
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tiếng ngòi bút lướt nhẹ trên mặt giấy A4 vang lên đều đặn trong căn phòng công chứng vắng người. Nguyễn Thu đặt bút xuống, điềm tĩnh gấp lại bản thỏa thuận chấm dứt hôn nhân đã có đủ chữ ký của hai bên…..
Đối diện cô là Trần Uy – người vừa trở thành “chồng cũ” cách đây đúng vài phút, cùng bà Khánh, mẹ anh ta. Người phụ nữ ngoài sáu mươi tuổi nhếch môi, ánh mắt co lại đầy vẻ coi thường dành cho cô con gái gốc tỉnh lẻ. — “Cô ký nhanh đấy,” Trần Uy vắt chân ngũ hành, ngả người ra tựa lưng ghế da với vẻ đắc thắng. “Tự biết thân biết phận không đấu lại được gia đình này mà rút lui là quyết định khôn ngoan nhất của cô rồi.” Bà Khánh nhấp một ngụm trà nóng, chêm vào bằng giọng điệu cay nghiệt quen thuộc suốt sáu năm qua: — “Không ký thì làm được gì? Định bấu víu lấy nhà họ Trần chúng tôi cả đời sao? Chia cho cô vài trăm triệu tiền tiết kiệm đã là tích đức lắm rồi. Căn biệt thự ở khu ven sông này là cơ nghiệp do bố nó để lại, cô đừng có nằm mơ mà động vào một phân.” Thu lặng lẽ cất giấy tờ vào túi xách, không đáp trả một lời. Sáu năm qua, sự nhẫn nại của cô đã bị sự tham lam của bà Khánh và sự phản bội trắng trợn của Trần Uy bào mòn hoàn toàn. Anh ta công khai qua lại với cô trợ lý trẻ, còn gia đình anh ta luôn xem cô như người hầu không công. Họ tin chắc rằng căn biệt thự trị giá hàng chục tỷ đồng – tài sản lớn nhất do người bố quá cố để lại – hiển nhiên sẽ thuộc về Trần Uy sau khi đường ai nấy đi. — “Hôm nay tôi hẹn người đến đây là để hoàn tất thủ tục chuyển căn biệt thự sang tên tôi, tiện thể kiểm tra xem cô có lén mang đồ đạc gì đi không,” Trần Uy gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn. “Xong việc thì dọn đồ rời khỏi nhà trước buổi chiều.” Thu mỉm cười nhẹ chớp mắt nhìn anh ta: — “Anh chắc chắn hôm nay căn biệt thự đó sẽ được sang tên cho anh sao?” — “Cô nói câu ngớ ngẩn gì thế?” Trần Uy bật cười khinh bỉ. “Bố tôi mất nhiều năm rồi, tôi là con trai duy nhất. Không sang tên cho tôi thì sang tên cho ai?” Đúng lúc đó, cánh cửa phòng công chứng đẩy mở. Một người đàn ông trung niên mặc suit chỉn chu bước vào cùng một người phụ nữ sang trọng. Vừa nhìn thấy họ, sắc mặt Trần Uy khựng lại, còn bà Khánh thì giật bắn người, suýt làm đổ ly trà. Người đàn ông đi thẳng về phía Thu, cúi đầu chào lịch sự:
— “Cô Thu, xin lỗi đã để cô chờ. Tôi đã mang theo toàn bộ hồ sơ giao dịch và chiếc phong bì niêm phong đúng như yêu cầu của chủ sở hữu quá cố.” Trần Uy đứng phắt dậy, chỉ tay về phía người vừa đến, giọng bắt đầu lạc đi vì kinh ngạc: — “Luật sư Lâm?! Sao ông lại ở đây? Còn chiếc phong bì đó… là thế nào?!” Luật sư Lâm – người phụ trách di chúc của bố Trần Uy năm xưa – chậm rãi lấy ra một chiếc phong bì dán sáp đỏ đã ngả màu. Ông nhìn Trần Uy bằng ánh mắt nghiêm nghị: — “Anh Uy, đây là điều khoản bổ sung đặc biệt trong di chúc của ông Trần Văn Nam. Suốt những năm qua, anh luôn nghĩ cô Thu không hề biết về sự tồn tại của nó, nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại.” Sắc mặt Trần Uy trong phút chốc tái nhạt không còn một giọt máu…
