CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
CON GÁI MANG THAI 9 THÁNG BỊ CHỒNG ĐUỔI KHỎI NHÀ VÌ NHÂN TÌNH CŨNG MANG BẦU CON TRAI, NGƯỜI CHA CHỈ NÓI MỘT CÂU KHIẾN CÔ BẬT KHÓC
Ngày ấy, Hương đã nghĩ cuộc đời mình có lẽ chẳng còn gì để níu kéo.
Cô đang mang thai đứa con thứ ba, bụng đã nặng trĩu, chỉ còn ít ngày nữa là đến ngày dự sinh. Hai cô con gái nhỏ, một đứa mới lên hai, một đứa vừa tròn bốn tuổi, vẫn hồn nhiên chạy quanh nhà mà chẳng hiểu tại sao mẹ lại cứ lặng người.
Buổi sáng hôm đó, khi Hương đang gấp quần áo sơ sinh chuẩn bị cho chuyến đi bệnh viện, chồng cô là Thành đột nhiên bước vào.
Anh ta không hỏi han vợ một câu, cũng chẳng nhìn đến cái bụng đã gần ngày sinh của cô. Thành đặt một chiếc túi xuống bàn rồi lạnh lùng nói:
“Em thu xếp đồ đạc đi.”
Hương ngẩng đầu, ngơ ngác:
“Thu xếp đi đâu? Em sắp sinh rồi mà?”
Thành khoanh tay, giọng khô khốc:
“Về quê.”
Hương tưởng mình nghe nhầm.
“Anh nói gì vậy?”
Thành thở dài, vẻ mặt như thể người trước mặt đang gây phiền phức cho anh ta.
“Vy cũng đang mang thai. Cô ấy đã đi siêu âm, bác sĩ nói là con trai. Anh cần một đứa con trai để nối dõi. Bao năm nay đồng nghiệp cứ đem chuyện anh chỉ có con gái ra nói, anh chịu đủ rồi.”
Hương chết lặng.
Cô nhìn chồng, bàn tay vô thức đặt lên bụng.
“Nhưng đây cũng là con anh…”
“Thì sao?”
Thành đáp tỉnh bơ.
“Nếu em sinh con trai thì mọi chuyện còn tính tiếp. Nhưng nếu lại là con gái, anh không thể để em với ba đứa con ở đây nữa. Nhà này cần người thừa kế.”
Hương nghẹn giọng:
“Anh định đuổi mẹ con em đi ngay lúc em sắp sinh sao?”
Thành chẳng những không mềm lòng mà còn nói:
“Anh không đuổi. Anh chỉ lựa chọn cuộc sống của mình. Em về quê thì bố mẹ em lo cho em.”
Nói rồi, anh ta quay lưng bỏ đi.
Hương ngồi bất động bên chiếc túi quần áo.
Cô không khóc ngay.
Có lẽ bởi nỗi đau quá lớn khiến nước mắt cũng phải mất một lúc mới có thể trào ra.
Cô từng nghĩ dù vợ chồng có cãi nhau thế nào, dù cuộc sống khó khăn ra sao thì ít nhất người đàn ông đầu gối tay ấp với mình sẽ không bao giờ bỏ mặc cô vào lúc mang nặng đẻ đau.
Nhưng cô đã nhầm.
Chiều hôm đó, Hương chỉ mang theo vài bộ quần áo, giấy tờ tùy thân, đồ sơ sinh và ít tiền tiết kiệm còn lại. Cô mặc chiếc áo rộng, một tay kéo chiếc vali cũ, tay kia dắt hai đứa con nhỏ.
Hai cô bé chẳng hiểu chuyện gì.
Đứa lớn cứ hỏi:
“Mẹ ơi, mình đi đâu vậy?”
Hương cố nuốt nước mắt:
“Mình về ông ngoại chơi vài hôm.”
Cô không đủ can đảm nói với con rằng căn nhà mà chúng từng gọi là nhà giờ đã không còn chỗ cho ba mẹ con.
Sau gần bốn tiếng đi xe, Hương mới về tới quê.
