CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
MẸ KẾ ĐEM TÔI GẢ CHO NGƯỜI ĐÀN ÔNG TÀN TẬT ĐỂ ĐỔI LẤY 1 TỶ, NÀO NGỜ ĐÊM TÂN HÔN, MỘT CÚ NGÃ KHIẾN CẢ HAI THAY ĐỔI SỐ PHẬN
Từ ngày bố qua đời, căn nhà ở vùng ven thành phố đối với tôi chẳng khác nào một nơi trú chân lạnh lẽo. Người phụ nữ từng gọi tôi là con kể từ khi lấy bố – bà Hồng – ngày càng trở nên thực dụng. Trong mắt bà, tôi không phải đứa con cần được yêu thương, mà chỉ là một gánh nặng cần tìm cách giải quyết.
Bà thường xuyên nói với tôi:
“Con gái nhà nghèo thì phải biết tự tìm đường cho mình. Nếu lấy được người có tiền, cả đời chẳng phải lo cơm áo nữa.”
Tôi nghe mà chỉ thấy chua chát.
Đó đâu phải là “tìm đường đổi đời”. Rõ ràng tôi đang bị đem ra mặc cả như một món đồ.
Tôi chưa từng được quyền quyết định cuộc đời mình. Sau khi bố mất, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do mẹ kế định đoạt. Tôi đi làm bao nhiêu tiền cũng phải đưa phần lớn về phụ giúp gia đình. Còn chuyện cưới xin, bà thậm chí chẳng buồn hỏi tôi có đồng ý hay không.
Một buổi tối, bà đặt trước mặt tôi một bộ áo dài màu đỏ rồi thản nhiên nói:
“Cuối tuần này con lấy chồng.”
Tôi sững người.
“Lấy ai?”
Bà Hồng nhấp một ngụm trà, giọng tỉnh bơ:
“Anh ấy tên Quang, con trai duy nhất của gia đình họ Trần ở thành phố. Nhà có mấy căn nhà mặt phố với công ty riêng. Chỉ có điều… đôi chân nó không đi lại được.”
Tôi chết lặng.
“Con không cưới.”
“Không cưới cũng phải cưới.”
Bà đặt một chiếc phong bì lên bàn.
“Nhà người ta đồng ý đưa cho nhà mình một tỷ đồng. Số tiền ấy đủ để trả nợ, sửa lại căn nhà và lo cho hai đứa em con ăn học. Con lấy nó, coi như giúp gia đình.”
Tôi nhìn chằm chằm vào phong bì.
Một tỷ đồng.
Hóa ra giá trị của cuộc hôn nhân này đã được tính toán xong từ trước.
Tôi bật cười, nhưng nước mắt cứ thế trào ra.
“Vậy mẹ bán con được một tỷ sao?”
Bà Hồng cau mặt:
“Ăn nói cho tử tế. Người ta giàu có, có điều kiện, cưới về chẳng phải con được sung sướng sao?”
Tôi không nói thêm.
Có những lúc phản kháng cũng chẳng thay đổi được gì.
Đám cưới diễn ra tại một khu nhà vườn ngoại ô, không quá đông người. Không có tiếng cười náo nhiệt như những đám cưới tôi từng chứng kiến. Khách khứa chủ yếu là họ hàng và đối tác của gia đình chú rể.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Quang, tôi bất giác khựng lại.
Anh ngồi trên xe lăn cạnh cửa sổ.
Người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt sáng, đường nét rõ ràng, nhưng vẻ mặt gần như không có cảm xúc. Đôi mắt anh sâu và bình tĩnh đến mức khiến người đối diện cảm thấy khó đoán.
Anh không nhìn tôi lâu.
Chỉ đến khi người chủ hôn bảo hai người đứng cạnh nhau, anh mới khẽ nói:
“Nếu cô không muốn cuộc hôn nhân này, tôi sẽ không ép.”
Tôi ngạc nhiên nhìn anh.
“Nhưng mọi chuyện đã xong rồi.”
Quang im lặng vài giây rồi đáp:
“Vậy thì ít nhất trong căn nhà của tôi, cô không cần phải sống như một người bị mua về.”
