CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
THẤY CON DÂU ĐAU KHỔ BẾ CON VỀ NHÀ NGOẠI VÌ CHỒNG PHẢN BỘI, MẸ CHỒNG NẮM CHẶT TAY CÔ: “CỨ VỀ NGHỈ NGƠI, MẸ SẼ BẮT HAI ĐỨA ĐÓ PHẢI QUỲ XIN LỖI CON.” KHÔNG NGỜ 3 NGÀY SAU, BÀ LÀM MỘT VIỆC KHIẾN TẤT CẢ SỮNG SỜ…
Tôi đã từng tin rằng cuộc hôn nhân của mình là một điều may mắn.
Tôi tên là Mai, kết hôn với Khánh được gần sáu năm. Chúng tôi có một bé gái hơn hai tuổi tên Bông. Khánh trước đây luôn tỏ ra là người chồng điềm đạm, ít nói nhưng biết quan tâm gia đình. Còn mẹ chồng tôi, bà Thuận, lại càng khiến tôi cảm thấy mình có phước khi bước chân về nhà chồng.
Bà chưa bao giờ coi tôi là người ngoài.
Những ngày tôi mang thai, bà tự tay nấu từng bữa ăn. Sau khi tôi sinh con, bà còn bảo tôi cứ nghỉ ngơi, việc chăm cháu để bà phụ giúp. Mỗi lần vợ chồng tôi cãi nhau, bà đều đứng về phía tôi, rồi nhẹ nhàng khuyên con trai:
“Lấy vợ rồi thì phải biết thương vợ. Đàn ông có thể kiếm tiền cả đời, nhưng một người vợ thật lòng thì chưa chắc tìm được lần thứ hai.”
Chính vì thế, tôi luôn nghĩ mình đã chọn đúng người, bước vào đúng gia đình.
Cho đến một buổi chiều cuối tháng, mọi thứ sụp đổ chỉ trong vài phút.
Hôm đó, tôi vốn phải ở lại Đà Nẵng thêm một ngày vì chuyến công tác của công ty. Nhưng công việc kết thúc sớm nên tôi quyết định về nhà mà không báo trước cho chồng.
Tôi còn ghé qua cửa hàng mua cho Bông một bộ váy nhỏ.
Tôi nhớ mình đã vui đến mức nào.
Tôi tưởng tượng cảnh con bé chạy ra ôm chân mình, rồi tôi sẽ đưa bộ váy cho nó và nghe tiếng cười trong trẻo quen thuộc.
Nhưng khi vừa bước vào căn nhà, tôi lập tức nhận ra có điều gì đó không bình thường.
Đôi giày cao gót của phụ nữ nằm ngay bên cạnh kệ giày.
Tôi đứng chết lặng.
Đó không phải giày của tôi.
Từ tầng hai vọng xuống tiếng nói của Khánh.
“Em đừng lo. Anh với Mai sớm muộn cũng kết thúc thôi. Anh chỉ đang chờ thời điểm thích hợp.”
Một giọng phụ nữ bật cười.
“Anh nói câu này bao nhiêu lần rồi?”
Tôi nhận ra giọng nói ấy ngay lập tức.
Là Hương.
Người bạn thân từng học cùng tôi từ thời đại học, người đã có mặt trong đám cưới của tôi, từng ôm tôi khóc khi tôi sinh Bông và cũng là người tôi từng tâm sự về mọi chuyện trong gia đình.
Tay tôi lạnh ngắt.
Tôi bước từng bước lên cầu thang.
Cánh cửa phòng ngủ khép hờ.
Bên trong, Khánh đang ôm Hương.
Trên giường là chiếc áo khoác của chồng tôi, còn Hương mặc chiếc váy mà tôi từng khen đẹp khi cô ta đăng ảnh lên mạng xã hội.
Tôi không nhớ mình đã đứng đó bao lâu.
Khánh quay đầu lại.
Nụ cười trên môi anh ta biến mất.
“Mai… sao em về sớm?”
Tôi nhìn hai người.
Không gào khóc.
Không đánh ghen.
Cũng chẳng hỏi tại sao.
Bởi vì có những câu hỏi vốn không cần câu trả lời.
Tôi chỉ bình tĩnh nói:
“Anh khỏi giải thích. Tôi nghe đủ rồi.”
Hương vội vàng kéo chăn che người, nhưng ánh mắt cô ta lại chẳng có chút hối hận nào.
Thậm chí, cô ta còn nhìn tôi như thể người có lỗi là tôi.
