
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nhận được chiếc chăn bông 8 cân của mẹ chồng gửi sang, nhưng đêm nào con trai tôi đắp cũng kêu lạnh. Tôi linh cảm thấy điều bất thường quyết định cắt chiếc chăn ra kiểm tra. Chỉ vừa nhìn thấy thứ nằm bên trong, tôi ch//ết sững, không thể tin nổi vào mắt mình….
Cuộc gọi của mẹ chồng tôi — bà Mai — gọi đến vào một chiều đông u ám, mưa phùn lất phất.
“Lan à, mẹ vừa gửi cho cu Tít chiếc chăn bông mới làm xong đấy. Tự tay mẹ phơi bông, làm kỹ lắm, nhớ nhận giúp mẹ nhé!”
Đầu dây bên kia, giọng bà xởi lởi, hồ hởi như mọi khi. Tôi nhẹ nhàng đáp lời, trong lòng chẳng mấy bất ngờ.
Năm năm làm dâu, năm nào cũng vậy, hễ gió mùa về là bà Mai lại gửi sang một chiếc chăn bông tự may. Chồng tôi — anh Nam — lần nào cũng tự hào khoe với bạn bè rằng mẹ anh chu đáo, thương con cháu hết mực. Mỗi lần gửi quà, bà Mai đều không quên chụp vài tấm ảnh lung linh đăng lên hội nhóm gia đình để nhận về hàng tá lời khen ngợi. Tôi hiểu tính bà thích sự phô trương, nên chỉ lặng lẽ vâng lời cho êm nhà êm cửa.
Hai ngày sau, shipper giao đến một kiện hàng cồng kềnh. Mở lớp bao dứa bên ngoài, hiện ra chiếc chăn vỏ đỏ hoa văn rực rỡ. Trên tem niêm phong ghi rõ: “Trọng lượng: 8kg”. Chiếc chăn nặng trịch, tôi phải ôm chặt bằng cả hai tay mới bê nổi vào phòng.
Tối hôm đó, tôi đắp chiếc chăn mới cho cu Tít. Thằng bé bốn tuổi hào hứng lăn qua lăn lại: “Mẹ ơi, chăn của bà nội nặng như cái nệm ấy, đè lên người thích lắm!”
Tôi mỉm cười xoa đầu con rồi tắt đèn. Thế nhưng đến nửa đêm, tôi chợt bừng tỉnh bởi tiếng khóc thút thít của cu Tít. Chạy sang phòng con, tôi sững người khi thấy thằng bé thu mình lại thành một góc, bờ môi nhợt nhạt, toàn thân co quắp dù căn phòng khá kín gió.
Tôi vội chui vào chăn ôm lấy con, nhưng kỳ lạ thay, không gian bên trong chiếc chăn dày 8kg ấy không hề giữ chút hơi ấm nào. Nó tỏa ra một luồng khí lạnh buốt đến gai người, như thể tôi đang chạm vào một tảng băng ngầm.
Sự việc kéo dài liên tiếp ba đêm. Dù tôi đã bật điều hòa ấm áp, cu Tít đêm nào cũng giật mình tỉnh giấc vì lạnh. Anh Nam thì gạt đi, cho rằng con trai chỉ đang mệt trong người. Nhưng bản năng của một người mẹ mách bảo tôi có điều gì đó rất bất thường.
Đêm thứ tư, sau khi dỗ con ngủ thiếp đi, tôi tự mình chui vào chiếc chăn đó để kiểm tra. Cảm giác đè nén nặng nề ập xuống ngực, kèm theo luồng hơi lạnh ngấm dần vào tận xương tủy.
Tôi bật đèn pin điện thoại, cẩn thận nắn dọc theo từng mép chăn. Khi ngón tay di chuyển đến mép chăn phía dưới, tôi đột nhiên sờ thấy một vật gì đó phẳng dẹt, cứng đờ và cắm nhọn ẩn sâu bên trong lớp bông tơi xốp.
