Trong tiệc công ty, chồng cố tình xếp cha mẹ tôi ngồi cùng bàn tài xế rồi giới thiệu trước đối tác: “Người quen dưới quê thôi, không phải thông gia!” — thấy cha tôi im lặng, hắn còn đưa 500 tệ bảo ông về sớm kẻo “làm mất mặt”. Cha vừa đặt tiền trả lại thì một doanh nhân ở bàn VIP bước tới, nhìn ông hồi lâu rồi hỏi: “Chủ tịch Lâm, ông còn nhớ tôi không?”
Chương 1: Chiếc Bàn Ở Góc Tối
Sảnh tiệc của khách sạn năm sao Thâm Quyến lung linh dưới những chùm đèn pha lê rực rỡ. Rượu vang đỏ sóng sánh trong ly thủy tinh cao cấp, tiếng cười nói tao nhã của giới doanh nhân hòa cùng tiếng đàn violin du dương.
Tôi — Lâm Ninh — trong bộ váy dạ hội chỉnh tề, đứng chết lặng giữa không gian sang trọng ấy.
Hôm nay là tiệc mừng kỷ niệm 10 năm thành lập và gọi vốn thành công của Công ty Công nghệ Hâm Thịnh — nơi chồng tôi, Triệu Khải, đang đảm nhậm vị trí Phó Tổng giám đốc Kinh doanh. Để chia vui cùng con rể, cha mẹ tôi đã bắt chuyến xe khách từ sớm, vượt hơn ba trăm cây số từ vùng quê nghèo đến đây. Cha tôi khoác trên mình chiếc áo vest đã cũ nhưng được ủi phẳng phiu, mẹ tôi mặc bộ áo dài gấm đơn sơ, đôi bàn tay chằng chịt vết chai sần vì làm nông suốt đời.
Thế nhưng, Triệu Khải lại cố tình xếp cha mẹ tôi vào bàn tiệc cuối cùng ở góc khuất gần nhà vệ sinh — chiếc bàn dành cho đội ngũ tài xế và nhân viên hậu thuẫn.
Tôi uất hận bước tới kéo tay Triệu Khải:
“Triệu Khải! Anh làm cái trò gì thế?! Cha mẹ em lặn lội đường xa tới mừng anh, sao anh lại xếp họ ngồi ở cái bàn này?!”
Đúng lúc đó, Giám đốc Lý — đối tác đầu tư lớn của công ty — cùng vài vị khách VIP bước ngang qua. Triệu Khải lập tức gạt tay tôi ra, chỉnh lại gật cà vạt, mỉm cười xun xòe giới thiệu với vị đối tác:
“Ôi Giám đốc Lý, giới thiệu với ông, đây là… vài người quen dưới quê của nhà tôi thôi. Không phải thông gia hay người thân thiết gì đâu! Bọ họ tiện đường ghé qua chơi thôi!”
Cha tôi — ông Lâm Chấn — khựng lại. Đôi bàn tay thô ráp của ông siết chặt lấy chiếc mép bàn gỗ, ánh mắt thoáng qua một cơn sóng ngầm đau đớn nhưng ông vẫn im lặng không nói một lời. Mẹ tôi thì cúi gạt mặt, ngón tay run rẩy mân mê vạt áo cũ.
Tôi tức đến mức nước mắt trào ra: “Triệu Khải! Anh có còn là con người không?!”
Triệu Khải nhíu mày, nắm chặt cổ tay tôi kéo ra một góc, cất giọng đe dọa thấp lè tè:
“Lâm Ninh, cô câm miệng lại cho tôi! Hôm nay là ngày quan trọng nhất sự nghiệp của tôi! Bố mẹ cô ăn mặc nhếch nhác, bàn tay bẩn thỉu như thế, ngồi ở bàn trên thì đối tác người ta đánh giá tôi thế nào?! Cô muốn làm tôi mất mặt trước toàn bộ hội đồng quản trị sao?!”
Nói rồi, Triệu Khải bước lại gần bàn tiệc của cha mẹ tôi. Anh ta móc từ trong ví ra xấp tiền 500 tệ (khoảng 1,8 triệu VNĐ), ném thẳng xuống mặt bàn trước mặt cha tôi, giọng điệu hách dịch đầy khinh bỉ:
“Bác Lâm này, tiệc hôm nay toàn người tầng lớp cao quy tụ. Hai bác ăn uống ở đây cũng không quen đâu. Cầm lấy 500 tệ này rồi đi ra quán bình dân ngoài cửa mà ăn, xong thì bắt taxi về khách sạn sớm đi. Đừng ở đây làm mất mặt vợ chồng tôi nữa!”

