
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sống với nhau bao nhiêu năm vẫn chưa có nổi một đứa con, chồng tôi vẫn luôn an ủi tôi nói là không sao, nhưng bên ngoài đã ch;;im chuột với em thư kí lần lượt sinh cho nhau 3 đứa con tr//ai, còn tôi từ đầu đến cuối vẫn chẳng hề có phản ứng gì. Đến ngày tôi dẫn anh đi khám sức khỏe bác sĩ nhìn vào kết quả rồi nói một câu làm anh ta không tin nổi vào mắt mình…
Ánh đèn vàng ấm áp phủ khắp phòng chờ sang trọng của trung tâm y tế quốc tế. Trong không khí phảng phất mùi tinh dầu thảo mộc hòa lẫn hương cà phê thơm phức.
Trần Gia Huy tựa người trên ghế sofa da, chăm chú xem bản báo cáo kiểm tra sức khỏe định kỳ. Dưới ống quần âu thẳng tắp là đôi giày da sáng bóng. Khi lật đến trang cuối cùng của bản báo cáo, đôi mày anh khẽ nhíu lại.
“Trần tổng, có vấn đề gì sao ạ?” – Trợ lý Lý đứng bên cạnh, trên tay cầm ly Americano vừa pha xong nhẹ nhàng hỏi.
“Không có gì.” – Anh gập hồ sơ lại, tiện tay cất vào cặp tài liệu. – “Cuộc họp chiều nay lùi lại nửa tiếng. Tôi có chút việc cần xử lý.”
Trợ lý Lý gật đầu rồi xoay người rời đi. Gia Huy đứng dậy, chỉnh lại cổ tay áo rồi bước về phía khu vực phòng khám chuyên khoa. Hôm nay anh đặc biệt đưa Nhã Phương – cô thư ký riêng cũng là người phụ nữ anh yêu thương – đến đây kiểm tra vì dạo này cô hay mệt mỏi, ăn uống không ngon miệng. Anh nghi ngờ cô lại sắp đem đến cho anh tin vui lần nữa.
Bước đến khúc ngoặt hành lang, anh đột nhiên dừng bước. Trên chiếc ghế dài cuối hành lang vắng người, một vị bác sĩ lớn tuổi đang cúi đầu xem một xấp phiếu xét nghiệm cùng người đồng nghiệp trẻ.
Hai người nói chuyện không lớn tiếng, nhưng không gian quá yên tĩnh khiến từng lời nói rơi thẳng vào tai Gia Huy:
“Haiz, vị Trần Gia Huy này thật đáng thương.” – Bác sĩ thở dài. – “Còn trẻ trung, thành đạt như vậy mà lại mắc căn bệnh di truyền bẩm sinh khiến cơ thể hoàn toàn không thể tự có con nối dõi được. Cả đời này e rằng không bao giờ có được người con nào mang huyết thống của chính mình.”
Người đồng nghiệp trẻ trợn tròn mắt: “Thật hay giả vậy ạ? Người vợ bên ngoài của anh ấy chẳng phải vừa sinh đứa con thứ ba sao?”
“Cho nên mới nói cậu ta đáng thương. Báo cáo ghi rõ các chỉ số bằng không từ trong trứng nước, hoàn toàn không phải do tác động sau này. Ba đứa trẻ kia… Ha ha…”
Tiếng cười bỏ ngỏ ấy còn nhức nhối hơn bất kỳ lời nhạo báng nào.
Trần Gia Huy đứng chết lặng tại chỗ, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào sống lưng. Điều hòa thổi mát rượi nhưng mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lưng áo. Tay anh siết chặt quai cặp đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Không thể có con? Bẩm sinh?
Vậy thì ba đứa con mà anh luôn tự hào – Bảo Nam, Bảo Anh, Bảo Minh… Rốt cuộc chúng là con của ai?
Anh nhớ lại ánh mắt rạng rỡ của Nhã Phương khi thông báo có thai lần đầu. Nhớ nụ cười dịu dàng của cô lúc ôm con trong tay. Nhớ cả những lần cô vất vả trên giường bệnh để sinh con cho anh. Từng hình ảnh như những lưỡi dao sắc bén, đâm nát niềm tin mà anh dành cho cô suốt sáu năm qua.
Nén lại cơn sóng ngầm đang cuộn trào, Gia Huy lặng lẽ rời đi, lập tức âm thầm đến một trung tâm di truyền uy tín khác để làm lại toàn bộ xét nghiệm kiểm tra bản thân và xét nghiệm ADN khẩn cấp cho cả ba đứa trẻ.
Sáng hôm sau, khi cầm trên tay bản kết quả xác nhận bản thân hoàn toàn không thể có con bẩm sinh, cùng dòng chữ đỏ chót trên cả 3 bản giám định: “Tỷ lệ quan hệ huyết thống: 0%”, Gia Huy như mất hết lý trí. Anh lao xé gió về căn biệt thự riêng – nơi anh đã mua để cưng chiều Nhã Phương như một nữ hoàng.
Cánh cửa gỗ nặng nề bị đạp tung. Nhã Phương đang ngồi uống bổ phẩm ở phòng khách, thấy anh đằng đằng sát khí bước vào thì giật mình đánh rơi chiếc tách sứ vỡ tan tành.
“Gia Huy, anh sao thế? Sao lại giận dữ như vậy…”
Một cú tát nảy lửa vang lên khiến Nhã Phương ngã nhào xuống sàn. Gia Huy ném toàn bộ xấp giấy giám định ADN vào mặt cô ta, gầm lên như một con thú dữ:
“Đồ dối trá! Cô nhìn đi! Ba đứa trẻ đó là con của ai? Rốt cuộc cô đã lừa dối tôi bao nhiêu lần rồi?!”
