
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nghe tin người từng đầu ấp tay gối sắp lên xe hoa với một người đàn ông phải ngồi xe lăn, gia đình tôi ai nấy đều ra mặt hào hứng. Bố mẹ tôi còn phấn khởi bắt tôi đưa đến tận sảnh tiệc, trong lòng ai cũng tin rằng chuyến đi này sẽ được chứng kiến một cảnh tượng ê kề của cô ấy. Nhưng rồi……..
Khoảnh khắc chú rể xuất hiện, sắc mặt bố tôi lập tức biến đổi. Ông rơm rớm nước mắt rồi bật khóc nghẹn ngào ngay giữa khán phòng, còn mẹ tôi thì bàng hoàng đến mức không đứng vững nổi. Bởi vì người đàn ông đang ngồi trên chiếc xe lăn ấy lại chính là… Tôi tên Hoàng. Ba năm trước, tôi và Linh thỏa thuận chia tay. Ngày ấy, tôi chỉ là một nhân viên kinh doanh quàng quạc qua ngày, thu nhập chẳng có gì nổi bật. Linh thì làm công nhân cho một cơ sở may mặc ở vùng ven. Cô ấy không sở hữu vẻ ngoài thu hút, trang phục quanh năm giản dị, tính cách trầm lặng nhưng cực kỳ siêng năng và luôn vun vén cho gia đình. Thế nhưng thời điểm đó, tôi lại luôn nghĩ bản thân có thể vươn xa hơn nếu không bị ràng buộc. Tôi hay chê Linh không biết xã giao, phong cách quê mùa và chẳng giúp ích gì cho sự nghiệp của mình. Trong đầu tôi luôn quẩn quanh suy nghĩ rằng nếu cứ đi bên cô ấy, tôi sẽ mãi giậm chân tại chỗ. Sau khi chia tay, tôi sớm quen Thanh – con gái một chủ doanh nghiệp lớn. Thanh sở hữu gu ăn mặc thời thượng, quen biết toàn người trong giới thượng lưu và thường xuyên đưa tôi đến những nơi đắt đỏ mà trước đây tôi chưa từng nghĩ tới. Tôi càng lúc càng tự hào, cho rằng quyết định chấm dứt với Linh là hoàn toàn sáng suốt. Mỗi lần về thăm nhà, tôi đều hào hứng khoe: – Con đã bảo rồi, Linh không cùng đẳng cấp với con. Ở bên Thanh mới là hướng đi đúng. Bố tôi vốn đặt nặng yếu tố vị thế và tài chính nên gật gù tán thưởng, liên tục dặn tôi phải nắm chắc cơ hội để đổi đời. Mẹ tôi cũng cùng chung suy nghĩ đó. Thời gian trôi qua, cuộc sống của tôi bề ngoài trông rất ổn thỏa. Tôi cũng chẳng buồn bận tâm xem Linh sống ra sao sau ngày đường ai nấy đi. Cho đến hôm qua, tôi vô tình nghe người quen cũ nhắc rằng Linh chuẩn bị tái hôn. Tôi khá ngạc nhiên. Nhưng khi biết đối phương là một người phải di chuyển bằng xe lăn, tôi lại không giấu nổi sự coi thường. Tối đó, tôi mang chuyện này ra bàn trong bữa ăn gia đình. Bố tôi cười nhếch môi: – Tưởng thế nào, hóa ra tầm nhìn cũng chỉ đến thế.