Câu nói ấy khiến tôi nhớ mãi.
Sau nghi thức cưới, tôi được đưa về biệt thự của gia đình họ Trần.
Căn nhà rộng đến mức tôi có cảm giác mình đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Nội thất sang trọng, sân vườn rộng, người giúp việc đầy đủ, nhưng kỳ lạ thay, nơi ấy lại chẳng có chút hơi ấm.
Quang cũng không hề giống một người chồng mà tôi từng tưởng tượng.
Anh không đòi hỏi tôi phải làm gì.
Không hỏi tôi về tiền bạc.
Không bắt tôi chăm sóc mình.
Thậm chí anh còn nói:
“Phòng của cô ở tầng hai. Nếu không quen, cứ nói với quản gia. Tôi sẽ bảo họ sắp xếp lại.”
Tôi cứ nghĩ cuộc sống của mình sẽ trôi qua như vậy.
Hai người xa lạ sống chung dưới một mái nhà.
Ban ngày Quang thường ở phòng làm việc. Anh đọc tài liệu, xử lý công việc bằng máy tính hoặc ngồi hàng giờ bên cửa sổ.
Ban đêm, tôi ở phòng riêng.
Thỉnh thoảng giữa đêm, tôi nghe tiếng bánh xe lăn chậm trên hành lang.
Có những âm thanh rất nhỏ nhưng lại khiến người ta cảm thấy cô đơn đến kỳ lạ.
Một hôm, trời mưa rất lớn.
Tôi đang ngủ thì nghe tiếng động mạnh ngoài hành lang.
“Rầm!”
Tôi lập tức bật cửa chạy ra.
Quang đang nằm dưới sàn.
Chiếc xe lăn bị đổ sang một bên. Có lẽ anh định tự chuyển từ xe lăn lên giường nhưng trượt tay.
Tôi hoảng hốt chạy tới.
“Anh có sao không?”
“Không sao.”
“Không sao mà nằm dưới đất thế này à?”
Tôi vừa nói vừa cúi xuống đỡ anh.
Nhưng cơ thể người trưởng thành nặng hơn tôi tưởng. Tôi loạng choạng, cố hết sức kéo anh lên.
Quang bảo:
“Đừng cố. Gọi người giúp việc đi.”
“Không cần.”
Tôi nghiến răng.
“Chờ họ chạy lên thì anh nằm đây đến sáng mất.”
Tôi vòng tay qua người anh, cố nâng anh dậy.
Đúng lúc ấy, chân tôi trượt trên nền gỗ vừa được lau.
Cả hai mất thăng bằng.
Tôi ngã xuống trước, Quang cũng đổ theo.
Đầu tôi đập nhẹ xuống thành giường, còn anh theo quán tính ngã đè sang bên cạnh.
Trong vài giây, cả hai nằm bất động.
Tôi đau đến mức bật khóc.
Nhưng Quang lại là người đầu tiên hỏi:
“Cô có bị thương không?”
Tôi ngước nhìn anh.
“Anh không hỏi xem mình có đau không à?”
Anh khựng lại.
Rồi lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi thấy khóe môi anh cong lên.
“Quen rồi.”
Hai chữ ấy khiến lòng tôi chùng xuống.
Đêm hôm đó, tôi mới biết tai nạn nhiều năm trước đã khiến Quang mất khả năng đi lại. Anh từng là một người rất năng động, nhưng sau tai nạn, vị hôn thê cũ cũng rời bỏ anh.
Anh không kể nhiều.
Tôi cũng không hỏi thêm.
Nhưng từ hôm ấy, khoảng cách giữa chúng tôi dần thay đổi.
Tôi bắt đầu để ý giờ uống thuốc của anh.
Anh bắt đầu chờ tôi ăn tối.
Tôi trồng vài chậu hoa ngoài ban công.
Anh âm thầm cho người làm thêm một chiếc bàn nhỏ để tôi có thể ngồi đọc sách.
Chúng tôi vẫn chưa nói yêu nhau.
Nhưng chẳng biết từ lúc nào, căn biệt thự vốn lạnh lẽo ấy đã có tiếng cười.
