Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Nửa đêm mưa gió, chồng cũ tự ý xông vào nhà tôi, hành động sau đó của anh khiến tôi..

Toàn thân Thành đổ ập xuống nền gạch lạnh lẽo, tạo nên một tiếng động trầm đục giữa đêm tĩnh mịch.
Tôi đứng chết lặng, bàn tay vẫn còn giơ ra giữa khoảng không, chiếc kéo cắt giấy rơi “choảng” xuống sàn. Hơi lạnh từ người anh phả ra cùng mùi rượu nồng nặc và mùi mưa ngai ngái làm tôi tỉnh cả người.
“Thành! Thành!” – Tôi hốt hoảng quỳ xuống, lay mạnh vai anh.
Gương mặt anh tái nhợt dưới ánh đèn vàng, môi thâm tím lại, hai mắt nhắm nghiền. Khi bàn tay tôi chạm vào trán anh, tôi giật mình rút lại. Anh không chỉ say, mà cơ thể đang nóng như một cục than hồng, trái ngược hoàn toàn với làn da ướt đẫm nước mưa lạnh ngắt. Anh đang sốt cao dồn dập, hơi thở hắt ra từng đợt ngắn, đứt quãng và khè khè như người bị hen suyễn nặng.
Sự tức giận trong tôi vài giây trước bỗng nhiên tan biến, nhường chỗ cho một nỗi hoảng loạn nguyên thủy. Dù đã ly hôn hai năm, dù giữa chúng tôi từng có những rạn nứt không thể hàn gắn, nhưng nhìn người đàn ông từng là chồng mình nằm gục như một cái xác không thần sống ở đây, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn.
Tôi vội vã chạy vào nhà tắm lấy chiếc khăn bông khô và chậu nước ấm. Dùng hết sức lực của một người phụ nữ nhỏ bé, tôi kéo Thành tựa lưng vào chân sofa, cởi bỏ chiếc áo jacket nặng trịch ướt sũng của anh ra.
Khi cởi đến chiếc áo sơ mi bên trong, tay tôi đột nhiên khựng lại.
Dưới ánh đèn phòng khách, qua lớp vải mỏng ngấm nước, tôi nhìn thấy những vết bầm tím loang lổ trên mạn sườn và bắp tay anh. Nhưng điều khiến tim tôi thắt lại là một chiếc băng gạc y tế lớn dán đè lên vùng ngực trái của anh – nơi có một vệt máu tươi đang rỉ ra, thấm đỏ một khoảng áo.
Thành mơ màng mở mắt ra, đôi mắt đờ đẫn rụi gập. Anh run rẩy giơ bàn tay gầy gộc, đầy những vết trầy xước lên, nắm lấy vạt áo tôi.
“Nam… anh xin lỗi… anh không cố ý quấy rầy mẹ con em…” – Giọng anh thều thào, mỏng như sợi chỉ. “Anh… anh chỉ muốn nhìn con một lần cuối thôi…”
“Anh nói nhảm cái gì đấy?” – Mắt tôi sống mũi cay xè, tôi gạt tay anh ra để vội vã dùng khăn ấm lau vết máu và lau người cho anh. “Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Sao người anh lại nông nỗi này?”
Thành không trả lời, anh nhắm mắt lại, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn qua gò má hốc hác, hòa cùng những giọt nước mưa còn đọng trên mặt.
Bí mật trong chiếc ba lô ướt đẫm
Khoảng ba giờ sáng, sau khi tôi đắp cho Thành chiếc chăn dày, cho anh uống thuốc hạ sốt và băng gạc lại vết thương tạm thời, cơn sốt của anh bắt đầu hạ nhiệt. Anh chìm vào giấc ngủ mê mệt trên chiếc sofa phòng khách, hơi thở đã đều hơn.
Tôi ngồi ở ghế đối diện, toàn thân mệt mỏi nhưng đầu óc thì tỉnh táo đến lạ kỳ. Ánh mắt tôi vô tình rơi vào chiếc ba lô du lịch màu đen mà Thành mang theo. Nó nằm lăn lóc ở góc cửa, ướt đẫm và dính đầy bùn đất.
Tôi bước lại gần, nhặt chiếc ba lô lên. Nó nặng trịch. Bên trong không có quần áo hay đồ dùng cá nhân, chỉ có hai thứ: một chiếc sổ tiết kiệm đứng tên con gái chúng tôi – bé An – và một tập hồ sơ bệnh án của Bệnh viện K Trung ương.
Bàn tay tôi run bắn lên khi mở tập hồ sơ ra.
Tên bệnh nhân: Trần Văn Thành. Chẩn đoán: Ung thư gan giai đoạn cuối, đã di căn sang phổi.
Thời điểm chẩn đoán là từ tám tháng trước.
Tôi đờ đẫn nhìn những con số, những hình ảnh chụp X-quang và những lời nhận xét lạnh lùng của bác sĩ. Tờ giấy cuối cùng trong tập hồ sơ là đơn xin tự nguyện dừng điều trị hóa chất có chữ ký của Thành cách đây hai tuần.
Và trong cuốn sổ tiết kiệm đặt bên cạnh, số tiền tích lũy là hơn 1,2 tỷ đồng. Toàn bộ lịch sử giao dịch thể hiện số tiền này được gửi vào liên tục trong hai năm qua – đúng bằng khoảng thời gian chúng tôi ly hôn.
Tôi gục đầu xuống bàn, hai tay ôm lấy mặt, nước mắt vỡ òa ra không thể kiềm chế.
