
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nằm trên giường bệnh tôi không khỏi tủi thân, rõ ràng có chồng mà lại một mình bơ vơ trong bệnh viện, chồng không gọi điện hỏi han, mà chỉ gọi giục tôi mau đưa tiền sinh hoạt cho cả nhà, tôi không nói gì thêm chỉ làm một điều khiến chồng và gia đình phải â::n h::ận…..
Tôi tên là Bích, ba mươi tuổi, đang co ro trên chiếc giường đơn lạnh ngắt của phòng bệnh. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi làm mắt tôi cay xè. Cơn sốt 39 độ C khiến toàn thân nóng như hòn than rực, mỗi nhịp ho lại giật thót, lồng ngực đau nhói như có ai đang xé rách từng thớ thịt. Chiếc điện thoại trên bàn bedside bất ngờ rung lên bần bật. Vừa nhấc máy, giọng nói chói tai của bà Lan – mẹ chồng tôi – đã xối xả vang lên: “Bích! Tháng này sao giờ còn chưa thấy khoản tiền sinh hoạt? Chậm mất mấy ngày rồi đấy!” Tôi nuốt nước bọt khô khốc, mắt liếc nhìn đồng hồ: 2 giờ 17 phút sáng. Đây đã là ngày thứ hai mươi tôi nằm điều trị vì biến chứng viêm phổi nặng. Trong suốt hai mươi ngày dài đẵng đẵng ấy, gia đình bên chồng không hề có lấy một lời hỏi thăm. Thành – chồng tôi – chỉ liên lạc duy nhất một lần, nhưng không phải để hỏi sức khỏe vợ mà là để hạch hỏi xem tôi cất giấy tờ bảo hiểm xe ở đâu. Hôm đó, dù môi khô nứt nẻ và người run rẩy vì cơn rét run, tôi vẫn cố gắng dặn dò từng chi tiết. Vậy mà đáp lại chỉ là chất giọng lạnh ngắt, xa xăm như thể đang nói chuyện với một người xa lạ ngoài đường. Nhớ lại ba năm trước, tôi lên xe hoa cùng Thành. Anh xuất thân từ một gia đình nông thôn bình thường nhưng có chí tiến thủ và tài năng kinh doanh. Tôi là con gái duy nhất trong một gia đình sở hữu chuỗi cửa hàng vật liệu xây dựng lớn tại thành phố. Ngày chúng tôi kết hôn, bố mẹ đẻ tặng riêng cho tôi một căn hộ cao cấp và đưa Thành một khoản tiền lớn làm vốn làm ăn. Nhờ nguồn lực ấy, công ty của anh nhanh chóng phất lên. Nhưng đi kèm với sự thành đạt của Thành lại là sự vắt kiệt không ngừng nghỉ từ phía gia đình anh.
