Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
“Quá vui” khiến chồng tôi và nhân tình của anh ấy phải vào phòng cấp cứu — và anh ấy thậm chí còn dùng thẻ của tôi để thanh toán. Nhưng cả hai đều bật khóc khi bác sĩ báo tin…Người ta thường nói hạnh phúc gia đình không đo bằng những bữa tiệc xa hoa, mà ở sự chân thành của hai người. Tôi từng tin vào điều đó. Nhưng hôm nay, khi đứng trước quầy lễ tân bệnh viện, trên tay vẫn cầm hóa đơn thanh toán ghi rõ “thẻ visa của chị Nguyễn Thị H.”, tôi đã cay đắng nhận ra: có những niềm tin bị người khác chà đạp thẳng thừng.

Bác sĩ trưởng khoa cấp cứu – một người đàn ông trung niên với gương mặt hằn rõ sự mệt mỏi – cầm trên tay hai tập hồ sơ bệnh án vừa được in ra từ máy vi tính. Ông nhìn Minh, rồi lại nhìn cô nhân tình tên Linh – lúc này đang trùm kín chiếc chăn mỏng của bệnh viện, run rẩy không ngừng. Cuối cùng, ánh mắt ông dừng lại ở tôi, tràn ngập sự ái ngại.
“Ai là người thân trực tiếp của bệnh nhân Nguyễn Văn Minh?” Bác sĩ cất tiếng.
Tôi bước lại gần, giọng phẳng lặng không một gợn sóng: “Tôi là vợ hợp pháp của anh ta. Có chuyện gì vậy bác sĩ?”
Minh nằm trên giường bệnh, gương mặt xám ngắt như tro tàn, cố gượng dậy thều thào: “Bác sĩ… có phải tôi bị nhồi máu cơ tim nhẹ không? Hay… hay là biến chứng do dùng thuốc quá liều? Thôi bác sĩ đừng nói nữa, tôi ổn rồi, cho chúng tôi xuất viện đi!”
Linh cũng luống cuống chen vào, giọng lạc đi vì hoảng sợ: “Đúng đó bác sĩ, em không sao đâu… Em chỉ bị kiệt sức thôi. Chị H. ơi, em xin lỗi chị, em và anh Minh sẽ đi ngay bây giờ, không dám làm phiền chị nữa!”
Họ hoảng loạn, tìm mọi cách để lảng tránh, để trốn chạy khỏi sự hiện diện của tôi và khỏi cái không khí ngột ngạt trong căn phòng cấp cứu này. Nhưng bác sĩ giơ tay ra hiệu cho cả hai trật tự. Ông thở dài một tiếng thật dài, rồi kéo chiếc ghế xoay ngồi xuống đối diện với cả ba chúng tôi.
“Chuyện không đơn giản như hai người nghĩ đâu,” bác sĩ dằn từng tiếng, rõ ràng và lạnh lùng. “Hiện tượng co thắt cơ tim và ngất xỉu đột ngột của hai vị lúc nãy không phải chỉ do vội vã ‘quá sức’ hay tác dụng phụ của thuốc hỗ trợ sinh lý đơn thuần. Trong quá trình xét nghiệm máu và độc chất cấp cứu để tìm nguyên nhân kích ứng, chúng tôi đã phát hiện ra cả hai người đều có phản ứng dương tính với chỉ số sinh hóa rất bất thường.”
Bác sĩ lật mở trang thứ hai của tập hồ sơ, chỉ vào dãy số được khoanh tròn bằng mực đỏ:
“Thứ nhất, bệnh nhân Minh. Anh bị suy thận giai đoạn 3, độ lọc cầu thận giảm rất sâu. Nhưng nguy hiểm hơn, trong máu của anh có hàm lượng độc tố kim loại nặng – cụ thể là thạch thạch và thủy ngân – tích tụ ở mức độ vi lượng kéo dài suốt nhiều tháng qua. Loại độc tố này đi vào cơ thể từng chút một, không gây chết người ngay lập tức nhưng khiến hệ thần kinh và tim mạch suy yếu nghiêm trọng. Đêm nay, việc sinh hoạt quá độ và dùng thuốc kích thích chỉ là giọt nước tràn ly làm độc tính bộc phát cấp tính, gây co thắt mạch máu não và quỵ đập.”
Minh trố mắt nhìn bác sĩ, gương mặt từ xám ngắt chuyển sang trắng bệch: “Độc tố… kim loại nặng? Sao… sao lại có độc trong người tôi? Bác sĩ có nhầm hồ sơ của ai không?”
Tôi đứng tựa vào thành giường, không chớp mắt. Một tia lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng tôi vẫn giữ sự im lặng tuyệt đối để nghe tiếp.
