CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bán Căn Nhà 22 Tỷ Cho Con Du Học, 7 Năm Sau Con Về Nhận Lương 20 Triệu Và Nói Một Câu Khiến Cha Mẹ Bật Khóc
Ông Trần Đức Thành và bà Lê Mai từng sở hữu một căn nhà mặt tiền nằm ngay khu phố sầm uất ở trung tâm Đà Nẵng. Đó là thành quả của hơn ba mươi năm hai vợ chồng thức khuya dậy sớm, gây dựng từng đồng từ một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Căn nhà không chỉ có giá trị hàng chục tỷ đồng. Với ông bà, đó còn là nơi con trai duy nhất Gia Huy lớn lên, nơi có những bữa cơm gia đình, những ngày mưa cả nhà quây quần bên nhau và cả những tháng ngày khó khăn chẳng thể nào quên.
Thế nhưng khi Gia Huy nhận được học bổng bán phần của một trường đại học danh tiếng tại Mỹ, ông Thành đã không mất nhiều thời gian suy nghĩ.
Ông quyết định bán căn nhà.
Ngày ký hợp đồng chuyển nhượng, bà Mai cầm cây bút mà bàn tay run lên. Bà quay sang chồng, mắt đỏ hoe:
– Mình bán thật sao anh? Đó là cả gia tài của hai vợ chồng đấy…
Ông Thành im lặng vài giây rồi đáp:
– Nhà mất thì còn làm lại được. Tương lai của con chỉ có một lần. Miễn thằng Huy học hành thành tài, sau này có cuộc sống tử tế thì chúng ta chịu thiệt một chút cũng đáng.
Căn nhà được bán với giá 22 tỷ đồng.
Sau khi mua một căn hộ nhỏ để hai vợ chồng có chỗ ở tạm thời, phần lớn số tiền còn lại đều được dành cho Gia Huy. Học phí, tiền thuê nhà, bảo hiểm, sinh hoạt, đi lại, các khóa học bổ sung và vô số khoản chi phí khác cứ thế nối tiếp nhau.
Suốt những năm tháng ấy, ông Thành và bà Mai chưa từng than phiền với con.
Hàng xóm ai cũng nói họ có một đứa con đáng tự hào. Gia Huy học giỏi, tốt nghiệp đại học rồi tiếp tục hoàn thành chương trình thạc sĩ về quản trị công nghệ. Ai cũng nghĩ sau này anh sẽ ở lại Mỹ, kiếm được mức thu nhập cao và đón bố mẹ sang tận nơi hưởng tuổi già.
Nhưng bảy năm trôi qua, những cuộc gọi của Gia Huy ngày một thưa dần.
Từ vài lần mỗi tuần, thành vài lần mỗi tháng, rồi có khi gần nửa năm cha mẹ mới nghe được giọng con.
Mỗi lần bà Mai sốt ruột hỏi, ông Thành lại tìm cách bênh con:
– Chắc nó bận. Ở nước ngoài đâu giống ở nhà. Nó phải tự lo mọi thứ, con cái lớn rồi cũng phải có cuộc sống riêng.
Bà Mai nghe vậy chỉ biết quay mặt lau nước mắt.
Rồi một ngày, Gia Huy bất ngờ báo tin sẽ trở về Việt Nam.
Ông Thành vui đến mức mấy đêm liền không ngủ được. Bà Mai còn cẩn thận chuẩn bị những món ăn mà con trai từng thích từ nhỏ.
Nhưng ngày Gia Huy trở về lại chẳng giống những gì họ tưởng tượng.
Anh chỉ kéo theo một chiếc vali cũ, đi taxi từ sân bay về căn hộ của bố mẹ. Gương mặt anh phờ phạc, ánh mắt mệt mỏi, chẳng có vẻ gì của một người vừa hoàn thành giấc mơ mà cha mẹ đã đánh đổi cả gia tài để vun đắp.
Bà Mai vừa nhìn thấy con đã ôm chầm lấy:
– Huy, con về thật rồi! Lần này con ở lại với bố mẹ luôn phải không?
Gia Huy khẽ gật đầu.
Nhưng anh không nhìn thẳng vào mắt mẹ.
Vài tuần sau, ông Thành mới biết con trai đã xin vào làm tại một công ty công nghệ còn khá nhỏ ở quê nhà.
Mức lương của Gia Huy là 20 triệu đồng mỗi tháng.
Bà Mai nghe xong sững người.
– Hai mươi triệu? Con học đại học rồi học thạc sĩ ở Mỹ mà?
Gia Huy bình thản:
– Vâng. Con thấy công việc này phù hợp với con.
Ông Thành đặt mạnh chén trà xuống bàn.
– Phù hợp? Bố mẹ bán căn nhà 22 tỷ để con có điều kiện học hành, cuối cùng con về đây nhận mức lương hai chục triệu?
