CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tan ca trở về phòng trọ, đói đến mức tay chân bủn rủn, tôi tiện tay cầm luôn bát cơm vợ đang ăn dở. Thế nhưng mới đưa một thìa lên miệng, tôi lập tức khựng lại. Một thứ mùi lạ xộc thẳng vào mũi khiến cổ họng nghẹn cứng, dạ dày cuộn lên dữ dội.
Tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn sạch những gì vừa ăn.
Ban đầu, tôi chỉ nghĩ thức ăn bị hỏng. Nhưng khi nhìn kỹ bát cơm ấy, tôi mới nhận ra có điều gì đó không bình thường.
Và sự thật phía sau khiến tôi lạnh cả người.
Tôi đã quyết định ngay trong đêm: không thể để vợ và con tiếp tục sống trong căn nhà này thêm một ngày nào nữa.
Vợ tôi tên Thảo. Sau khi sinh con đầu lòng, vì tiền bạc chẳng dư dả, chúng tôi thống nhất để cô ấy về quê ở cữ tại nhà mẹ tôi ở huyện ven biển Nam Định. Tôi vẫn phải ở lại Hải Phòng làm việc, nhận thêm ca tối để trả tiền viện phí và lo những khoản phát sinh sau sinh. Cứ cuối tuần, tôi lại bắt xe về thăm hai mẹ con.
Tôi từng nghĩ mẹ mình là người thương con, thương cháu nhất nhà. Bà đã nuôi tôi khôn lớn, nên tôi tin bà sẽ biết cách chăm sóc một người phụ nữ vừa trải qua ca sinh như Thảo.
Tôi đã tin quá dễ dàng.
Chiều hôm đó, công ty cho tôi về sớm. Tôi phóng xe gần một tiếng về quê. Cả ngày chưa kịp ăn tử tế, bụng đói cồn cào. Vừa bước qua cửa, tôi đã nghe tiếng con trai khóc ré lên trong phòng.
Tôi tháo giày, gọi lớn:
“Thảo đâu rồi mẹ?”
Mẹ tôi vẫn ngồi ngoài phòng khách xem chương trình truyền hình, mắt dán vào chiếc điện thoại trên tay.
“Trong buồng chứ đâu. Con nít khóc tí thôi mà. Vợ con cứ nghe con khóc là cuống hết cả lên.”
Tôi cau mày:
“Con khóc lâu chưa mẹ?”
“Chắc cũng một lúc.”
Giọng bà bình thản đến mức tôi chẳng nghĩ nhiều.
Tôi đi vào bếp. Trên bàn còn một nồi cơm nhỏ, bên cạnh là đĩa cá kho và bát canh rau. Tôi mở nắp nồi, thấy chỉ còn đúng một bát cơm.
Đói quá, tôi nhìn sang chiếc mâm đặt ở góc bàn.
Đó là phần cơm mẹ chuẩn bị cho Thảo.
Tôi nghĩ chắc vợ ăn không hết nên tiện tay bê lại.
“Thảo chắc ăn rồi, còn thừa thì mình ăn tạm.”
Tôi xúc một thìa.
Ngay khi cơm chạm vào lưỡi, một mùi chua nồng bất thường lập tức bốc lên. Không giống mùi cơm nguội thông thường. Nó ngai ngái, chua khẳm và có gì đó khiến tôi buồn nôn ngay lập tức.
Tôi chưa kịp nuốt đã ôm miệng chạy vào nhà vệ sinh.
“Ọe…”
Tôi nôn đến cay xè mắt.
Sau vài phút, tôi súc miệng rồi quay lại bếp. Trong đầu bắt đầu xuất hiện cảm giác bất an.
Tôi lấy chiếc thìa xúc một ít cơm lên, quan sát thật kỹ.
Cơm có những hạt đổi màu, hơi nhớt và dính vào nhau. Đĩa cá bên cạnh cũng có mùi lạ. Tôi quay sang nồi cơm, mở hẳn nắp ra.