Cho đến một ngày, mẹ kế gọi điện.
Bà nói bằng giọng đầy phấn khởi:
“Con sống bên đó thế nào rồi? Nhà người ta có cho con tiền tiêu không?”
Tôi im lặng.
Bà lập tức nói tiếp:
“Mẹ nghe nói sức khỏe thằng Quang khá lên rồi. Con phải biết giữ nó. Nếu nó hồi phục, cuộc sống của con càng sướng.”
Tôi chợt hiểu.
Đến lúc này, trong mắt bà, tôi vẫn chỉ là một canh bạc.
Tôi không nói chuyện tiền bạc nữa mà chỉ hỏi:
“Khoản một tỷ mẹ nhận từ nhà họ Trần đâu rồi?”
Bà Hồng ấp úng.
Sau đó tôi mới biết, phần lớn số tiền đã được bà dùng để trả nợ và mua một căn hộ đứng tên riêng bà.
Tôi không muốn tranh chấp.
Tôi chỉ muốn cuộc đời mình từ nay do chính mình quyết định.
Nhưng biến cố thật sự xảy ra vài tháng sau.
Quang được bác sĩ đánh giá có khả năng phục hồi tốt hơn dự kiến. Anh bắt đầu tập vật lý trị liệu đều đặn.
Ngày anh có thể tự đứng được vài giây nhờ khung hỗ trợ, tôi đã khóc vì vui.
Quang nhìn tôi rồi nói:
“Người vui nhất đáng lẽ phải là tôi. Sao cô lại khóc?”
Tôi lau nước mắt:
“Vì tôi muốn nhìn thấy anh tự bước đi.”
Anh im lặng rất lâu.
Sau đó anh đưa tay nắm lấy tay tôi.
“Còn tôi muốn người đầu tiên nhìn thấy tôi bước đi… là cô.”
Lần đầu tiên, tôi hiểu rằng cuộc hôn nhân bắt đầu bằng một cuộc mua bán lại có thể kết thúc bằng tình yêu thật sự.
Một năm sau ngày cưới, Quang đã có thể bước những bước ngắn mà không cần người dìu.
Còn tôi cũng không còn là cô gái nhẫn nhục sống trong căn nhà của mẹ kế ngày nào.
Tôi cùng Quang mở một cơ sở hỗ trợ phục hồi chức năng cho những người gặp tai nạn giống anh. Anh phụ trách quản lý, còn tôi học thêm về tư vấn và chăm sóc bệnh nhân.
Ngày khai trương, mẹ kế bất ngờ xuất hiện.
Bà nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hỏi:
“Bây giờ con sống tốt như vậy, chắc không quên mẹ chứ?”
Tôi nhìn người phụ nữ từng đem cuộc đời mình ra đổi lấy một tỷ đồng.
Tôi không tức giận nữa.
Chỉ bình thản đáp:
“Con không quên. Chính vì nhớ nên con mới hiểu mình phải sống thế nào.”
Bà im lặng.
Quang đứng bên cạnh nắm lấy tay tôi.
Tôi nhìn anh, bất giác mỉm cười.
Ngày ấy, tôi từng nghĩ mình bị đẩy vào cuộc hôn nhân này là điều bất hạnh nhất đời mình.
Nhưng tôi đã nhầm.
Cái cú ngã trong đêm tân hôn tưởng như chỉ là một tai nạn nhỏ, lại khiến hai con người xa lạ nhìn thấy nỗi đau của nhau.
Tôi từng bị đem đi đổi lấy một tỷ đồng.
Còn Quang từng bị chính cuộc đời cướp mất đôi chân.
Thế nhưng cuối cùng, chúng tôi lại tìm thấy ở nhau thứ mà tiền bạc không thể mua nổi.
Đó là sự tôn trọng, lòng thương yêu và một người sẵn sàng ở lại khi cuộc đời mình không hoàn hảo.
Và có lẽ, hạnh phúc đôi khi không bắt đầu từ một lời yêu.
Nó bắt đầu từ khoảnh khắc hai con người cùng ngã xuống…
rồi quyết định cùng nhau đứng dậy.