Chương 2: Tiền Trả Lại Và Lời Hỏi Bàng Hoàng
Sự tàn nhẫn và tráo trở của Triệu Khải khiến toàn bộ tài xế ngồi cùng bàn cũng phải ngỡ ngàng.
Năm năm trước, khi Triệu Khải chỉ là một gã sinh viên mới tốt nghiệp thất nghiệp, nghèo rớt mồng tơi, chính cha tôi đã âm thầm vay mượn khắp nơi cho anh ta 200.000 tệ để làm vốn khởi nghiệp. Từng đồng tiền mồ hôi nước mắt của cha tôi đã nuôi dưỡng tham vọng của anh ta.
Bây giờ, khi vừa leo lên được vị trí Phó Tổng giám đốc, mua được xe sang, mặc được suit đẹp, anh ta lập tức coi gia đình vợ như cái gai trong mắt, như vết hoen ố trong cái danh xưng “tinh anh xã hội” mà anh ta tự phong!
Cha tôi – ông Lâm Chấn – từ từ ngẩng đầu lên. Gương mặt trầm lặng, khắc khổ của ông không hề hiện lên sự van xin hay sợ hãi.
Ông vươn đôi bàn tay thô ráp ra, nhặt 500 tệ lên.
Triệu Khải nhếch môi cười khẩy đắc ý: “Đấy, biết điều thế có phải ngoan không…”
Nhưng chưa để Triệu Khải nói hết câu, cha tôi đã thản nhiên đặt 500 tệ đó thẳng vào túi áo ngực trên chiếc suit sang trọng của Triệu Khải, rồi cất giọng bình thản nhưng uy nghiêm:
“Tiền này cậu giữ lại mà mua lấy chút tự trọng. Gia đình nhà họ Lâm chúng tôi nghèo, nhưng chưa bao giờ cần sự bố banh của một kẻ bội bạc.”
“Ông…!” Triệu Khải tức đỏ mặt, giơ tay định quát lớn.
Đúng lúc đó, một sự náo động nhẹ vang lên từ cửa chính sảnh tiệc.
Mọi ánh mắt của ban quản trị công ty và các đối tác lập tức hướng về phía người đàn ông trung niên vừa bước vào. Ông ấy mặc bộ suit thủ công màu xanh đen, khí chất uy nghiêm, đi sau lưng là bốn trợ lý và vệ sĩ. Đó chính là Chủ tịch Trương Hải — người sáng lập Tập đoàn Tài chính Viễn Đông, đại gia bất động sản và đầu tư lớn nhất Thượng Hải, người mà Chủ tịch công ty Triệu Khải đã tốn bao công sức mời đến tối nay để xin rót vốn 100 triệu tệ!
Triệu Khải thấy vậy thì mắt sáng rực, đẩy cha tôi ra một bên, vội vã vuốt lại áo quần rồi chạy xun xòe ra đón:
“Chủ tịch Trương! Rất vinh hạnh được đón tiếp ông đến tham dự buổi tiệc của công ty chúng tôi! Tôi là Triệu Khải, Phó Tổng…”
Tuy nhiên, Chủ tịch Trương Hải hoàn toàn phớt lờ bàn tay đang giơ ra của Triệu Khải.
Ánh mắt sắc lẹm của vị đại gia dừng lại ở góc cuối sảnh tiệc. Ông khựng lại một giây, đôi mắt trợn ngược vì kinh ngạc. Mọi sự chú ý của ông dường như va phải bóng dáng người đàn ông mặc áo vest cũ kỹ đang đứng ở bàn tài xế.
Chủ tịch Trương Hải đẩy nhẹ Triệu Khải sang một bên, sải bước nhanh về phía góc tối.
Triệu Khải hoảng hốt chạy theo: “Chủ tịch Trương, bên đó chỉ là bàn của đám tài xế và người quen dưới quê thôi, bẩn thỉu lắm, xin ông chuyển sang bàn VIP…”
Chủ tịch Trương bước tới trước mặt cha tôi, nhìn ông hồi lâu. Đôi bàn tay run rẩy của vị đại gia lừng lẫy Thâm Quyến vội vã tháo chiếc kính râm xuống, giọng nói nghẹn ngào trong sự xúc động tột cùng:
“Chủ tịch Lâm… Là ông thật sao?! Ông còn nhớ tôi không?!”