Tôi quay xuống phòng con, lấy vài bộ quần áo của Bông, cho đồ của mình vào một chiếc vali nhỏ rồi bế con rời khỏi nhà.
Khánh chạy theo.
“Mai, em bình tĩnh. Chuyện không như em nghĩ!”
Tôi bật cười.
“Không như tôi nghĩ thì anh đang làm gì với cô ấy trong phòng ngủ của chúng ta?”
Anh ta im bặt.
Tôi không quay đầu.
Tôi đưa Bông về nhà mẹ đẻ ở ngoại thành Quảng Nam.
Suốt quãng đường, con bé ngủ ngon lành trên tay tôi. Còn tôi cứ nhìn ra ngoài cửa kính, nước mắt rơi lúc nào không hay.
Tôi đau không chỉ vì chồng phản bội.
Tôi đau vì người phụ nữ ấy từng là bạn thân của tôi.
Tôi đau vì suốt sáu năm qua, hóa ra người mình tin tưởng nhất lại là người có thể đâm mình đau nhất.
Tối hôm đó, mẹ chồng gọi điện.
Tôi không muốn nghe.
Nhưng điện thoại rung mãi.
Cuối cùng, tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Sau đó là giọng bà Thuận nghẹn lại:
“Mai… con về ngoại rồi phải không?”
Tôi không nói gì.
Bà hỏi tiếp:
“Khánh đưa người phụ nữ đó về nhà à?”
Tôi cắn môi.
“Vâng.”
Chỉ một tiếng ấy thôi mà tôi đã không thể kìm được nước mắt.
Tôi kể cho bà nghe mọi chuyện.
Đầu dây bên kia im lặng.
Một lúc sau, mẹ chồng nói:
“Con cứ ở đó. Đừng quay về.”
Tôi sững người.
Bà tiếp tục:
“Con đưa cháu về ngoại nghỉ ngơi vài hôm. Chuyện còn lại để mẹ giải quyết.”
Tôi nghẹn ngào:
“Mẹ… con không muốn làm mọi chuyện lớn hơn.”
Bà Thuận đáp, giọng bình tĩnh đến lạ:
“Con không làm lớn chuyện. Người làm sai phải tự chịu trách nhiệm.”
Rồi bà nắm lấy tay tôi khi tôi về nhà bà lấy thêm đồ cho Bông, nói một câu khiến tôi không bao giờ quên:
“Con cứ yên tâm về nhà nghỉ ngơi. Mẹ sẽ khiến hai đứa đó phải quỳ xuống xin lỗi con.”
Tôi cứ nghĩ đó chỉ là lời an ủi của một người mẹ thương con dâu.
Nhưng tôi đã nhầm.
Ba ngày sau, điện thoại của tôi liên tục nhận được những tin nhắn.
Đầu tiên là của Khánh.
“Mai, em về nói chuyện được không?”
Sau đó là tin nhắn của Hương.
“Mai, cho mình cơ hội giải thích.”
Tôi không trả lời.
Đến gần trưa, mẹ chồng gọi.
“Con mở điện thoại xem đi.”
Tôi mở mạng xã hội.
Một đoạn video đang được chia sẻ chóng mặt.
Trong video, bà Thuận đứng giữa phòng khách nhà mình. Bên cạnh là Khánh và Hương.
Trên bàn là một xấp giấy tờ.
Bà nói thẳng:
“Con trai tôi phản bội vợ là sai. Nhưng người phụ nữ biết rõ nó đã có gia đình mà vẫn bước vào cuộc hôn nhân này cũng không thể nói là vô tội.”
Khánh cúi gằm mặt.
Hương khóc nức nở.
Tôi nhìn mà sững sờ.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn là những giấy tờ trên bàn.
Mẹ chồng tôi đã yêu cầu con trai công khai toàn bộ tài chính trong thời gian gần đây.
Bà phát hiện Khánh đã âm thầm rút một khoản tiền lớn từ tài khoản chung của vợ chồng để thuê căn hộ cho Hương.
Không chỉ vậy, Khánh còn đứng tên vay tiền để mua một chiếc ô tô, rồi nói dối tôi rằng đó là khoản đầu tư cho công việc.
Bà Thuận đã yêu cầu anh ta phải hoàn trả đầy đủ số tiền đã sử dụng sai mục đích.
Sau đó, bà nói trước mặt cả hai:
“Khánh, mẹ sinh con ra nhưng không có nghĩa mẹ bao che cho con khi con làm điều sai trái.”
