
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nửa đêm b::ồ gửi ảnh đến k::iêu k::ích kèm dòng chữ :”Đêm nay anh ấy không về đâu, chị đừng chờ”. Vợ nhận ra người trong ảnh là người đã cùng chị trải qua bao nhiêu khó khăn mới đi đến ngày hôm nay. Thật không ngờ cách chồng nói yêu thương vợ lại bằng cách này…….
“Đêm nay anh ấy không về đâu, chị đừng chờ.” Tin nhắn gửi tới lúc 11 giờ 47 phút đêm, kèm theo một tấm ảnh. Trong hình, một cô gái trẻ đứng trước gương phòng khách sạn hạng sang ở Thảo Điền. Cô ta mặc chiếc váy ngủ lụa màu đỏ đầy khiêu khích. Phía sau cô ta, chiếc áo sơ mi nam quen thuộc được treo ngay ngắn trên ghế. Lê Nhược Hà chỉ nhìn một lần đã nhận ra. Đó là áo của Trần Phong — người chồng gắn bó với cô suốt tám năm qua. Người từng cùng cô chia nhau hộp cơm tấm những ngày đầu lập nghiệp, người cô thức trắng đêm chăm sóc khi công ty anh trên bờ vực phá sản. Tám năm qua, cô từ một cô gái quê lên Sài Gòn đã gác lại toàn bộ ước mơ riêng để làm người con dâu ngoan hiền, quán xuyến toàn bộ gia đình chồng. Bàn tay Nhược Hà run lên khi bấm số điện thoại. Đầu dây bên kia bắt máy, giọng Trần Phong băng giá: “Có chuyện gì?” “Anh đang ở đâu?” “Anh ở đâu không quan trọng.” “Cô gái trong ảnh là ai?” Anh không phủ nhận, chỉ hờ hững: “Nếu em biết điều thì tự thu xếp đồ đạc rời đi. Cuộc hôn nhân này vốn đã hết ý nghĩa, đừng làm mọi chuyện khó coi hơn.” “Trần Phong, em đã ở bên anh tám năm…” “Chính vì tám năm nên anh mới khuyên em giữ lại chút tự trọng cuối cùng.” Một tiếng cười rúc rích vang lên qua điện thoại. Nhược Hà siết chặt đầu ngón tay đến trắng bệch, không khóc, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Được.” Sáng hôm sau, mẹ chồng cô — bà Mai — đứng nhìn chiếc vali đặt bên cửa, thản nhiên: “Nghĩ kỹ rồi thì đi sớm cho nhẹ nợ. Đàn ông thành đạt có vài mối quan hệ bên ngoài là bình thường. Cô tận hưởng cái danh dâu nhà giàu ngần ấy năm, còn chưa thỏa mãn sao?” Đúng lúc đó, Trần Phong bước vào cùng cô gái trong ảnh. Nhưng điều khiến Nhược Hà chú ý không phải sự đắc thắng của anh, mà là ánh mắt của cô gái đi cùng — một thoáng hoảng sợ, bối rối kỳ lạ khi nhìn thấy cô. Phong đặt tập hồ sơ lên bàn: “Ký đơn ly hôn đi.” Nhược Hà không động vào, chỉ bình thản bước qua anh. Trước khi bước ra cửa, cô quay lại nói nhỏ: “Trần Phong, anh có chắc người thực sự muốn tôi rời khỏi cái nhà này nhất… là cô ta không?” Sắc mặt hai người họ lập tức biến đổi…….