Chương 3: Thân Thế Thật Sự Của Người Cha Nghèo
Oang!
Tiếng gọi “Chủ tịch Lâm” vang lên giữa sảnh tiệc như một quả bom nổ tung!
Toàn bộ sảnh tiệc rơi vào sự im lặng chết chóc. Ban giám đốc Công ty Hâm Thịnh, các nhà đầu tư và Triệu Khải đều trợn ngược hai mắt, hóa đá tại chỗ!
Triệu Khải lắp bắp, mặt cắt không còn một giọt máu: “Chủ… Chủ tịch Trương… Ông nhầm người rồi! Ông già này chỉ là một lão nông bán rau dưới quê thôi mà!”
“Câm miệng!” Chủ tịch Trương Hải quay đầu lại, gầm lên một tiếng đầy uy áp khiến Triệu Khải giật bắn mình, xém chút nữa ngã sụp xuống sàn!
Chủ tịch Trương quay lại nhìn cha tôi, đôi mắt đỏ ngầu xúc động:
“Chủ tịch Lâm! Tám năm rồi! Tám năm trước nếu không có Tập đoàn Lâm Thị của ông đứng ra bảo lãnh và đầu tư 50 triệu tệ cứu nguy cho Công ty Viễn Đông khi đó đang trên bờ vực phá sản, thì làm sao có Trương Hải và Tập đoàn Viễn Đông hùng mạnh của ngày hôm nay?!”
Chủ tịch Trương lập tức cúi gập người chín mươi độ trước mặt cha tôi — một nghi thức kính cẩn tối cao khiến toàn bộ quan khách trong sảnh tiệc phải hớp hớp miệng kinh hoàng!
Tôi đứng bên cạnh cũng hoàn toàn sững sờ.
Cha tôi… Chủ tịch Tập đoàn Lâm Thị?!
Cha tôi — ông Lâm Chấn — thở dài một tiếng, ánh mắt trầm ngâm nhìn Trương Hải:
“Trương Hải đó à… Chuyện cũ tám năm trước rồi, nhắc lại làm gì. Tôi đã lui về ở ẩn từ lâu rồi.”
Đến lúc này, trợ lý của Chủ tịch Trương vội vã tiến lại, thì thầm vào tai ông điều gì đó. Chủ tịch Trương quay sang nhìn tôi, nhìn chiếc áo vest cũ của cha tôi, rồi nhìn sang Triệu Khải — kẻ đang run rẩy như cầy sấy bên cạnh.
Sự thông minh của một đại gia lăn lộn mấy mươi năm trên thương trường giúp Trương Hải lập tức hiểu ra toàn bộ cục diện!
“Hóa ra…” Ánh mắt Chủ tịch Trương trở nên lạnh lẽo như băng giá khi nhìn Triệu Khải: “Cậu chính là tên con rể ‘tài giỏi’ mà công ty Hâm Thịnh vừa cất nhắc sao?! Cậu dám bảo người ân nhân lớn nhất đời tôi là ‘người quen dưới quê’, dám ném 500 tệ sỉ nhục ông ấy sao?!”
Chương 4: Bóc Trần Sự Giả Tạo
Chủ tịch Công ty Hâm Thịnh — ông Vương — hớt hải chạy từ bàn VIP xuống, mồ hôi đầm đìa trên trán.
“Chủ tịch Trương! Có chuyện gì thế này?!” Ông Vương lo sợ hỏi.
Chủ tịch Trương Hải nhếch môi cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ:
“Ông Vương, dự án gọi vốn 100 triệu tệ của công ty ông, Tập đoàn Viễn Đông chúng tôi xin chính thức rút lui! Không những vậy, tôi sẽ thông báo cho toàn bộ các quỹ đầu tư tại Thâm Quyến và Quảng Đông hủy bỏ mọi hợp tác với Hâm Thịnh!”
Ông Vương nghe xong thì đầu óc quay mòng mòng, suýt nữa đột quỵ tại chỗ: “Chủ… Chủ tịch Trương! Tại sao lại như vậy?! Chúng ta đã bàn xong rồi mà!”
“Tại sao sao?!” Chủ tịch Trương chỉ thẳng tay vào mặt Triệu Khải: “Hãy hỏi vị Phó Tổng giám đốc ‘quý hóa’ của ông! Một kẻ bội bạc, khinh rẻ cha vợ, quên ơn phụ nghĩa như anh ta, loại công ty dùng loại người này thì nhân cách ở đâu?! Tiền của Viễn Đông không bao giờ đầu tư cho những kẻ rác rưởi!”