Năm đầu tiên làm dâu, khi nghe mẹ chồng than thở nhà cũ ở quê xuống cấp, tôi đứng ra chi hàng trăm triệu để cải tạo sang trọng. Năm thứ hai, em gái Thành là Mai chuẩn bị đi học nâng cao, tôi vui vẻ hỗ trợ nửa tỷ đồng. Đến năm thứ ba, bố chồng muốn hùn vốn đầu tư đất đai, tôi gom góp gần một tỷ đưa ông rồi nhận về thất bại trắng tay. Sau những sự việc đó, Thành đề nghị tôi mỗi tháng trích riêng 30 triệu đồng gửi về phụng dưỡng bố mẹ anh, xem như tròn đạo hiếu. Lòng tin và sự bao dung cào bằng tất cả, tôi gật đầu đồng ý chỉ vì trân trọng hai chữ “gia đình”. Giờ đây, đối diện với mảng tường trắng xóa của bệnh viện, tôi mới cay đắng nhận ra sự bao dung của mình thật vô nghĩa. Nửa đêm, tiếng chuông tin nhắn từ Mai xé tan khoảng không yên tĩnh: “Chị dâu, chị cố tình chậm tiền đúng không? Cả nhà đang chờ để thanh toán chi phí đấy.” Một nụ cười chua chát xuất hiện trên môi tôi. Ba năm qua tôi sống không khác gì một chiếc máy rút tiền tự động. Đến khi chiếc máy đó gặp sự cố dừng hoạt động, thứ họ quan tâm duy nhất vẫn chỉ là dòng tiền chảy về tài khoản. Sáng hôm sau, Thành bước vào phòng bệnh trong bộ com-lê lịch lãm, phong thái bận rộn. Anh chẳng buồn quan tâm xem tôi đã đỡ hơn chưa, câu đầu tiên buột ra khỏi miệng lại là sự trách móc: “Sao em nằm viện mà không báo trước một tiếng? Công việc của anh dạo này ngập đầu ngập cổ.” Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, cảm giác xa lạ xâm chiếm toàn bộ tâm trí. “Tôi đã nằm ở đây hai mươi ngày rồi.” Thành khựng lại một chút, gương mặt hơi bối rối nhưng rồi nhanh chóng bào chữa: “Anh tưởng em chỉ cảm sốt thông thường.” Anh giơ tay xem giờ rồi tiếp tục: “Chừng nào thì xuất viện?” “Bác sĩ chỉ định ở lại theo dõi thêm một tuần.” Chỉ đợi có thế, giọng Thành gằn lên: “Thêm một tuần nữa? Vậy ở nhà ai lo cơm nước? Bố mẹ ăn uống thế nào? Rồi khoản sinh hoạt phí tháng này em đã xử lý chưa?” “CẬP!” Chiếc cốc thủy tinh trên tay tôi văng thẳng xuống sàn nhà, vỡ tan tành thành muôn vàn mảnh vụn. “Biến đi!” Tôi quát lớn. Thành ngơ ngác rồi bực bội: “Em làm cái trò gì đấy? Có điên không?” “Tôi bảo anh biến khỏi đây ngay lập tức!” Tôi dằn từng tiếng, ánh mắt rực lửa xoáy thẳng vào mặt anh. Thành quát lên tức tối: “Này! Không có cái gia đình này bao bọc, liệu em có được cuộc sống đầy đủ như ngày hôm nay không?”
Tôi ngửa mặt cười lớn, chua chát đến nghẹn ngào: “Gia đình anh đã cho tôi được những gì? Nói nghe xem?” Thành nghẹn lời, không đáp lại được một câu. Ngay trước mắt anh, tôi mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại, dứt khoát nhấn nút hủy lệnh chuyển tiền định kỳ 30 triệu mỗi tháng. Một cảm giác nhẹ nhõm vô bờ tràn ngập tâm trí, như thể tôi vừa tự tay cắt đứt sợi dây xích đã giam cầm mình suốt ba năm qua. Ngay lập tức, điện thoại bắt đầu đổ chuông liên hồi từ mẹ chồng, kèm theo dồn dập tin nhắn từ em gái anh. Tôi lẳng lặng úp màn hình xuống và nhờ y tá hỗ trợ chuyển sang phòng dưỡng bệnh riêng biệt. Sáng hôm sau, Mai gọi điện đến, giọng điệu ngọt ngào khác hẳn mọi khi: “Chị dâu ơi, em xin lỗi chuyện hôm qua nhé. Bố đang tính đổi sang căn hộ rộng hơn nhưng còn thiếu 1,8 tỷ, chị chuyển trước giúp gia đình mình nhé?” Tôi hít một hơi thật sâu, cất giọng đanh thép: “Từ giây phút này, tôi chấm dứt toàn bộ việc hỗ trợ tài chính cho nhà cô. Còn khoản 500 triệu cô vay trước đây, trong vòng một tháng phải hoàn trả đầy đủ. Nếu không, chúng ta sẽ làm việc rõ ràng trên cơ sở pháp lý.” Nói xong, tôi cúp máy, mặc kệ những lời nh nhố bên kia dây thép…..