Bác sĩ lắc đầu, quay sang Linh – người lúc này đang bắt đầu run rẩy dữ dội hơn cả Minh:
“Và trớ trêu thay, bệnh nhân Nguyễn Khánh Linh cũng nhiễm cùng một loại độc tố kim loại nặng đó, nhưng ở nồng độ cao hơn anh Minh gần gấp đôi. Chưa dừng lại ở đó…” Bác sĩ ngập ngừng, nhìn Linh bằng ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa thương hại. “Kết quả siêu âm bụng và xét nghiệm HCG cấp cứu cho thấy cô Linh đang mang thai khoảng 6 tuần. Nhưng… do lượng độc tố tích tụ quá cao cùng với biến cố sốc sinh lý đêm nay, thai nhi đã không thể giữ được. Chúng tôi bắt buộc phải tiến hành thủ thuật can thiệp ngay lập tức để bảo toàn tính mạng cho cô.”
Lời bác sĩ vừa dứt, cả căn phòng cấp cứu dường như rơi vào một khoảng không chân không tuyệt đối.
Linh há miệng, không thốt ra được bất kỳ âm thanh nào. Rồi đột nhiên, cô ta gào lên một tiếng xé lòng, hai tay ôm lấy bụng, gục đầu xuống gối mà bật khóc nức nở. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt trang điểm lem luốc, hòa cùng sự đớn đau và bàng hoàng tột cùng. Cô ta vừa mất đi đứa con trong bụng, vừa đối mặt với bản án sức khỏe nghiêm trọng mà không hề hay biết từ trước.
Minh thì như bị ai đó nện một cú đập ngàn cân vào đầu. Anh ta nhìn Linh khóc, rồi nhìn sang bác sĩ, miệng lắp bắp: “Đứa con… Linh có thai? Và… cả hai chúng tôi đều bị đầu độc?”
Đó chính là khoảnh khắc mà sự thật lật tung mọi sự trơ tráo. Minh bật khóc – không phải vì tiếc thương đứa con chưa kịp chào đời, cũng chẳng phải vì hối hận vì đã phản bội tôi. Anh ta khóc vì sự sợ hãi tột cùng trước cái chết đang cận kề, vì sự hoảng loạn khi nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy sinh tử mà chính anh ta không thể lường trước.
“Ai… là ai đã hại chúng tôi?” Minh gào lên, đôi mắt đỏ ngầu chực xé rách mọi thứ. Anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt nghi ngờ thoáng hiện lên: “H.! Có phải cô không? Có phải cô biết chuyện nên đã bỏ độc vào đồ ăn của tôi không?”
Tôi nhìn người đàn ông từng chung chăn gối với mình suốt 8 năm trời bằng một nụ cười cay đắng và khinh bỉ tột cùng.
“Anh Minh,” tôi cất giọng, dịu dàng đến đáng sợ. “Nếu tôi muốn hại anh, tôi đã không đứng đây quẹt thẻ VISA để trả viện phí cho anh và cô ta. Tôi cũng không rảnh rỗi đến mức phải tốn công vớ vẩn như thế. Anh nên tự hỏi bản thân mình xem, thời gian qua anh ăn uống cái gì, ở đâu, và với ai.”
Lời nói của tôi như một tia chớp rạch ngang qua trí óc đang hoảng loạn của Linh.
Linh ngừng khóc hẳn. Cô ta ngước khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên nhìn Minh, rồi lại nhìn sang tôi. Đôi mắt cô ta mở to, tràn ngập sự ngộ ra cay đắng và kinh hoàng.
“Không… Không thể nào…” Linh thều thào, giọng run lên từng đợt. “Các sản phẩm đó… các loại thực phẩm chức năng đó…”
“Linh! Cô nói cái gì đó?” Minh chồm người sang, quát lớn.
Linh nhìn Minh bằng ánh mắt căm hờn lẫn tuyệt vọng: “Anh có nhớ nửa năm qua, từ ngày anh hứa sẽ ly hôn chị H. để cưới em, em đã liên tục mua các loại bổ gan, bổ thận, trà thảo dược đắt tiền về cho anh uống không? Em nói là đồ ngoại nhập, giúp anh khỏe mạnh và dẻo dai hơn…”
Minh ngơ ngác: “Đúng… thì sao? Cô chăm sóc tôi, chẳng lẽ…”
“Em không bỏ độc anh!” Linh gào lên, nước mắt lại trào ra như mưa. “Em không bao giờ hại anh! Nhưng… nhưng số thuốc và trà đó… là do vợ cũ của anh gửi cho em!”
Căn phòng cấp cứu một lần nữa rơi vào sự sững sờ tột độ. Bác sĩ trực ban cũng phải sững người trước tình tiết không ai ngờ tới.
Linh quay sang tôi, quỳ gục xuống ngay trên giường bệnh, chắp tay van xin trong tiếng nấc: “Chị H. ơi… Em sai rồi! Em là kẻ thứ ba trơ trẽn, em phá hoại gia đình chị, em đáng chết! Nhưng em không cố ý giết người! Cách đây 7 tháng, người vợ trước đã ly hôn của anh Minh – chị Trang – chủ động liên lạc với em. Chị ấy nói chị ấy hận anh Minh vì ngày xưa anh Minh bỏ rơi chị ấy khi chị ấy sẩy thai. Chị ấy giả vờ kết bạn, tỏ ra thông cảm với em, rồi tặng em rất nhiều thực phẩm chức năng xa xỉ, bảo là hàng xách tay từ Mỹ về, dặn em đưa cho anh Minh dùng hằng ngày để ‘giữ chân’ anh ấy…”
Linh khóc đến nghẹn ngào, lồng ngực phập phồng violently: “Em… em vì muốn tốt cho anh ấy, và chính em cũng dùng thử một nửa số thuốc dưỡng nhan mà chị Trang đưa… Em đâu có biết… em đâu có biết trong đó chứa chất độc!”