Đó là một vùng quê ven sông, cách thành phố hàng trăm cây số. Ngôi nhà của cha cô vẫn nằm cuối con đường đất, phía trước có một hàng cau, sau nhà là mảnh vườn nhỏ và chiếc chuồng gà cũ.
Vừa nhìn thấy con gái từ xa, ông Quang – cha Hương – đang lúi húi sửa mái chuồng liền khựng lại.
Ông nhìn chiếc vali.
Nhìn hai đứa cháu nhỏ.
Rồi nhìn cái bụng đã căng tròn của con gái.
Sắc mặt người cha lập tức biến đổi.
“Hương?”
Cô vừa bước tới trước mặt cha thì đôi chân gần như không còn sức.
Ông Quang vội chạy lại đỡ con.
“Sao con về một mình? Thằng Thành đâu?”
Hương cắn môi, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
“Bố…”
Chỉ một tiếng ấy thôi, cô đã bật khóc.
Ông Quang không hỏi thêm.
Ông nhìn hai đứa cháu đang mệt mỏi, rồi nhìn con gái đang mang thai đến tháng cuối. Người đàn ông gần sáu mươi tuổi quay mặt đi, lén đưa tay lau nước mắt.
Sau đó ông nói một câu mà Hương nhớ suốt đời:
“Con cứ về đây. Sinh nở cho mẹ tròn con vuông đã. Chuyện còn lại để bố lo.”
Hương òa khóc trong vòng tay cha.
Cô đã không còn nhà để về.
Nhưng ít nhất, cô vẫn còn một người cha dang tay đón mình.
Những ngày sau đó, ông Quang gần như không cho con gái làm bất cứ việc gì nặng.
Ông dậy từ sáng sớm nấu cháo, đi chợ mua thức ăn, đưa hai cháu ngoại đến trường mầm non. Buổi tối, ông lại ngồi trước hiên nhà sửa từng chiếc xe đồ chơi cũ cho các cháu.
Hương nhiều lần nói:
“Bố đừng lo cho con quá. Con tự chăm được.”
Ông chỉ xua tay:
“Con lo sinh em bé đi. Bao năm bố nuôi con lớn, chẳng lẽ đến lúc con khó khăn nhất bố lại đứng nhìn?”
Câu nói ấy khiến Hương càng đau lòng.
Cô bắt đầu nhận ra, có những người đàn ông ngoài kia sẵn sàng bỏ vợ lúc khó khăn, nhưng cũng có những người cha cả đời chẳng nói lời ngọt ngào, chỉ âm thầm đứng phía sau con mình.
Ngày Hương chuyển dạ cũng đến.
Đêm hôm ấy mưa rất lớn.
Ông Quang lập tức gọi xe đưa con gái đến bệnh viện huyện. Ông đứng ngoài phòng sinh suốt nhiều giờ, hai tay chắp trước ngực, miệng liên tục cầu mong con gái bình an.
Đến gần sáng, tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên.
Y tá bước ra thông báo:
“Chúc mừng gia đình, mẹ khỏe, em bé khỏe. Là một bé gái.”
Ông Quang đứng lặng.
Rồi ông bật cười trong nước mắt.
“Lại là cháu gái à?”
Y tá mỉm cười:
“Vâng, một bé gái rất kháu.”
Ông Quang nhìn qua ô cửa kính, thấy đứa cháu nhỏ đang được y tá bế trên tay.
Ông đưa bàn tay run run lau mặt.
“Cháu gái thì sao? Con gái tôi sinh ra, cháu tôi sinh ra, đứa nào cũng quý.”
Nhưng đúng ngày cháu ngoại chào đời, ông Quang đã âm thầm làm một việc khiến cả gia đình sau này không thể nào quên.
Ông lấy chiếc điện thoại cũ, gọi cho một người quen ở thành phố.
“Anh giúp tôi một việc. Tôi muốn nhờ anh kiểm tra lại toàn bộ giấy tờ căn nhà trước đây tôi đã cho con gái đứng tên.”
