
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mẹ kế khóc thả::m th::iết trong t::ang lễ của ba tôi. Trước bao nhiêu người luật sư đọc di chúc công khai: “Toàn bộ tập đoàn trăm tỷ… thuộc về bà ta”…….
Sảnh lớn của trung tâm tổ chức sự kiện hôm nay bao trùm một màu trầm mặc. Từng dãy hoa lan trắng nối dài từ sảnh chính vào đến nơi đặt di ảnh của cha tôi – ông Hoàng Quốc Nam, người sáng lập Tập đoàn Bất động sản Nam Phát. Điều hòa xả hơi lạnh buốt, khiến ai bước vào cũng phải khẽ rùng mình.
Tôi ngồi ở hàng ghế đầu dành cho gia quyến. Chiếc đầm đen ôm sát đơn giản, đôi tay siết chặt chiếc khăn giấy nát vụn nhưng mắt vẫn khô khốc. Cảm giác lúc này không hẳn là đau đốn, mà là sự bàng hoàng chưa thể tin vào sự thật.
Mới tuần trước, tôi còn đang chuẩn bị cho buổi bảo vệ luận án Thạc sĩ tại Đại học Harvard. Bốn giờ sáng, cuộc gọi từ chú Tấn – người quản gia lâu năm của gia đình – xé tan đêm thanh tĩnh:
“Tiểu thư… Chủ tịch mất rồi. Rất đột ngột.”
Tôi đáp chuyến bay sớm nhất trở về. Khi đặt chân xuống sân bay, cha tôi đã ra đi mãi mãi. Người đàn ông cả đời kiên cường, tay trắng dựng nên cơ nghiệp hàng ngàn tỷ đồng, lại ngã xuống ngay trên bàn làm việc ở tuổi năm mươi tám.
Trong sảnh, giai điệu nhạc tưởng niệm nhẹ nhàng run lên từng đợt. Ngồi ngay cạnh tôi là bà Trịnh Kim Nhã – người vợ thứ hai của cha tôi. Bà ta diện bộ đồ thiết kế màu đen sang trọng, gương mặt trang điểm nhẹ nhưng khéo léo để lộ sự phờ phạc. Thi thoảng, bà lại lấy khăn chấm nhẹ khóe mắt, bờ vai run lên từng nhịp như thể cả thế giới vừa sụp đổ.
Bà ta xuất hiện trong cuộc đời cha tôi bốn năm trước, khi tôi vừa tốt nghiệp Đại học và chuẩn bị sang Mỹ. Tôi còn nhớ rõ đêm trước ngày lên đường, cha trầm ngâm nhìn tôi rồi thở dài:
“Tú Anh, cha già rồi. Cha cần một người quán xuyến cơm nước gia đình.”
Tôi không tranh cãi, chỉ im lặng dọn hành lý. Bốn năm qua, tôi sống tự lập ở xứ người bằng khoản trợ cấp định kỳ, chưa từng một lần chủ động gọi về. Không phải vì oán trách, mà vì khoảng cách giữa hai cha con đã quá lớn. Tôi cứ ngỡ ông còn sung sức, ngỡ rằng sau khi cầm tấm bằng Thạc sĩ trở về, hai cha con sẽ lại cùng ngồi uống trà như xưa.
Nhưng cơ hội đó vĩnh viễn không còn nữa.
Khi buổi lễ kết thúc, ông Ngô Bách – Trưởng ban Pháp chế của tập đoàn, người đã gắn bó với cha tôi suốt hai thập kỷ – bước lên bục. Tay ông ta cầm một cặp hồ sơ da màu nâu trầm.
“Kính thưa quý vị, trước khi đi xa, Chủ tịch Hoàng Quốc Nam đã hoàn tất di nguyện. Theo đúng thủ tục, tôi xin phép được công bố bản di chúc chính thức.”
Bầu không khí trong sảnh lập tức lắng xuống, ngột ngạt đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở.
Tôi thấy bàn tay đang cầm khăn của bà Kim Nhã ngừng rung. Ngồi cạnh bà ta là ông Đặng Thế Vinh – Phó Tổng Giám đốc tập đoàn, người từng được cha tôi coi như anh em ruột thịt. Ánh mắt ông Vinh lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Ông Ngô Bách hắng giọng, đọc chậm rãi từng dòng:
“Thứ nhất, toàn bộ bất động sản đứng tên cá nhân tại khu đô thị sinh thái thuộc về vợ tôi – bà Trịnh Kim Nhã.”