Sự thật cuối cùng đã được bóc tách đến tận cùng gốc rễ.
Một vụ trả thù tàn nhẫn và âm thầm từ quá khứ. Trang – người vợ đầu tiên bị Minh ruồng bỏ nhiều năm trước – đã dùng chính sự tham lam, ngây thơ và thói trăng hoa của Linh để biến cô ta thành kẻ đưa độc cho chính nhân tình của mình, và cho cả bản thân cô ta. Một kịch bản tàn nhẫn đến mức không một ai trong cuộc có thể ngờ tới.
Minh nghe xong thì ngã gục xuống nệm, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà bệnh viện. Anh ta trúng độc từ chính người vợ cũ mà anh ta từng ruồng bỏ, thông qua bàn tay của người nhân tình trẻ mà anh ta cưng chiều, và cuối cùng, người duy nhất đứng ra quẹt thẻ cứu mạng anh ta trong đêm nay lại là tôi – người vợ hiện tại mà anh ta vừa mới phản bội cách đây vài tiếng.
Sự trớ trêu và nhục nhã ấy kéo đến cùng một lúc, đập tan hoàn toàn chút tự tôn cuối cùng của người đàn ông tham lam. Minh vạt tay ôm lấy mặt, khóc nức nở như một đứa trẻ – những giọt nước mắt muộn màng của sự hối hận, sợ hãi và đột ngột sụp đổ.
Bác sĩ thở dài, vỗ nhẹ vào vai tôi: “Chị người nhà này, chúng tôi phải chuyển cô Linh sang khoa Sản để can thiệp gấp, còn anh Minh sẽ chuyển sang khoa Hồi sức tích cực để lọc máu giải độc khẩn cấp. Mọi thủ tục pháp lý liên quan đến vụ việc nghi vấn đầu độc này, chúng tôi bắt buộc phải báo cho cơ quan công an vào sáng mai. Chị cần chuẩn bị tâm lý.”
“Cảm ơn bác sĩ,” tôi gật đầu, giọng nói vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh lạ kỳ. “Xin bác sĩ cứ làm những gì cần thiết để cứu mạng họ.”
Tôi quay lại nhìn hai con người đang nằm trên giường bệnh. Linh được các y tá khẩn trương đẩy chiếc xe đi về phía hành lang khoa Sản, tiếng khóc nghẹn ngào nhỏ dần trong đêm tối. Minh ngoái đầu lại, đôi tay gầy gộc run rẩy hướng về phía tôi, cất tiếng van xin thảm thiết:
“H. ơi… anh sai rồi… Em cứu anh với! Đừng bỏ anh lúc này… Anh xin em…”
Tôi nhìn anh ta, chậm rãi lấy từ trong túi xách ra chiếc bút và tấm hóa đơn tạm ứng viện phí vừa quẹt lúc nãy. Tôi viết vài dòng ngắn gọn lên mặt sau của tờ hóa đơn, rồi đặt nó lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường bệnh của Minh.
“Số tiền trong thẻ VISA này là tài sản riêng của tôi,” tôi thản nhiên nói, từng chữ rành rọt. “Tôi thanh toán đêm nay coi như là nghĩa vụ cuối cùng của một người vợ trên giấy tờ, để anh không phải chết vì thiếu tiền cấp cứu. Đơn ly hôn tôi sẽ nhờ luật sư gửi cho anh vào sáng mai tại phòng bệnh.”
“H.! Đừng mà H.!” Minh gào lên trong nước mắt.
“Anh Minh này,” tôi đứng thẳng lưng, nhìn xoáy vào mắt anh ta. “Hội ngộ rồi chia ly, nhân quả đời người chưa bao giờ đến chậm. Anh hãy dùng thời gian nằm trên giường bệnh này để suy ngẫm về những gì anh đã gieo ra. Giữa chúng ta, từ giây phút này, hoàn toàn kết thúc.”
Tôi quay lưng, bước đi từng bước vững chãi ra khỏi phòng cấp cứu.
Gió đêm ngoài sân bệnh viện thổi qua mát rượi, gột rửa đi toàn bộ mùi thuốc sát trùng ngột ngạt và sự thối nát của những lời dối trá. Tôi hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm Hà Nội tĩnh lặng. Cuộc đời này có thể đưa đến cho ta những gáo nước lạnh cay đắng nhất, nhưng khi ta lựa chọn bước qua nó bằng sự tự trọng và quyết đoán, phía trước sẽ luôn là một con đường mới – bình yên, tự do và ngẩng cao đầu.