
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Quá sốc khi biết chuyện chồng ng::oại t::ình, sau khi tỉnh dậy ở bệnh viện tôi còn bị mẹ chồng ép ký giấy từ b::ỏ quyền nuôi con. Nhưng họ không biết rằng tôi đã làm một việc phải kiến họ phải hối hận………
Mẹ chồng tôi—bà Ánh—đứng sừng sững bên mép giường, ánh mắt lạnh lẽo không một chút cảm xúc: — Tỉnh rồi thì đặt bút xuống đi. Đừng làm mất thời gian của đôi bên.
Ngay sau lưng bà, Thảo My mỉm cười nhếch mép. Cô ta diện chiếc váy nhung đỏ sang trọng, một tay khẽ tựa vào eo, giọng điệu tỏ vẻ thương xót nhưng đầy sự giễu cọt: — Chị Nhã Uyên, anh Minh Huy đã chẳng còn chút tình cảm nào với chị nữa. Chị giải thoát cho anh ấy, cũng là tự giải thoát cho chính mình.
Tôi gắng sức ngồi dậy, giọng khàn đặc vì kiệt sức: — Cô gửi những tấm hình thân mật của chồng tôi lúc nửa đêm để cố tình kích động tôi, rồi giờ đứng đây nói chuyện đạo đức sao?
Bà Ánh gạt phắt đi, vẻ mặt kiêu ngạo: — Đừng ngụy biện nữa! Cô không có thu nhập cố định, tâm lý lại thất thường. Thần Đồng ở lại gia đình họ Hoàng mới có điều kiện phát triển tốt nhất.
Tôi bật cười trong nước mắt. Tám năm trước, tôi bán sạch mảnh đất thừa kế của gia đình để rót vốn cứu công ty nhà họ Hoàng thoát khỏi bờ vực sụp đổ. Tôi đem toàn bộ thuật toán và công trình nghiên cứu của cha mình giao trọn cho Minh Huy. Đến khi tập đoàn Hoàng Vũ lên đỉnh cao, tên tôi hoàn toàn biến mất trên mọi hồ sơ pháp lý.
Thảo My thong thả đặt thêm một xấp tài liệu lên bàn: — Chị ký đi, anh Huy sẽ để lại cho chị căn chung cư ở Nam Sài Gòn cùng một khoản tiền năm tỷ.
— “Để lại” cho tôi sao? — Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta — Căn hộ đó được mua bằng tiền đền bù đất của gia đình tôi. Còn năm tỷ kia chưa bằng một phần mười lợi nhuận từ công trình của cha tôi mà các người đang sở hữu.
Bà Ánh đập mạnh tay xuống thành giường: — Cô không hề có giấy tờ chứng minh!
Tôi chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt xoáy sâu vào bà ta: — Mẹ chắc chắn chứ?
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở sầm một tiếng. Minh Huy lao vào, mặt xám xịt như tro tàn, chiếc cà vạt xộc xệch. Hắn thở không ra hơi, giọng run rẩy vang lên khắp không gian yên tĩnh: — Mẹ… Nguy rồi! Toàn bộ tài sản đứng tên mẹ và con vừa bị niêm phong khẩn cấp!
Minh Huy quay sang nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi xen lẫn tức giận: — Nhã Uyên! Rốt cuộc cô đã làm cái trò gì?
Tôi cầm tờ đơn bàn giao quyền nuôi con, thong thả xé làm đôi trước mặt ba con người đang bàng hoàng, rồi thả rơi những mảnh giấy vụn xuống sàn: — Tôi chỉ lấy lại những gì vốn thuộc về mình và con tôi.
— Cô có biết công ty sẽ sụp đổ không? Cô định phá hủy tất cả sao? — Minh Huy gầm lên, gân xanh nổi đầy trên cổ.
— Biết rõ là đằng khác. Nhưng đây mới chỉ là món quà mở đầu thôi.
Bà Ánh đứng không vững, phải bám chặt lấy thành giường. Thảo My thì gương mặt tái nhợt, chiếc túi hiệu trên tay rơi tọt xuống đất.
Họ không hề biết rằng, trước khi bất tỉnh ở khách sạn, tôi đã kịp thực hiện một cuộc gọi kéo dài đúng mười bảy giây đến Văn phòng Luật sư Quốc tế và Thanh tra Sở Sở hữu Trí tuệ. Trong cuộc gọi đó, mật mã giải mã toàn bộ dữ liệu công trình nghiên cứu của cha tôi đã được gửi đi.
Mọi bằng chứng về việc gian lận tài sản, tẩu tán quỹ đầu tư và sử dụng trái phép bản quyền công nghệ của tập đoàn Hoàng Vũ trong suốt tám năm qua đã được chuyển thẳng tới cơ quan chức năng.
Một tuần sau, tập đoàn Hoàng Vũ tuyên bố phá sản. Toàn bộ cổ phần của Minh Huy và bà Ánh bị đóng băng để thi hành án bồi thường thiệt hại cho tôi. Minh Huy phải đối mặt với án phạt nặng vì tội gian lận tài chính, còn Thảo My vội vã ôm đồ đạc bỏ trốn nhưng cũng bị cuốn vào cuộc điều tra liên đới.
Tôi dắt tay con trai bước ra khỏi tòa án trong ánh nắng ban mai rực rỡ. Quyền nuôi con vĩnh viễn thuộc về tôi, cùng với toàn bộ khối tài sản và quyền sở hữu trí tuệ đã được trả lại đúng chủ nhân của nó.