“Thứ hai, các tài khoản tiết kiệm và bộ sưu tập cổ vật được chia đều: 50% cho vợ tôi Trịnh Kim Nhã, 50% cho con gái Hoàng Tú Anh.”
“Thứ ba, về 75% cổ phần kiểm soát Tập đoàn Nam Phát…”
Ông Bách khựng lại, ngước mắt nhìn toàn bộ hội trường trước khi cất giọng dõng dạc:
“…Toàn bộ 75% cổ phần kiểm soát tập đoàn được chuyển giao hoàn toàn cho bà Trịnh Kim Nhã.”
Một tiếng ồ lớn vang lên khắp hội trường! Cả sảnh đường xôn xao. Bảy mươi lăm phần trăm cổ phần của một đế chế bất động sản hàng ngàn tỷ đồng lại rơi trọn vào tay người phụ nữ mới bước chân vào gia đình vỏn vẹn bốn năm!
Bà Kim Nhã òa khóc nức nở, tựa đầu vào vai ông Đặng Thế Vinh. Ông Vinh vỗ nhẹ lưng bà ta, gương mặt điềm nhiên như thể mọi chuyện đã được sắp đặt từ trước.
Còn tôi, tôi chỉ lặng lẽ đứng dậy.
Tất cả ánh mắt lập tức đổ dồn về phía hàng ghế đầu.
“Luật sư Ngô,” tôi cất giọng bình thản nhưng rõ ràng, “Văn bản này được lập khi nào?”
“Một tháng trước, thưa tiểu thư.”
“Ai là người chứng kiến?”
“Tôi, Phó Tổng Giám đốc Đặng Thế Vinh, và đại diện pháp lý riêng của bà Kim Nhã.”
Tôi nhìn thẳng vào ông Đặng Thế Vinh, rồi quay sang ông Ngô Bách: “Vậy ông có nhớ, trước khi tôi sang Mỹ bốn năm trước, cha tôi đã cùng tôi ký một văn bản đặc biệt khác không?”
Sắc mặt ông Ngô Bách biến đổi trong tích tắc.
Bà Kim Nhã ngừng khóc, ánh mắt hiện lên vẻ đề phòng. Ông Đặng Thế Vinh nhíu mày đứng phắt dậy: “Tú Anh, đây là nơi tôn nghiêm, cháu đừng làm phiền lòng cha cháu nữa!”
Tôi không đáp lời ông ta. Từ trong túi xách, tôi chậm rãi lấy ra một tập tài liệu bọc nhựa trong suốt, phía trên có con dấu niêm phong màu đỏ tươi của Cơ quan Công chứng Quốc tế.
Tôi bước từng bước lên bục biểu diễn, đứng đối diện với tất cả quan khách, nâng tập tài liệu lên và nói một câu khiến cả khán phòng rơi vào khoảng không câm lặng…
“Tờ giấy này không phải là đơn từ bỏ tài sản như các người vẫn hằng mong đợi.”
Tôi cất giọng lạnh ngắt, âm thanh vang vọng qua hệ thống loa:
“Nhưng nó chính là Hợp đồng Chuyển nhượng Toàn bộ Tài sản có điều kiện. Bốn năm trước, trước ngày tôi lên máy bay, cha đã nhìn thấu những âm mưu vây quanh ông. Ông biết thương trường hiểm ác, càng biết rõ những kẻ chung chăn gối hay đồng hành lâu năm đều có thể phản bội. Vì vậy, ông đã chuyển toàn bộ 75% cổ phần Tập đoàn Nam Phát sang tên tôi ngay từ thời điểm đó!”
“Cô nói láo!” Ông Đặng Thế Vinh đập mạnh tay xuống bàn, gương mặt sầm xuống dữ tợn. “Toàn bộ báo cáo tài chính và quyền biểu quyết bốn năm qua đều do Chủ tịch Nam nắm giữ. Cô lấy đâu ra thứ giấy tờ giả mạo này?”
“Lưu tổng à không, Vinh tổng, ông đừng gấp.” Tôi thong thả lật sang trang thứ hai của văn bản, hướng thẳng về phía dàn ống kính truyền thông.