Lúc này, tôi mới thấy bên dưới lớp cơm trắng là phần cơm cũ đã có dấu hiệu biến chất.
Tôi đứng chết lặng.
“Đây là cơm mẹ cho Thảo ăn hằng ngày sao?”
Mẹ tôi từ phòng khách đi vào, thấy tôi đứng trước bàn thì hơi giật mình.
“Có gì đâu. Cơm hôm qua còn thì hâm lại ăn. Phụ nữ sau sinh ăn uống bình thường thôi, làm gì mà phải cầu kỳ.”
Tôi nhìn bà.
“Nhưng cơm này có mùi rồi.”
Bà nhún vai:
“Thì bỏ phần trên đi, lấy phần dưới ăn vẫn được.”
Một câu nói khiến tôi nổi da gà.
Tôi không tranh cãi nữa. Tôi quay người đi thẳng vào phòng.
Thảo đang ngồi dựa vào đầu giường, khuôn mặt xanh xao. Đứa bé nằm bên cạnh, vừa khóc vừa quờ quạng tìm mẹ.
Nhìn vợ, tôi giật mình.
Mới vài tuần trước, Thảo còn khỏe mạnh, khuôn mặt hồng hào. Vậy mà bây giờ người cô ấy gầy rộc đi, môi nhợt nhạt, mái tóc bết lại vì nhiều ngày không được chăm sóc.
Tôi hỏi:
“Em ăn cơm chưa?”
Thảo im lặng vài giây rồi khẽ đáp:
“Em ăn rồi.”
“Bát cơm lúc nãy?”
Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt bỗng né tránh.
Tôi ngồi xuống cạnh vợ.
“Thảo, nói thật với anh.”
Cô ấy cắn môi.
“Em… ăn được một ít.”
“Cơm có vấn đề đúng không?”
Thảo lập tức đỏ mắt.
Cô quay mặt đi, nói rất nhỏ:
“Anh đừng làm ầm lên.”
Tôi thấy tim mình thắt lại.
“Em nói anh nghe.”
Một lúc sau, Thảo mới bật khóc.
Cô kể rằng suốt hơn hai tuần về đây ở cữ, phần lớn các bữa ăn của cô đều là thức ăn để từ hôm trước. Có hôm canh chua, có hôm cá kho để qua đêm. Khi cô góp ý, mẹ tôi thường nói phụ nữ sau sinh phải tiết kiệm, “ăn được là tốt rồi”.
Có những ngày Thảo đói nhưng không dám nói.
Đứa bé khóc nhiều, cô phải tự mình thức đêm chăm con. Mẹ tôi chỉ thỉnh thoảng vào bế cháu vài phút rồi lại ra ngoài.
Tôi nghe đến đâu, tay càng siết chặt đến đó.
“Vậy tại sao em không nói với anh?”
Thảo lau nước mắt:
“Anh đi làm cả tuần đã mệt. Em sợ anh lo. Với lại… đây là mẹ anh. Em nói ra, anh lại nghĩ em ghét mẹ.”
Tôi cúi đầu.
Hóa ra trong lúc tôi yên tâm đi làm, nghĩ rằng vợ được mẹ chăm sóc, thì cô ấy lại âm thầm chịu đựng từng ngày.
Tôi nhìn đứa con nhỏ đang ngủ bên cạnh.
Lần đầu tiên tôi thấy mình không chỉ là người chồng vô tâm.
Tôi còn là một người cha đã quá chủ quan.
Tối hôm ấy, tôi không tranh cãi với mẹ. Tôi chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc.
Thảo ngơ ngác hỏi:
“Anh làm gì vậy?”
“Tối nay mình đi.”
“Đi đâu?”
“Ra thành phố thuê nhà.”
Cô sững người.
“Nhưng tiền đâu?”
“Anh sẽ làm thêm. Nhà nhỏ cũng được. Miễn là hai mẹ con em được ăn uống tử tế và ngủ yên.”
Mẹ tôi nghe thấy liền chạy vào.