Hóa ra nhiều năm trước, ông Quang từng bán mảnh đất tổ tiên để lấy tiền cho Hương mua căn hộ và mở một cửa hàng nhỏ.
Nhưng vì thương con, ông chưa bao giờ kể chuyện ấy với con rể.
Ông giữ lại toàn bộ giấy tờ chứng minh số tiền mình đã bỏ ra.
Sau khi biết Thành ngoại tình và đuổi vợ đang mang thai về quê, ông Quang quyết định không thể tiếp tục im lặng.
Ông không tìm đến nhà Thành để đánh ghen.
Cũng không chửi bới hay gây náo loạn.
Ông chỉ nói:
“Con gái tôi có thể nghèo, có thể sinh toàn con gái, nhưng nó không phải món đồ để người ta thích thì giữ, chán thì vứt.”
Vài ngày sau, ông Quang cùng Hương trở lại thành phố để giải quyết mọi chuyện.
Thành lúc ấy vẫn đang sống trong căn nhà cũ với Vy.
Anh ta tưởng Hương sẽ yếu đuối mà van xin quay về.
Nhưng khi nhìn thấy cha vợ và những giấy tờ trên tay ông, Thành bắt đầu tái mặt.
Ông Quang đặt tập hồ sơ xuống bàn.
“Căn nhà này, tiền mua ban đầu là tiền của tôi đưa cho con gái. Nếu anh đã chọn người khác và muốn mẹ con nó rời khỏi đây, được thôi. Nhưng những gì thuộc về con gái tôi, anh không được phép giữ.”
Thành im lặng.
Vy đứng phía sau cũng bắt đầu hoang mang.
Hương không tranh cãi.
Cô chỉ nhìn người chồng từng đầu gối tay ấp với mình rồi nói:
“Em từng nghĩ anh bỏ em vì em không sinh được con trai. Sau này em mới hiểu, vấn đề không nằm ở con trai hay con gái. Mà nằm ở việc anh đã không còn coi mẹ con em là gia đình.”
Thành cúi đầu.
Lần đầu tiên anh ta không thể nói được lời nào.
Hương đưa hai cô con gái và đứa bé mới sinh về quê cùng cha.
Những năm sau đó, cuộc sống của bốn mẹ con dần ổn định.
Ông Quang mở rộng mảnh vườn, Hương bán đặc sản quê qua mạng. Hai cô con gái lớn lên trong tiếng cười, còn cô con gái út ngày nào cũng được ông ngoại bế ra trước hiên ngắm mặt trời mọc.
Có lần, cô bé hỏi:
“Ông ngoại ơi, sao ông thương con gái thế?”
Ông Quang cười, vuốt tóc cháu:
“Vì ông có ba cô con gái. Hai cô con gái lớn đã đi lấy chồng, còn mẹ cháu là người ông thương nhất lúc nó khó khăn.”
Hương đứng phía sau nghe thấy, mắt cay xè.
Cô từng nghĩ mình mất tất cả vào ngày bị chồng đuổi khỏi nhà.
Nhưng hóa ra, đó lại là ngày cô tìm thấy thứ quý giá nhất.
Đó là tình yêu của một người cha.
Còn Thành, nhiều năm sau mới hiểu rằng thứ mình đánh mất không phải một người vợ sinh toàn con gái.
Anh ta đã đánh mất một người phụ nữ từng sẵn sàng cùng mình đi qua những ngày nghèo khó, cùng sinh con, cùng dựng xây mái ấm.
Và đau đớn nhất là đến lúc anh ta muốn quay lại, ba cô con gái của Hương đã không còn gọi anh ta là bố nữa.
Bởi có những vết thương dù thời gian có trôi qua bao lâu, cũng không thể dùng một câu “anh biết sai rồi” để xóa đi.
Hương không trả thù.
Cô chỉ sống thật tốt.
Bởi cuối cùng cô hiểu rằng, người thật lòng yêu mình sẽ không bao giờ bắt mình phải sinh một đứa con theo giới tính họ mong muốn mới xứng đáng được ở lại.