Nhã Phương nhìn những tờ giấy rơi lả tả, mặt cắt không còn một giọt máu. Cô ta run rẩy lùi lại, lắp bắp: “Không… không thể nào… Gia Huy, anh nghe em giải thích…”
“Giải thích cái gì?! Bác sĩ khẳng định tôi bẩm sinh không thể có con! Vậy ba đứa trẻ đó từ đâu ra? Cô nói đi!” – Gia Huy lao đến túm lấy cổ áo cô ta.
Đúng lúc đó, từ phía cầu thang, một tiếng vỗ tay chậm rãi cùng giọng nói thong dong vang lên:
“Được rồi, để tôi giải thích hộ cho.”
Gia Huy khựng lại, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên cầu thang…
Người bước xuống là Khánh Vy – người vợ chính thất kết hôn với anh suốt tám năm qua. Người mà anh luôn ghẻ lạnh, xem như một “bức tượng gỗ” vô hồn, mặc kệ cô ngồi ở nhà chính để anh tự do qua lại và tạo lập gia đình riêng với cô thư ký Nhã Phương.
Khánh Vy mặc một bộ sườn xám lụa sang trọng, tay thong thả cầm tách trà nóng.
“Sao cô lại ở đây?!” – Gia Huy buông Nhã Phương ra, trợn mắt nhìn vợ. – “Đây là nhà riêng của tôi và Nhã Phương, cô đến đây làm gì?”
Khánh Vy mỉm cười, bình thản ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện với hai kẻ đang thảm hại dưới sàn:
“Trần Gia Huy, anh có bao giờ tự hỏi, tại sao suốt sáu năm qua, nhìn anh và cô thư ký này lần lượt đón hết đứa trẻ này đến đứa trẻ khác ra đời, mà tôi vẫn thản nhiên, không hề ghen tuông, không khóc lóc, thậm chí còn hào phóng gửi quà mừng không?”
Gia Huy nhíu mày, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi bất an cực hạn.
Khánh Vy nhấp một ngụm trà, từ tốn nói tiếp: “Bởi vì ngay từ sáu năm trước, trong một lần anh nằm viện, tôi đã vô tình đọc được hồ sơ bệnh án cá nhân của anh. Tôi là người đầu tiên biết anh không thể có con bẩm sinh.”
Gia Huy há hốc mồm, chỉ tay vào cô đầy run rẩy: “Cô… cô biết từ trước? Vậy tại sao…”
“Tại sao tôi không nói?” – Khánh Vy bật cười thành tiếng. – “Nếu tôi nói ra, làm sao anh chịu chu cấp và đồng ý chia tài sản khi tôi đệ đơn ly hôn sau này? Nếu tôi nói ra, làm sao tôi có thể xem được kịch hay ngày hôm nay?”
Cô liếc nhìn Nhã Phương đang co rúm dưới đất:
“Cô thư ký thuần khiết của anh, vì muốn đường đường chính chính bước vào làm phu nhân họ Trần, nên đã âm thầm ‘mượn giống’ từ những người đàn ông khác. Đứa đầu tiên là của gã tài xế cũ. Đứa thứ hai là của gã huấn luyện viên cá nhân. Còn đứa thứ ba… chính là của gã trưởng phòng nhân sự mà anh vừa thăng chức tháng trước đấy. Bọn họ hẹn hò ở đâu, khách sạn nào, tôi đều có đầy đủ hình ảnh và bằng chứng gửi tặng anh làm kỷ niệm.”
Khánh Vy rút từ trong túi xách ra một chiếc USB đặt lên bàn.
Gia Huy như bị sét đánh ngang tai, lồng ngực phập phồng kịch liệt, mắt đỏ ngầu quay sang nhìn Nhã Phương. Nhã Phương lúc này chỉ biết khóc lóc thảm thiết, quỳ lạy van xin trong tuyệt vọng.
“Trần Gia Huy, anh bận rộn nuôi con cho thiên hạ, lại còn lấy tiền của tập đoàn cung phụng cho nhân tình và đồng bọn của cô ta. Anh có biết phần lớn cổ phần và tài sản đứng tên anh đã bị tôi hợp pháp hóa thu hồi lại rồi không?” – Khánh Vy đứng dậy, chỉnh lại tà áo phẳng phiu. – “Đơn ly hôn tôi đã nộp lên tòa. Anh vi phạm đạo đức hôn nhân, lại dùng tài sản chung để nuôi con riêng của người khác, tòa án sẽ phán quyết anh ra đi với hai bàn tay trắng.”
Khánh Vy bước đến gần Gia Huy, nhìn thẳng vào gương mặt đang xám xịt vì sụp đổ của anh, khẽ thì thì thầm:
“Chúc mừng anh, Trần tổng. Cuối cùng anh cũng có một gia đình đông con nhiều cháu đúng như anh hằng mong ước. Có điều, chẳng có đứa nào mang dòng máu của anh cả. Hãy tận hưởng phần đời còn lại trong sự trắng tay và tủi nhục này nhé.”
Nói rồi, cô quay lưng, tiếng gót giày cao gót gõ xuống sàn nhà giòn giã, kiêu hãnh bước ra khỏi cánh cửa biệt thự, bỏ lại hai kẻ phản bội đang gào khóc trong vũng bùn do chính mình tạo ra.