“Các con định làm gì?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Con đưa vợ con ra ngoài ở.”
“Vừa sinh xong mà đã đòi thuê nhà riêng? Tiền bạc không có mà bày đặt!”
Tôi nhìn thẳng vào mẹ:
“Con không có nhiều tiền thật. Nhưng con không thể tiết kiệm bằng sức khỏe của vợ và con mình.”
Mẹ tôi im bặt.
Tôi chỉ vào bát cơm trên bàn.
“Con vừa ăn thử phần cơm mẹ chuẩn bị cho Thảo. Con còn nôn hết ra ngoài. Mẹ nghĩ nếu người ăn nó là vợ con, một người vừa sinh con xong, thì cô ấy sẽ chịu được bao lâu?”
Gương mặt mẹ tôi thay đổi.
Bà không trả lời.
Tôi không nói thêm. Đêm đó, tôi đưa vợ và con trở lại Hải Phòng.
Căn phòng chúng tôi thuê chỉ rộng hơn hai mươi mét vuông, nóng và chật. Chiếc giường cũ kê sát cửa sổ, gian bếp nhỏ đến mức chỉ đủ đặt một chiếc bếp điện.
Nhưng ngày đầu tiên chuyển tới, tôi tự tay đi chợ.
Tôi nấu cho Thảo một bát cháo nóng, mua thêm rau, thịt và những thứ cần thiết cho hai mẹ con.
Thảo vừa ăn vừa khóc.
Tôi hỏi:
“Em khóc gì?”
Cô ấy lắc đầu.
“Em chỉ thấy… lâu lắm rồi mới được ăn một bữa mà không phải nhìn sắc mặt người khác.”
Tôi im lặng hồi lâu rồi nắm lấy tay vợ.
“Anh xin lỗi.”
Đó là lời xin lỗi muộn màng nhất trong cuộc đời tôi.
Những ngày sau, tôi nhận thêm ca làm. Ban ngày đi công ty, tối chạy giao hàng. Có hôm gần nửa đêm mới về đến phòng, mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống ngủ.
Nhưng cứ nhìn thấy Thảo ôm con ngồi chờ mình, tôi lại thấy những vất vả ấy chẳng đáng là bao.
Ba tháng sau, Thảo khỏe lại.
Con trai tôi cũng cứng cáp hơn từng ngày.
Mẹ tôi nhiều lần gọi điện, ban đầu vẫn trách móc, nhưng dần dần giọng bà thay đổi. Một hôm bà nói:
“Bao giờ rảnh thì đưa cháu về chơi.”
Tôi im lặng một lúc rồi đáp:
“Con sẽ đưa cháu về. Nhưng mẹ phải hiểu, Thảo là vợ con. Con trai mẹ cũng là con của Thảo. Chăm sóc gia đình không thể bắt một người phải chịu đựng để người khác được thoải mái.”
Đầu dây bên kia rất lâu không có tiếng trả lời.
Cuối cùng mẹ tôi chỉ nói:
“Ừ… mẹ hiểu rồi.”
Tôi không biết bà có thực sự thay đổi hay không.
Nhưng tôi hiểu một điều.
Gia đình không phải là nơi cứ mang danh “người nhà” thì có quyền khiến người khác chịu đựng.
Từ ngày đó, tôi không còn tin rằng yêu thương chỉ cần nói bằng lời.
Yêu thương phải thể hiện bằng một bữa cơm nóng, một đêm thức cùng con, một lần đứng về phía người yếu thế và đôi khi là dám bước ra khỏi nơi khiến người mình thương tổn thương.
Căn phòng thuê nhỏ bé năm ấy không đẹp, cũng chẳng tiện nghi.
Nhưng đó là nơi lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là một mái nhà.
Bởi mái nhà không nằm ở căn nhà rộng bao nhiêu.
Mà nằm ở chỗ người phụ nữ và đứa trẻ bên cạnh mình có cảm thấy an toàn khi trở về hay không.