Khi sức khỏe phục hồi, tôi làm thủ tục xuất viện và trở về căn hộ riêng mà bố mẹ đẻ đã mua cho từ ngày cưới. Mở cửa ra, đập vào mắt tôi là không gian bừa bộn, bụi bặm bao phủ, những chậu cây ngoài ban công đã héo khô vì thiếu nước. Hai mươi ngày qua, không một ai dọn dẹp hay chăm sóc nơi này. Cuộc hôn nhân của tôi cũng giống như căn nhà này vậy — vẻ ngoài vẫn tồn tại nhưng bên trong đã lụi tàn từ lâu. Khi tôi đang dọn dẹp đồ đạc cá nhân vào vali, Thành hốt hoảng đẩy cửa xông vào. Nhìn thấy khung cảnh trước mắt, anh ta gào lên: “Bích! Em đang làm cái trò gì thế? Thu dọn đồ đi đâu? Em định ly hôn thật đấy à? Lại còn đòi tiền em gái anh nữa? Em phát điên rồi sao?” Tôi lạnh lùng gạt tay anh ta ra khỏi người mình: “Tôi chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này.” “Em có biết bố mẹ và em gái anh sống phụ thuộc vào khoản tiền đó không?” Thành lớn tiếng gạt phắt đi. “Bố mẹ và em gái anh không thuộc trách nhiệm nuôi dưỡng của tôi.” Thành xuống nước, đổi giọng mềm mỏng nhằm níu kéo: “Nhưng mẹ anh luôn coi em như con gái ruột trong nhà mà…”
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta với nụ cười cay đắng: “Coi như con ruột nên mỗi tháng đều đặn đòi 30 triệu? Coi như chị em ruột nên vay 500 triệu suốt ba năm không nhắc một từ hoàn trả? Thành à, trong cái nhà này, anh và gia đình anh rốt cuộc coi tôi là cái gì?” Thành ú ớ, mặt cắt không còn một giọt máu. Tôi lấy từ trong túi xách ra bản hợp đồng hôn nhân cùng đơn đơn phương xin ly hôn đã ký sẵn, đặt lên bàn: “Căn nhà này đứng tên tôi, yêu cầu anh thu gom toàn bộ đồ đạc cá nhân và rời khỏi đây trước 5 giờ chiều. Công ty của anh hiện tại có phần vốn góp 1 tỷ ban đầu của bố mẹ tôi, tôi đã ủy quyền cho luật sư làm thủ tục rút vốn và thu hồi toàn bộ các khoản nợ. Chúng ta sẽ gặp lại nhau tại tòa.” Những ngày sau đó, gia đình Thành rơi vào khủng hoảng thực sự. Không còn khoản chu cấp 30 triệu hàng tháng, bố mẹ anh ta phải cắt giảm toàn bộ chi tiêu xa xỉ. Mai bị áp lực từ thông báo pháp lý nên buộc phải nghỉ khóa học nâng cao, đi làm thêm để tích góp trả lại khoản nợ 500 triệu. Công ty của Thành do bị rút đột ngột nguồn vốn nền tảng và mất đi sự hỗ trợ từ các mối quan hệ của gia đình tôi nên nhanh chóng rơi vào cảnh đình trệ, lao đao trước các khoản nợ thấu chi. Họ liên tục tìm đến nhà, gọi điện van xin tôi quay lại, hứa hẹn sẽ thay đổi và đối xử tốt với tôi. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng dứt khoát. Nhận ra không thể lay chuyển được tôi, Thành đành ngậm ngùi ký vào đơn ly hôn. Ngày bước ra khỏi cổng tòa án dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận trọn vẹn sự tự do và thanh thản. Mất đi một cuộc hôn nhân lợi dụng, tôi lấy lại được giá trị bản thân, sự tự chủ và một tương lai tươi sáng đang chờ đón phía trước.