
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nuôi con nuôi khôn lớn, kết quả bố mẹ của con tìm đến và nói :”Hỗ trợ bà 20 triệu coi như tiền lệ phí nuôi co//n hộ là cũng quá được rồi bà còn muốn thế nào nữa …trả lại con cho chúng tôi, chúng nó phải có trách nhiệm phụng dưỡng người nhà”…
“Gửi chị 20 triệu xem như bù đắp chi phí chăm sóc bấy lâu nay là quá thỏa đáng rồi, chị còn đòi hỏi gì nữa? Mau trả con lại cho chúng tôi, chúng nó phải có trách nhiệm hiếu kính với cha mẹ ruột!”… Nghe những lời ấy, bà Mai lặng người, nước mắt lăn dài vì tổn thương sâu sắc.
Bà Mai buôn bán bún riêu ở khu chợ ven đô đã hơn ba mươi năm. Góc quán nhỏ nằm dưới mái hiên cũ kỹ, mỗi ngày bà dậy từ mờ sáng chuẩn bị từng tô bún nóng cho khách, chiều về cẩn thận vuốt lại từng tờ tiền lẻ. Chồng bà mất sớm sau một biến cố lớn khi cả hai chưa kịp có với nhau đứa con nào. Ai cũng khuyên bà nên tìm một bờ vai mới để tựa vào lúc tuổi già, bà chỉ khẽ thở dài: “Mọi sự do duyên nợ, tôi sống một mình thế này cho thanh thản.”
Vào một ngày mưa tầm tã, trong lần ghé thăm mái ấm tình thương để gửi chút quà từ thiện, bà Mai bắt gặp ba đứa trẻ đang ngồi nép vào nhau ở góc hành lang. Bé lớn chừng năm tuổi, còn bé nhỏ nhất vẫn đang bế trên tay. Vị quản lý mái ấm buồn bã chia sẻ: “Người ta để lại trước cổng cùng một dòng tin nhắn nhờ nuôi giúp…”
Nhìn ba gương mặt thơ ngây ngây ngô, lòng bà thắt lại. Tối hôm đó bà trằn trọc suốt đêm. Ngay sáng hôm sau, bà quay lại và ngỏ lời: “Xin hãy để tôi đón các cháu về. Dù hoàn cảnh còn vất vả nhưng tôi sẽ cố hết sức để chăm sóc cho chúng.”
Từ ngày đó, ba cô bé có một mái ấm thực sự.
Trong ngôi nhà nhỏ chật hẹp, dù bữa ăn đôi khi chỉ có đĩa rau luộc với bát tương, bà Mai chưa bao giờ để các con phải gián đoạn việc học hay thiếu thốn áo quần lành lặn. Bà làm việc chăm chỉ hơn, nhận thêm việc từ mờ sáng đến đêm muộn, tấm lưng dần còng xuống theo thời gian.
Ba người con lớn lên vô cùng ngoan ngoãn. Chúng luôn gọi bà là mẹ với tất cả sự kính trọng. Mỗi khi bà con xung quanh đùa vui về nguồn gốc của mình, chúng chỉ mỉm cười đáp: “Mẹ đã dưỡng dục tụi con từ tấm bé, với tụi con, mẹ là người duy nhất.”
Thời gian trôi qua, ba chị em lần lượt trưởng thành. Cô chị cả trở thành cô giáo, cô thứ hai làm y sĩ, còn cô út là nhân viên văn phòng. Cuộc sống dần ổn định và bình yên. Bà Mai tự hào nhìn các con, lòng tự dặn lòng thế là trọn vẹn.
Thế nhưng, sự bình yên ấy đột ngột bị phá vỡ.
Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng cùng một người đàn ông tìm đến tận nhà. Họ bước vào, ánh mắt nhìn quanh ngôi nhà cũ với vẻ dè bĩu. Người phụ nữ lên tiếng: “Tôi là mẹ đẻ của đứa lớn. Năm xưa vì hoàn cảnh bất đắc dĩ nên mới phải để lại. Nay kinh tế vững vàng, tôi đến đón con về để phụng dưỡng.”
Chưa dừng lại ở đó, chỉ vài ngày sau, hai gia đình khác cũng lần lượt xuất hiện đòi nhận lại hai cô con gái còn lại. Họ ném lên bàn một xấp tiền, giọng điệu đầy coi thường: “Gửi chị 20 triệu coi như bù đắp chi phí chăm sóc bấy lâu nay là quá thỏa đáng rồi. Chị nên biết điều mà trả con lại cho chúng tôi.”
Lời nói như gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng người mẹ già. Bà Mai ngồi lặng đi, tay run run. Cả đời hy sinh vì các con, bà chưa từng nghĩ có ngày tình cảm thương yêu lại bị đong đếm bằng xấp tiền mỏng manh ấy. Nước mắt bà nghẹn ngào rơi xuống.
Đúng lúc đó, ba cô con gái từ ngoài bước vào. Chứng kiến cảnh mẹ mình bị xúc phạm, cả ba lập tức tiến lại gần bàn…
Ba cô con gái không hề đắn đo, lập tức cầm xấp tiền 20 triệu đồng ném trả lại phía những người tự xưng là cha mẹ sinh thành. Cô chị cả bước lên phía trước, chắn ngang người bà Mai và dứt khoát lên tiếng:
“Các người cầm lấy số tiền này và rời khỏi đây ngay! Băm mấy năm trước, khi chúng tôi thiếu ăn, thiếu mặc, khóc lóc trong đêm lạnh thì các người ở đâu? Lúc đó chỉ có mẹ Mai chắt chiu từng lon gạo, thức khuya dậy sớm làm việc nuôi chúng tôi ăn học thành người. Mẹ là người duy nhất cho chúng tôi cuộc sống và tình thương!”
Cô con gái thứ hai và cô út cũng tiếp lời, khẳng định mối quan hệ huyết thống không thể thay thế cho công ơn nuôi dưỡng, chăm sóc suốt mấy chục năm qua. Tình cảm gia đình không phải là thứ có thể mua bán hay đòi lại như một món hàng khi cần.
Nhìn thấy sự kiên định, đoàn kết của ba người con và sự lên tiếng bất bình từ những người hàng xóm xung quanh, những kẻ đòi nhận con chỉ biết xấu hổ, lặng lẽ thu lại xấp tiền rồi rời đi trong sự tủi hổ.
Khi cánh cửa khép lại, ba cô con gái ôm chằm lấy bà Mai. Họ hứa sẽ luôn ở bên cạnh, phụng dưỡng và chăm sóc bà suốt đời, để bà trọn vẹn hưởng hạnh phúc tuổi già bên những người con mà bà đã dành cả cuộc đời để yêu thương.