẫn chịu nhìn lại, biết xin lỗi và biết thương nhau hơn sau những biến cố.
Và cũng từ ngày ấy, trong căn nhà nhỏ ven thị trấn, tiếng gọi mỗi sáng của bà Lan không còn là:
“Dậy xuống làm việc!”
Mà thường chỉ là:
“Thảo ơi, hôm nay con thấy trong người thế nào? Nếu mệt thì cứ nghỉ, để mẹ làm cho.”