Lời nói của Chủ tịch Trương như một đòn gia hại chí mạng!
Ông Vương quay sang nhìn Triệu Khải với ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống: “Triệu Khải! Mày đã làm cái trò gì thế này?!”
Triệu Khải hoàn toàn hoảng loạn. Anh ta quỳ gục hai gối xuống sàn gạch men bóng lộn, bò lại gần chân cha tôi, khóc lóc thảm thiết:
“Cha! Cha ơi! Con sai rồi! Con bị ma xui quỷ khiến! Con không biết cha là Chủ tịch Lâm! Cha nói một lời với Chủ tịch Trương đi cha! Cứu con với!”
Tôi bước tiến một bước, chắn ngang trước mặt cha tôi, quay sang nhìn Triệu Khải bằng ánh mắt hoàn toàn ghê tởm:
“Triệu Khải, năm năm trước khi anh nghèo khó, cha tôi giấu thân phận, giả làm ông lão nông dân để thử lòng anh, xem anh có thực sự yêu thương tôi hay không. Bố đã cho anh 200.000 tệ vốn làm ăn. Vậy mà khi anh có chút tiền đồ, việc đầu tiên anh làm lại là sỉ nhục bố mẹ tôi, ném 500 tệ đuổi bố mẹ tôi như đuổi chó!”
Tôi rút từ trong túi xách ra chiếc nhẫn cưới, ném thẳng vào mặt Triệu Khải:
“Triệu Khải, chúng ta ly hôn! Anh chuẩn bị nhận đơn từ luật sư của tôi đi!”
Chương 5: Bản Án Cho Kẻ Bội Bạc
Mẹ chồng tôi — bà Trương — từ bàn tiệc phụ chạy lại, thấy cảnh con trai quỳ gục dưới đất thì hốt hoảng:
“Triệu Khải! Sao con lại quỳ trước mặt lão già bán rau này?! Lâm Ninh, cô điên rồi sao mà đòi ly hôn con trai tôi?!”
“Câm miệng ngay bà già ngu ngốc!” Ông Vương — Chủ tịch công ty — gầm lên, giơ tay tát thẳng một cú chát chúa vào mặt Triệu Khải!
“Triệu Khải! Ngay từ bây giờ, anh bị sa thải khỏi vị trí Phó Tổng giám đốc! Công ty sẽ tiến hành kiểm toán toàn bộ ngân sách do anh quản lý! Nếu có bất kỳ vi phạm nào, chúng tôi sẽ khởi kiện anh ra Tòa án!”
Triệu Khải hai mắt dại đi, ngã sụp xuống sàn nhà.
Chiếc xe sang anh ta mới mua trả góp, căn hộ cao cấp anh ta đang đứng tên vay ngân hàng… tất cả đều dựa vào mức lương và hoa hồng của vị trí Phó Tổng này. Giờ đây, mất việc, dính vào danh sách đen của giới tài chính Thâm Quyến, anh ta hoàn toàn trắng tay và đối mặt với nguy cơ nợ nần ngập đầu!
Cha tôi — ông Lâm Chấn — nhìn Triệu Khải đang quỳ gục dưới đất bằng ánh mắt dửng dưng, bình thản.
Ông khoác lại chiếc áo vest cũ, nắm lấy tay mẹ tôi và tôi:
“Ninh Ninh, đi thôi con. Căn nhà gỗ ở quê nhà chúng ta rộng rãi lắm, không chứa nổi những kẻ tham lam, bội bạc này đâu.”
Chủ tịch Trương Hải kính cẩn bước theo sau: “Chủ tịch Lâm, xe của tôi đang chờ ở ngoài. Xin phép được đưa ông bà và tiểu thư về khách sạn năm sao của tập đoàn chúng tôi nghỉ ngơi!”
Cha tôi gật đầu mỉm cười: “Cảm ơn chú Trương.”
Chúng tôi bước đi giữa sự kính cẩn cúi đầu của toàn bộ sảnh tiệc. Phía sau lưng, tiếng khóc lóc van xin của Triệu Khải và tiếng gào khóc hối hận của mẹ anh ta vang lên vọng lại, nhưng không một ai quay đầu nhìn lại.
Sự thật đã chứng minh: Kẻ dùng sự giả tạo và bội bạc để leo lên cao, thì ngày ngã xuống vực sâu sẽ càng thêm tàn nhẫn và đau đớn. Còn sự chân thành và hiếu đạo… vĩnh viễn là giá trị cao quý nhất của một con người.