Hai năm trước, chúng tôi ly hôn không phải vì ngoại tình, cũng chẳng phải vì hết yêu. Ngày đó, Thành đột nhiên trở nên cộc lốc, hay cáu gắt và liên tục lấy cớ đi làm đêm. Anh chủ động đập phá đồ đạc, nói những lời tổn thương tôi và đề nghị chia tay, nhường lại toàn bộ căn nhà nhỏ này cho hai mẹ con rồi rời đi với hai bàn tay trắng. Tôi đã từng oán trách anh vô tình, từng nghĩ anh là một người chồng tồi tệ bỏ rơi vợ con khi khó khăn.
Hóa ra… tất cả chỉ là một kịch bản tàn nhẫn mà anh tự dàn dựng.
Lời tự thú lúc rạng đông
Sáng hôm sau, khi những vệt nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua kẽ lá hắt vào phòng khách, Thành mở mắt tỉnh dậy.
Anh thấy tôi đang ngồi ở mép sofa, mắt sưng húp, trên bàn là tập hồ sơ bệnh án và cuốn sổ tiết kiệm đã được mở sẵn. Thành lặng đi vài giây, rồi anh nở một nụ cười cay đắng, vụng về né tránh ánh mắt của tôi.
“Em… em xem rồi à?” – Anh cất giọng khàn khàn.
“Tại sao?” – Tôi nhìn anh, giọng run lên vì đau đớn. “Tại sao anh lại giấu em? Tại sao anh lại biến em thành một kẻ ngốc suốt hai năm qua?”
Thành thở dài một hơi thật sâu, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cơn mưa đêm qua đã tạnh hẳn:
“Hai năm trước, khi anh đi khám và biết mình mắc bệnh, bác sĩ nói cơ hội sống không quá ba năm. Lúc đó, công ty anh lại phá sản, nợ nần chồng chất. Anh không muốn em phải bán căn nhà này để chữa trị cho một kẻ không còn hy vọng như anh. Anh càng không muốn bé An phải lớn lên với ký ức về một người bố ốm yếu, kiệt quệ và là gánh nặng cho mẹ nó.”
Anh dừng lại, dằn từng tiếng ho dồn dập trước khi nói tiếp:
“Anh vờ làm một kẻ tồi tệ để em ghét anh, để em dễ dàng quên anh mà bắt đầu cuộc sống mới. Hai năm qua, anh đi làm lái xe đường dài, làm tất cả những việc có thể để trả hết nợ và gom góp chút tiền gửi lại cho con. Mấy vết bầm này… là do tuần trước anh ngất xỉu khi đang dỡ hàng, bị ngã vào đống sắt thép…”
“Anh nghĩ anh làm thế là cao thượng sao?” – Tôi gào lên trong nước mắt. “Anh có biết hai năm qua em đã sống trong sự dằn dằn và oán trách thế nào không? Anh tự quyết định mọi thứ, tự tước đi quyền được ở bên anh, được chăm sóc anh của em và con!”
“Anh xin lỗi…” – Thành cúi đầu, giọt nước mắt đục ngầu lăn trên gương mặt gầy guộc. “Đêm qua… cơn đau nặng quá, anh biết mình không còn nhiều thời gian nữa. Anh chỉ muốn đến đây, đứng ngoài ngõ nhìn ánh đèn phòng em sáng lên lần cuối… Nhưng anh say quá, chân không bước nổi nữa nên mới lỡ tay đẩy cửa bước vào…”
Đúng lúc đó, cửa phòng ngủ khẽ mở.
Bé An – cô bé bảy tuổi với chiếc váy ngủ mầu hồng – ngơ ngác bước ra. Nhìn thấy Thành ngồi trên sofa, đôi mắt thằng bé chợt sáng rực lên. Nó reo lên một tiếng đầy kinh ngạc rồi lao thẳng vào lòng anh:
“Bố! Bố về rồi! Bố ơi, sao dạo này bố đi công tác lâu thế? Con nhớ bố lắm!”
Thành sững người. Bàn tay gầy guộc, chằng chịt vết dây truyền dịch của anh run run ôm chặt lấy con gái. Anh gục đầu vào mái tóc thơm mùi phấn rôm của bé An, bật khóc nấc lên như một đứa trẻ.
“Bố đây… Bố về với An rồi đây…” – Giọng anh nghẹn ngào trong nước mắt.
Tôi đứng tựa vào khung cửa, lau đi dòng nước mắt đang chảy dài trên má. Giận dữ, oán trách, đau khổ… tất cả những cảm xúc ngổn ngang của hai năm qua giờ đây tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại một nỗi thương cảm và tình yêu sâu thẫm dành cho người đàn ông đang gục ngã trước mặt.
Tôi bước lại gần, quỳ xuống bên cạnh hai bố con, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Thành.
“Anh không phải đi đâu nữa cả,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên định. “Dù là một ngày, một tháng hay một năm… từ hôm nay, em và con sẽ ở bên anh. Chúng ta sẽ cùng nhau đi hết đoạn đường này.”
Thành ngước lên nhìn tôi, ánh mắt ngập tràn sự bàng hoàng rồi chuyển sang biết ơn vô bờ bến. Anh siết nhẹ bàn tay tôi, ba bàn tay của gia đình chúng tôi đan chặt vào nhau dưới ánh nắng ấm áp của buổi sáng sớm.
Sự thật có thể tàn nhẫn, nhưng tình yêu thương và sự thấu hiểu đã kịp thời lấp đầy những khoảng trống tan vỡ. Cơn mưa đêm qua đã qua đi, và dù phía trước có là giông bão hay sinh ly tử biệt, chúng tôi sẽ không bao giờ phải đối mặt với nó một mình thêm một lần nào nữa.