
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi tên Nguyễn Mai Lan, 28 tuổi, hiện làm chuyên viên phân tích rủi ro tài chính cho một tập đoàn lớn tại Hà Nội. Tính chất công việc rèn cho tôi sự tỉnh táo, luôn coi trọng sự minh bạch và nguyên tắc bình đẳng. Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày cuộc đời mình lại rơi vào một tình huống trớ trêu, nơi tình yêu và sự tự tôn bị xem nhẹ ngay trong ngày trọng đại nhất.
Tôi quen Trần Quốc Huy qua một dự án hợp tác giữa hai công ty. Huy lớn hơn tôi hai tuổi, là người khéo ăn nói, chu đáo và luôn tạo cho tôi cảm giác anh là chỗ dựa vững chắc. Chúng tôi bên nhau gần hai năm. Trong suốt thời gian đó, không ít lần Huy nhẹ nhàng dặn dò: “Nét sinh hoạt nhà anh hơi cổ điển, mẹ anh lại sống nguyên tắc từ xưa. Sau này về làm dâu, em cứ chịu khó nhường nhịn bà một chút là nhà cửa êm ấm ngay.” Vì tin vào tình yêu của Huy, tôi gật đầu chấp nhận, tự nhủ chỉ cần mình chân thành thì mọi góc cạnh rồi cũng sẽ dung hòa.
Lễ cưới của chúng tôi diễn ra tại một trung tâm hội nghị lớn ven hồ Tây. Hơn 400 khách mời gồm người thân, bạn bè và đồng nghiệp hai bên phủ kín không gian sang trọng. Tôi khoác lên mình chiếc váy cưới lộng lẫy, sánh bước bên Huy trên sân khấu trong sự chúc phúc của mọi người.
Thế nhưng, bầu không khí ấm áp ấy nhanh chóng tan biến khi bước vào nghi thức dâng trà cha mẹ.
Một nhân viên phục vụ bưng khay trà gỗ đến, trên đó là hai chén sứ trắng còn bốc hơi nghi ngút. Tôi vừa cầm chén trà lên thì mẹ chồng – bà Phạm Bích Vân – ngồi uy nghiêm trên chiếc ghế bọc nhung chính giữa sân khấu, chậm rãi cất giọng đủ để những hàng ghế đầu nghe rõ: “Nhà này coi trọng gia phong lễ nghĩa. Con dâu mới về nhà mà đứng chình ình dâng trà thì còn ra thể thống gì?”
Tôi ngỡ ngàng, khẽ giải thích: “Thưa mẹ, chiếc váy cưới của con hơi vướng…” Bà Vân lập tức ngắt lời, ánh mắt lạnh ngắt: “Không cúi gối dâng trà được thì đừng bước chân vào làm dâu nhà này.”
Để giữ sĩ diện cho gia đình hai bên và không muốn ngày vui bị dở dang, tôi nén sự bất bình, từ từ hạ gối xuống nền gạch. Chén trà trên tay nóng rát, hai đầu gối tì xuống sàn trong bộ váy cưới nặng trịch khiến tôi vô cùng mệt mỏi. Tôi dâng trà bằng cả hai tay: “Con mời mẹ dùng trà.”
Bà Vân không nhận. Bà thong thả nhấp một ngụm nước lọc, để mặc tôi quỳ gối chịu đựng. Một phút, hai phút, rồi năm phút trôi qua. Đến khi bà nhàn nhạt bảo đứng lên, tôi chưa kịp thở phào thì bà lại phán: “Tư thế chưa đúng chuẩn, làm lại.”
Lần thứ hai. Lần thứ ba. Rồi lần thứ tư… Lòng bàn tay tôi đỏ rát vì nhiệt, hai đầu gối bắt đầu mất cảm giác. Cô em chồng đứng bên cạnh còn bĩu môi che miệng cười: “Chị chịu khó học lễ nghi đi, nhà em rèn giũa kỹ lắm.”
Tôi ngước nhìn Huy, hy vọng anh sẽ bước ra bảo vệ tôi, hoặc ít nhất cất tiếng nói giùm vợ. Nhưng Huy chỉ ghé sát tai tôi thì thầm: “Em ráng nhịn một chút đi. Mẹ chỉ muốn thử thách lòng thành của em thôi, đừng làm mất mặt gia đình.”
Cầu xin sự thấu hiểu từ người đàn ông mình thương chỉ nhận lại sự thất vọng vô cùng. Lần thứ sáu, tôi bước lên dâng trà. Nhưng thay vì quỳ xuống như một sự phục tùng, tôi nhìn thẳng vào mắt bà Vân.
Choang!
Tôi vung tay, hất văng chén trà xuống ngay dưới chân bà. Tiếng sứ vỡ tan vang lên chói tai, khiến toàn bộ hội trường 400 con người lập tức chìm vào khoảng không im lặng đến ngạt thở…..
Trước sự bàng hoàng của 400 quan khách, tôi thẳng lưng, dõng dạc lên tiếng, âm thanh vang vọng qua chiếc micro trên áo:
“Tôi bước vào ngôi nhà này để làm vợ, làm đồng hành cùng con trai bà trên con đường đời, chứ không phải nộp mạng làm nô dịch để bà chà đạp lòng tự trọng! Nếu sự vô lễ và áp đặt này được bà gọi là ‘gia phong’, thì tôi xin phép không nhận cái gia phong này!”
Quốc Huy tái mặt, xông đến nắm chặt lấy tay tôi, giọng gắt gỏng: “Mai Lan, em phát điên rồi à? Mẹ chỉ thử thách em thôi, mau quỳ xuống xin lỗi mẹ ngay!”
Tôi gạt phắt tay anh ta ra, nở một nụ cười chua chát: “Anh bảo tôi nhịn? Hai năm qua tôi nhịn là vì yêu anh. Nhưng một người đàn ông không bảo vệ nổi vợ mình trước sự nhạo báng công khai, lại còn hùa vào hành hạ cô ấy thì không xứng đáng làm chồng tôi. Bản hợp đồng hôn nhân này, tôi chấm dứt tại đây!”
Nói rồi, tôi tháo chiếc nhẫn cưới vừa đeo vào tay, ném thẳng về phía Huy. Bà Vân run rẩy vì giận dữ, chỉ tay vào tôi nhưng không thốt nên lời. Cô em chồng thì mặt cắt không còn một giọt máu.
Tôi quay sang gật đầu chào bố mẹ đẻ mình – những người lúc này đã đứng dậy, ánh mắt tràn đầy sự tự hào và ủng hộ dành cho con gái. Tôi kéo cao tà váy cưới, quay lưng bước đi từng bước vững chãi ra khỏi hội trường, bỏ lại sau lưng những tiếng bàn tán xôn xao và sự sụp đổ của một gia đình trọc phú luôn vỗ ngực tự xưng là “coi trọng lễ nghĩa”.
Rời khỏi đám cưới, tôi nộp đơn ly hôn ngay tuần sau đó và tập trung toàn bộ tâm trí cho sự nghiệp. Một năm sau, tôi được cất nhắc lên vị trí Giám đốc Quản lý Rủi ro. Về phần gia đình Huy, trận bê bối ngày hôm ấy trở thành trò cười cho toàn bộ giới kinh doanh Tây Hồ. Công ty của Huy mất đi nhiều đối tác lớn vì họ không muốn hợp tác với một kẻ nhu nhược và một gia đình thiếu tôn trọng con người.
Thà đứng thẳng mà sống trong cô đơn, còn hơn phải quỳ gối để đổi lấy một cuộc hôn nhân độc hại.