Đêm đó, Nhược Hà tạm ở tại một căn hộ dịch vụ. Cô chợt nhớ đến chiếc hộp gỗ chạm khảm cũ mà bà Mai luôn cấm cô chạm vào thời còn ở nhà chồng. Đúng lúc này, điện thoại cô nhận được tin nhắn từ số lạ: “Muốn biết lý do thật sự họ tìm mọi cách đuổi cô ra khỏi nhà họ Trần không? Hãy kiểm tra ngăn ngầm dưới đáy chiếc hộp gỗ.” Nhược Hà lén quay lại căn biệt thự lấy đồ cá nhân và tìm thấy chiếc hộp. Nhấn mạnh vào phần mép khảm, một tiếng “tách” khẽ vang lên. Ngăn mật bật mở, tiết lộ một tập tài liệu ngả màu cùng tấm ảnh đã ố vàng. Trong ảnh là người sáng lập tập đoàn Bất động sản Nam Phát cùng một người phụ nữ có gương mặt giống Nhược Hà như đúc — chính là mẹ cô, người mà cô tưởng đã qua đời trong một tai nạn tám năm trước. Bức thư tay đính kèm do chính ông nội Trần để lại đã làm hé lộ toàn bộ sự thật chấn động: Mẹ của Nhược Hà thực chất là nhà đầu tư lớn nhất sáng lập nên Nam Phát. 40% cổ phần nắm quyền kiểm soát tập đoàn không hề thuộc về Trần Phong hay bà Mai, mà được ủy quyền cho Nhược Hà đứng tên khi cô tròn 30 tuổi — mốc thời gian chỉ còn đúng một tuần nữa. Tám năm trước, nhà họ Trần dàn dựng vụ tai nạn giả của mẹ cô để giấu di chúc, đưa cô về làm dâu nhằm dễ dàng kiểm soát và tìm cách ép cô tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế trước mốc thời gian pháp lý. Cú bẫy ngoại tình lần này cũng do bà Mai sắp đặt để Nhược Hà tức giận mà chủ động ký vào đơn ly hôn — điều khoản duy nhất khiến cô mất quyền thụ hưởng tài sản theo quy định di chúc. Bất ngờ hơn, người nhắn tin ẩn danh cho cô chính là cô gái trong ảnh. Cô ta vốn là người được thuê, nhưng khi phát hiện ra âm mưu tàn nhẫn của nhà chồng Nhược Hà, cô ta đã quyết định quay xe vì không muốn tiếp tay cho tội ác. Một tuần sau, tại buổi họp cổ đông bất thường do Trần Phong triệu tập để công bố tái cơ cấu tập đoàn, anh ta đang tự tin phát biểu trên bục thì cánh cửa phòng họp lớn đột ngột mở tung. Nhược Hà bước vào trong bộ vest trắng thanh lịch, đi cùng cô là đội ngũ luật sư hàng đầu. Cô thong thả bước lên vị trí chủ tọa, đặt toàn bộ hồ sơ di chúc gốc cùng văn bản xác minh nhân thân lên bàn. Sắc mặt Trần Phong và bà Mai ngồi phía dưới cắt không còn một giọt máu.
“Tám năm qua, các người biến tôi thành người phụ nữ mang nợ,” Nhược Hà nhìn thẳng vào người chồng cũ, ánh mắt sắc lạnh như băng, “Nhưng hóa ra, toàn bộ sự nghiệp và sự sang trọng các người đang hưởng thụ đều dựng lên từ mồ hôi và tài sản của gia đình tôi. Hôm nay, cuộc chơi chính thức kết thúc.” Toàn bộ 40% cổ phần lập tức chuyển về tên Lê Nhược Hà, chính thức đưa cô trở thành cổ đông lớn nhất, nắm quyền quyết định tối cao của Nam Phát. Mẹ con Trần Phong không những bị đóng băng toàn bộ tài sản cá nhân do vi phạm nghĩa vụ ủy thác mà còn đối mặt với vụ kiện hình sự. Bước ra khỏi tòa nhà tập đoàn dưới ánh nắng rực rỡ, Nhược Hà hít một hơi thật sâu. Tám năm thanh xuân chịu đựng đã khép lại, nhường chỗ cho một chương mới độc lập, tự chủ và vinh quang.