Gia Huy im lặng.
Ông Thành càng nói càng tức:
– Bố không tiếc tiền cho con. Nhưng ít nhất con cũng phải biết mình đã được đầu tư thế nào. Bao nhiêu người mơ được như con mà không có cơ hội!
Gia Huy cúi đầu hồi lâu.
Sau đó, anh từ từ ngẩng lên, giọng bình tĩnh nhưng chất chứa rất nhiều điều:
– Bố mẹ bán căn nhà để mua cho con một tấm vé đến Mỹ, nhưng con chưa bao giờ nhờ bố mẹ mua một cuộc đời mà con không muốn sống.
Căn phòng im phăng phắc.
Bà Mai bật khóc.
Ông Thành cũng chết lặng.
Gia Huy tiếp tục:
– Bảy năm ở Mỹ, con đã thử rất nhiều thứ. Con từng làm việc cho một công ty lớn, từng kiếm được mức lương mà bố mẹ nghe chắc sẽ rất tự hào. Nhưng mỗi ngày con đều cảm thấy mình đang sống cuộc đời của người khác. Con làm việc chỉ vì sợ mọi người thất vọng.
Anh lấy trong vali ra một tập hồ sơ.
– Con đã suy nghĩ rất lâu. Công ty hiện tại tuy nhỏ nhưng cho con cơ hội phát triển một dự án mà con thực sự tin tưởng. Con muốn bắt đầu lại từ đây.
Ông Thành nhìn con trai, giọng nghẹn lại:
– Nhưng 22 tỷ thì sao? Chúng ta đã mất cả căn nhà…
Gia Huy cúi đầu.
– Con biết. Và đó là điều con day dứt nhất.
Anh nói rằng suốt thời gian ở Mỹ, anh luôn mang trong lòng cảm giác mắc nợ bố mẹ. Mỗi lần định nghỉ việc hay lựa chọn một hướng đi khác, anh lại nghĩ đến căn nhà đã bán, nghĩ đến những năm tháng cha mẹ sống trong căn hộ chật hẹp để mình có tiền ăn học.
Chính vì thế, anh từng cố bám trụ ở Mỹ dù bản thân không hạnh phúc.
Đến khi trở về, Gia Huy mới nhận ra điều cha mẹ cần không phải là một đứa con kiếm thật nhiều tiền.
Họ chỉ cần con trai sống tử tế và được sống đúng với chính mình.
Ông Thành ngồi rất lâu, rồi bất ngờ hỏi:
– Nếu được làm lại, con có muốn bố mẹ bán căn nhà đó không?
Gia Huy im lặng hồi lâu rồi lắc đầu:
– Con vẫn muốn được học. Nhưng con không muốn bố mẹ phải đánh đổi tất cả chỉ vì con. Con ước ngày đó bố mẹ nói với con rằng: “Học hành là để mở ra nhiều lựa chọn, chứ không phải để con trở thành người có mức lương cao nhất.”
Nghe đến đó, ông Thành quay mặt đi.
Người đàn ông cả đời cứng rắn ấy cuối cùng cũng rơi nước mắt.
Ông kéo con trai lại gần, vỗ nhẹ lên vai:
– Vậy thì từ hôm nay, con đừng sống để trả món nợ 22 tỷ nữa. Bố mẹ không cần con trả lại căn nhà. Bố mẹ chỉ cần con đừng đánh mất chính mình.
Một năm sau, Gia Huy vẫn nhận mức lương không quá cao. Dự án của anh cũng chưa thành công như mong đợi.
Nhưng anh bắt đầu thường xuyên ăn cơm cùng bố mẹ.
Cuối tuần, cả nhà lại cùng nhau đi chợ, uống cà phê, nói những chuyện chẳng liên quan đến tiền bạc.
Có lần bà Mai hỏi:
– Con có hối hận vì không ở lại Mỹ không?
Gia Huy cười:
– Nếu con ở lại đó chỉ vì sợ bố mẹ tiếc 22 tỷ thì con mới thật sự hối hận.
Ông Thành ngồi bên cạnh nghe vậy chỉ mỉm cười.
Căn nhà 22 tỷ đã không còn.
Nhưng đổi lại, ông bà tìm lại được đứa con trai từng tưởng rằng đã đánh mất sau bảy năm nơi đất khách.
Và rồi ông Thành hiểu ra một điều: Cha mẹ có thể bán cả căn nhà để cho con một tương lai, nhưng tương lai ấy cuối cùng vẫn phải do chính con lựa chọn.
Tiền có thể mua được trường học tốt, một tấm bằng đẹp và rất nhiều cơ hội.
Nhưng không một khoản tiền nào có thể mua được một cuộc đời mà người ta thật sự muốn sống.