Tim tôi đập liên hồi. Không chần chừ thêm nữa, tôi lấy chiếc kéo sắc bén, men theo đường chỉ viền và dứt khoát rạch một đường dài….
Khi lớp bông trắng bị gạt sang hai bên, hình ảnh hiện ra dưới ánh đèn pin khiến toàn thân tôi chết đứng, sống lưng lạnh ngắt.
Nằm sâu trong lõi chăn không phải là bông vụn hay tạp chất, mà là những tấm bùa màu vàng gạch vẽ chữ đỏ chói. Chúng được quấn chặt quanh một mảnh vải cũ cắt ra từ áo của cu Tít. Nghiêm trọng hơn, xung quanh những mảnh bùa ấy là vô số lọn tóc đen lẫn tóc bạc quấn chặt, cùng vài cây kim dài đâm xuyên qua tâm.
Đúng lúc đó, Nam bước vào phòng. Nhìn thấy cảnh tượng trên giường, mặt anh ta cắt không còn một giọt máu.
“Anh Nam! Rốt cuộc đây là cái gì?” Tôi uất nghẹn hét lên, nước mắt trào ra. “Mẹ anh đã cho cái thứ tà môn gì vào chăn của con mình vậy?!”
Nam run rẩy lao đến giật lấy đống vật phẩm, lắp bắp không thành tiếng. Dưới sự ép buộc gắt gao của tôi, anh ta đành phải bật loa ngoài gọi điện cho bà Mai ngay trong đêm.
Vừa nghe tiếng tôi gạt phắt đi sự quanh co, bà Mai ở đầu dây bên kia đành phải khóc lóc khai thật toàn bộ sự thật: Thì ra, thầy bói bảo năm nay Nam gặp vận hạn lớn, sự nghiệp dễ sụp đổ, sức khỏe suy kiệt. Muốn giải hạn, phải dùng năng lượng và sinh khí của đứa trẻ nhỏ trong nhà để gánh bớt vía xấu. Chiếc chăn 8kg thực chất được trộn thêm cát mịn và tàn tro để tạo độ nặng đè nén, kết hợp với các vật phẩm phong thủy yểm bên trong nhằm mục đích hút bớt sinh khí của cu Tít truyền sang cho con trai bà.
Một người bà sẵn sàng đem đứa cháu nội bốn tuổi ra làm “vật gánh hạn” chỉ để bảo vệ con trai mình!
“Bà quá tàn nhẫn rồi!” Tôi gạt đi mọi lời giải thích vô lý và cúp máy lập tức. Quay sang Nam, sự im lặng chịu đựng của anh ta khiến tôi hiểu rằng, anh ta ít nhiều đã biết chuyện nhưng chọn cách làm lơ.
Ngay đêm hôm đó, tôi dứt khoát dọn dẹp đồ đạc, bế cu Tít rời khỏi căn nhà ấy.
Tôi thu thập toàn bộ bằng chứng, chụp ảnh lại đống vật phẩm tà thuật kia và đăng thẳng vào nhóm chat gia đình — nơi bà Mai từng tự hào khoe chiếc chăn “đong đầy tình thương”. Bộ mặt thật mê muội, ích kỷ của bà bị phơi bày hoàn toàn trước họ hàng thân thích. Bà Mai rơi vào cảnh bị mọi người chê trách, nhục nhã không dám ngẩng đầu nhìn ai.
Đồng thời, tôi nộp đơn ly hôn đơn phương và giành toàn quyền nuôi con. Không còn sự gánh hạn tha hương nào giúp sức, công việc của Nam nhanh chóng tụt dốc vì năng lực yếu kém, lại phải gánh thêm khoản tiền chu cấp hàng tháng.
Chỉ nửa tháng sau khi rời xa chiếc chăn oái ăm ấy, má cu Tít đã hồng hào trở lại, đêm ngủ ngon giấc không còn giật mình quấy khóc. Nhìn con yên bình trong vòng tay, tôi biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất cuộc đời.