Tôi phụ họa: – Con nghĩ cô ta tìm được người như vậy là kịch trần rồi. Mẹ tôi lắc đầu chêm vào: – Người từng đổ vỡ thì có chỗ dựa là tốt rồi, ngồi xe lăn còn hơn ở vậy cả đời. Những lời ấy khiến tôi thấy hả hê kỳ lạ. Tôi không hề cảm thấy mủi lòng, mà ngược lại chỉ muốn chứng kiến cô ấy phải tự ti ra sao. Sáng hôm sau, Thanh lái chiếc ô tô đắt tiền chở tôi cùng bố mẹ đến địa điểm tổ chức. Tôi chọn bộ trang phục chỉn chu nhất, đeo chiếc đồng hồ hàng hiệu Thanh tặng. Bố mẹ tôi cũng lên đồ lộng lẫy, thái độ hãnh tiến như thể đi tham dự một buổi giao lưu cấp cao. Tôi đã tưởng tượng ra viễn cảnh Linh nhìn thấy chúng tôi rồi ngượng ngùng né tránh. Thế nhưng, thực tế lại đập tan mọi suy đoán. Không gian tiệc cưới được trang hoàng vô cùng lộng lẫy, phong cách cổ điển sang trọng. Khách mời nườm nượp, toàn những người lịch thiệp và đi trên những dòng xe đắt đỏ. Tôi bắt đầu chột bụng, nhíu mày tự hỏi Linh lấy đâu ra chi phí cho một sự kiện hoành tráng thế này. Đúng lúc đó, âm thanh từ hệ thống loa vang lên: – Trân trọng kính mời quý vị hướng mắt về sân khấu để chào đón chú rể! Toàn bộ khách mời đồng loạt quay lại. Một người đàn ông mặc bộ âu phục cắt may tinh tế được đẩy vào trung tâm sảnh tiệc trên chiếc xe lăn. Anh ta sở hữu thân hình phong thái, đường nét gương mặt uy nghiêm, ánh mắt điềm tĩnh nhưng chứa đựng đầy uy lực. Dù di chuyển trên xe lăn, sự hiện diện của anh ta vẫn khiến cả không gian như lắng xuống. Tôi chỉ vừa lướt mắt qua thì toàn thân đã đông cứng. Bàn tay run lên cầm cập. Gương mặt này… làm sao tôi có thể quên được!….
Đó chính là ông Quốc – ân nhân lớn nhất của gia đình tôi, cũng là nhà đầu tư đã từng cứu sống doanh nghiệp của bố tôi khỏi nguy cơ phá sản mười năm trước, sau đó ông gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng rồi rút lui hoàn toàn khỏi thương trường. Bố tôi đứng chết trân, đôi mắt mở to ngỡ ngàng rồi từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má. Ông bước lùi vài bước, nghẹn ngào gọi lớn tên người đàn ông ấy rồi quỳ gối ngay giữa sảnh cưới vì quá xúc động và hổ thẹn. Mẹ tôi thì mặt cắt không còn một giọt máu, choáng váng đến mức tay chân bủn rủn, gục xuống ngay tại chỗ khiến Thanh và tôi phải cuống quýt đỡ lấy.
Lúc này, Linh xuất hiện trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, vẻ đẹp dịu dàng và đài các khiến ai cũng phải trầm trồ. Cô ấy nhẹ nhàng bước đến bên cạnh ông Quốc, nắm lấy tay ông với ánh mắt tràn ngập hạnh phúc. Thì ra, sau khi chia tay tôi, Linh xin vào làm việc tại một quỹ từ thiện do ông Quốc sáng lập. Sự chân thành, kiên trì và chu đáo của cô ấy đã chạm đến trái tim người đàn ông từng trải qua nhiều biến cố. Chính ông Quốc là người đã chủ động theo đuổi và trân trọng cô ấy như một chiếc báu vật. Chú rể nhìn về phía gia đình tôi, ánh mắt không hề có sự giận dữ hay mỉa mai, mà chỉ là sự thản nhiên của một người ở vị thế hoàn toàn khác. Ông gật đầu nhẹ chào bố tôi, rồi cất giọng ôn tồn qua micro, cảm ơn tất cả quan khách đã đến chung vui. Nhìn Linh đứng ở vị trí tỏa sáng bên người đàn ông quyền lực và nhân hậu, tôi quay sang nhìn Thanh – người vừa tỏ thái độ khó chịu và xấu hổ vì hành động mất kiểm soát của gia đình tôi. Tôi cay đắng nhận ra, người nông nổi, thiển hiển và đáng thương nhất trong buổi lễ hôm nay không ai khác ngoài chính bản thân mình.