“Còn Hương, con từng là bạn của Mai. Con hiểu rõ nó yêu chồng và tin con đến mức nào. Vậy mà con vẫn lựa chọn bước qua ranh giới đó.”
Bà không đánh, không chửi.
Nhưng từng lời của bà còn khiến hai người kia cúi đầu hơn bất kỳ trận mắng nào.
Cuối cùng, bà đưa cho Khánh một tập hồ sơ.
“Đây là đơn mẹ đã nhờ luật sư chuẩn bị. Nếu Mai muốn ly hôn, con phải giải quyết mọi thứ đàng hoàng. Nếu nó không muốn ly hôn, con cũng phải chứng minh bằng hành động rằng con còn xứng đáng làm chồng, làm cha.”
Tôi nhìn màn hình rất lâu.
Lần đầu tiên kể từ hôm phát hiện chồng ngoại tình, tôi bật khóc.
Không phải vì đau.
Mà vì tôi hiểu mình đã không chọn nhầm gia đình.
Tôi chỉ chọn nhầm một người chồng.
Chiều hôm ấy, mẹ chồng sang tận nhà ngoại gặp tôi.
Bà không hỏi tôi có tha thứ cho Khánh hay không.
Bà chỉ ôm Bông vào lòng rồi nói:
“Con đừng quyết định vì mẹ. Cũng đừng quyết định vì người khác. Con muốn sống thế nào thì cứ chọn cuộc sống khiến con và con gái được bình yên.”
Tôi im lặng rất lâu.
Sau tất cả, tôi nhận ra điều mình cần không phải là một lời xin lỗi.
Tôi cần sự tôn trọng.
Tôi cần một cuộc sống mà mỗi tối không phải tự hỏi người nằm cạnh mình có còn yêu mình hay không.
Vài tháng sau, tôi quyết định ly hôn.
Khánh xin lỗi rất nhiều.
Anh ta nói sẽ thay đổi.
Nhưng có những vết thương dù lành vẫn để lại sẹo. Tôi không còn đủ niềm tin để bắt đầu lại.
Tôi nhận quyền nuôi Bông.
Căn nhà chúng tôi từng sống được bán đi, một phần tiền được chia theo thỏa thuận. Tôi dùng số tiền ấy mở một cửa hàng bánh nhỏ gần trường học của con gái.
Mẹ chồng thỉnh thoảng vẫn sang phụ tôi trông Bông.
Bà chưa bao giờ nói rằng tôi là “con dâu cũ”.
Bà vẫn gọi tôi là con.
Một buổi tối, khi hai mẹ con chuẩn bị đóng cửa hàng, Bông chạy đến ôm cổ bà Thuận:
“Nội ơi, mai nội lại đến nha!”
Bà cười, xoa đầu cháu:
“Ừ, nội đến.”
Tôi đứng bên cạnh, bỗng thấy lòng nhẹ đi rất nhiều.
Tôi từng nghĩ ngày chồng phản bội là ngày cuộc đời mình kết thúc.
Nhưng hóa ra không phải.
Đó chỉ là ngày tôi buộc phải bước ra khỏi một cuộc hôn nhân không còn xứng đáng với mình.
Và điều khiến tôi biết ơn nhất không phải là mẹ chồng đã khiến chồng cũ phải quỳ xin lỗi.
Mà là trong lúc tôi yếu đuối nhất, bà đã không bắt tôi phải lựa chọn tha thứ.
Bà chỉ cho tôi một chỗ dựa để tôi đủ bình tĩnh lựa chọn tương lai của chính mình.
Sau này, tôi có thể sẽ yêu một lần nữa.
Nhưng lần này, tôi sẽ không chỉ nhìn vào một người đàn ông có yêu mình hay không.
Tôi sẽ nhìn cách anh ta đối xử với gia đình, với lời hứa và với lòng tin của người bên cạnh.
Bởi tôi đã hiểu một điều:
Hôn nhân không đáng sợ vì người ta nghèo hay giàu, cũng không đáng sợ vì cuộc sống có lúc khó khăn. Điều đáng sợ nhất là trao cả lòng tin cho một người nhưng người đó lại xem sự chân thành của mình là thứ có thể phản bội bất cứ lúc nào.
Còn tôi, từ ngày ấy, không còn là người phụ nữ chỉ biết khóc và chịu đựng nữa.
Tôi chọn đứng dậy.
Vì mình.
Và vì cô con gái nhỏ vẫn ngày ngày gọi tôi bằng hai tiếng thân thương nhất:
“Mẹ ơi!”