“Trong hợp đồng ghi rất rõ: Quyền sở hữu pháp lý đã thuộc về tôi từ bốn năm trước. Cha tôi chỉ giữ ‘Quyền đại diện ủy thác’ cho đến khi tôi hoàn thành việc học hoặc khi ông gặp sự cố bất ngờ. Khi cha tôi qua đời, hợp đồng ủy thác lập tức hủy bỏ, toàn bộ quyền kiểm soát tối cao khôi phục 100% về tay tôi.”
Tôi quay sang nhìn Ngô Bách – người lúc này mồ hôi ướt đầm đìa hai bên thái thái dương:
“Luật sư Ngô, ông làm trong ngành lâu năm, chắc không quên nguyên tắc cơ bản nhất chứ? Một người đã không còn sở hữu tài sản thì mọi văn bản định đoạt tài sản đó lập sau thời điểm chuyển nhượng… đều hoàn toàn vô giá trị về mặt pháp lý!”
Chiếc cặp hồ sơ trên tay Ngô Bách run lên bần bật rồi rơi bộp xuống sàn. Sự im lặng của ông ta như một cái tát gián tiếp khẳng định lời tôi nói là sự thật.
Bà Trịnh Kim Nhã không còn giữ nổi vẻ đài các. Bà ta lao thẳng lên bục, hai tay vung lên định giật lấy tập tài liệu trong tay tôi: “Không thể nào! Ông ấy đã ký tên! Có dấu mộc của công ty! Mày lừa đảo! Mày làm giả giấy tờ!”
Đội ngũ bảo vệ lập tức bước lên giữ chặt bà ta lại.
Tôi nhìn người phụ nữ đang phát rối trước mặt, nhếch môi cười lạnh: “Dấu mộc công ty? Chữ ký của cha tôi? Bà Kim Nhã, bà tưởng cha tôi đột ngột ra đi vì bệnh lý thật sao?”
Cả hội trường rúng động. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên như sóng trào.
“Cha tôi tuy có tiền sử cao huyết áp, nhưng kết quả kiểm tra sức khỏe hai tháng trước hoàn toàn bình thường. Tại sao ông lại ngã xuống đột ngột trên bàn làm việc sau khi bị các người ép buộc lập bản di chúc giả này?”
Tôi mở điện thoại, kích hoạt đoạn tệp âm thanh vừa nhận được từ quản gia Tấn. Tiếng cãi vã nảy lửa giữa cha tôi, ông Vinh và bà Kim Nhã vang lên rõ mồn một qua micro. Họ đã dùng các khoản đầu tư chui và sự an nguy của tôi ở Mỹ để đe dọa, ép ông phải ký vào bản di chúc dàn dựng.
“Các người tưởng tôi ở Mỹ bốn năm là cắt đứt liên lạc sao?” Tôi đanh thép nói. “Mỗi tháng, khoản tiền cha chuyển cho tôi đều kèm theo mã hóa các hồ sơ giao dịch tài chính nội bộ. Ông ấy im lặng là để bảo vệ tôi, còn tôi im lặng là để thu thập đầy đủ bằng chứng về hành vi tham ô và chiếm đoạt tài sản của các người!”
Tôi nhìn thẳng vào ba con người đang đứng chết trân trên sân khấu:
“Văn bản xác nhận quyền sở hữu của tôi đã được cơ quan chức năng phê duyệt cách đây hai tiếng. Hiện tại, tôi mới là Chủ tịch Hợp pháp của Tập đoàn Nam Phát. Và điều cuối cùng…”
Tôi hướng mắt ra phía cửa chính. Bốn cán bộ điều tra cùng lực lượng chức năng đang bước vào với vẻ mặt nghiêm nghị.
“…Tôi đã bàn giao toàn bộ bằng chứng về việc làm giả giấy tờ, đe dọa tống tiền và những bất thường trong sự việc của cha tôi cho cơ quan công an. Bà Kim Nhã, ông Thế Vinh, luật sư Ngô… tài sản của cha tôi không có một xu nào dành cho các người. Nơi duy nhất đang chờ đón các người là trước vòng lao lý!”
Bà Kim Nhã ngã khuỵu xuống sàn, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Ông Đặng Thế Vinh định lén bước ra cửa sau nhưng đã bị lực lượng chức năng chặn lại và tra khóa số tám vào tay.
Tôi quay người, cúi đầu trước di ảnh của cha. Trong cái lạnh cắt da của gian phòng, tôi khẽ mỉm cười:
Cha, con đã về. Cơ nghiệp cả đời của cha, con sẽ bảo vệ. Những kẻ làm tổn thương cha, con nhất định không để yên.