Luật sư Lâm nhìn thẳng vào Trần Uy rồi cẩn thận bóc ấn sáp đỏ, rút ra tờ tài liệu bên trong và đọc to từng từ: — “Theo ý nguyện của ông Trần Văn Nam: ‘Căn biệt thự ven sông thuộc quyền sở hữu cá nhân của tôi. Trong trường hợp con trai tôi – Trần Uy – phạm phải sai lầm nghiêm trọng về đạo đức hôn nhân hoặc phản bội vợ mình, toàn bộ quyền sở hữu căn biệt thự sẽ lập tức chuyển giao toàn bộ cho con d превра tuyển – Nguyễn Thu, như một khoản đền bù cho sự cống hiến và lòng trung thành của cô ấy đối với gia đình.'” Bà Khánh nghe xong thì đứng không vững, gạt phắt ly trà vỡ tan tành trên sàn: — “Không thể nào! Việc này là vô lý! Bố nó làm sao có thể để lại tài sản cho một đứa con dâu người ngoài?!” — “Bà Khánh, ông Nam đã lường trước được tính cách của con trai mình,” Luật sư Lâm ôn tồn giải thích. “Tất cả bằng chứng về việc anh Trần Uy ngoại tình và chuyển tài sản chung ra ngoài trong thời gian hôn nhân đã được cô Thu thu thập đầy đủ và nộp cho tòa án lẫn phía công chứng. Mọi điều kiện để kích hoạt điều khoản bổ sung này đều đã hoàn toàn hợp lệ.” Trần Uy ngã khụy xuống ghế sofa, đôi mắt đờ đẫn nhìn người phụ nữ đi cùng Luật sư Lâm bước tiến lên phía trước. Đó chính là nhà đầu tư bất động sản nổi tiếng trong thành phố.
— “Giới thiệu với anh,” Thu mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. “Đây là bà Hoàng. Tôi đã hoàn tất hợp đồng chuyển nhượng căn biệt thự này cho bà ấy ngay sau khi nhận quyền sở hữu hợp pháp. Tiền đặt cọc đã được chuyển thẳng vào tài khoản riêng của tôi.” Người phụ nữ tên Hoàng mỉm cười gật đầu, đưa mắt nhìn quanh phòng rồi lên tiếng: — “Chào anh Trần. Bắt đầu từ 12 giờ trưa nay, căn biệt thự đã chính thức thuộc về tôi. Tôi cho phép anh và mẹ anh 3 tiếng đồng hồ để thu dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi nhà tôi. Sau 3 giờ chiều, đội bảo vệ của tôi sẽ tiếp quản công trình và thay toàn bộ khóa cửa.” Trần Uy run rẩy ngước lên nhìn Thu, giọng run run không thành tiếng: — “Thu… em… em đã biết từ bao giờ? Tại sao suốt sáu năm qua em không hề nói một lời nào?” Thu bình thản khoác lại chiếc túi xách lên vai, bước đến gần Trần Uy, ghé sát tai anh ta nói nhỏ: — “Tôi biết từ cái ngày bố anh qua đời. Ông đã tự tay giao bản sao di chúc cho tôi vì ông biết đứa con trai tham lam và bội bạc này sớm muộn gì cũng sẽ giẫm lên tình nghĩa. Tám năm qua tôi nhẫn nại không phải vì tôi ngu ngốc, mà là vì tôi đợi cho anh tự tay ký vào bản ly hôn này – thời điểm anh tự xé bỏ bức bình phong cuối cùng của chính mình.” Nói xong, Thu quay lưng bước đi không một lần ngoảnh lại, để mặc Trần Uy chết lặng trong sự bàng hoàng và tiếng gào khóc vô vọng của bà Khánh vang vọng khắp phòng công chứng.