
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vừa mới l::y h::ôn xong, chưa cầm nóng tay tờ chứng nhận l::y h::ôn, mẹ chồng cũ công khai sỉ nhục tôi trước mặt mọi người vì nghĩ tôi không còn nhà để về. Tôi không nói lời nào chỉ lặng lẽ lấy ra ba cuốn sổ đỏ: “Dì à, con trai dì mới là người ra đi tay trắng.”….
Bạn đã bao giờ chứng kiến cảnh hai người vừa bước ra khỏi Cục Dân chính, một giây trước còn là vợ chồng, một giây sau đã trở thành người xa lạ, thậm chí đối đầu gay gắt chưa?
Tôi thì rồi. Vì nhân vật chính trong câu chuyện đó, không ai khác, chính là tôi.
Cầm tờ giấy quyết định ly hôn còn thơm mùi mực trên tay, tôi cứ nghĩ cuộc hôn nhân dài 4 năm với Hoàng Minh cùng những giằng xé ức hiếp bấy lâu cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Nhưng tôi đã lầm. Trận bão thực sự chỉ vừa mới bắt đầu ngay trước cổng.
Mẹ chồng cũ của tôi, bà Kim, đã dẫn theo cả một dàn họ hàng đứng chờ sẵn từ bao giờ. Vừa thấy tôi bước ra, bà lập tức bước tới chắn ngang đường, nét mặt đầy vẻ mỉa mai:
— “Đan Thanh, giờ thì cô vừa lòng rồi chứ? Cuối cùng cũng buông tha cho con trai tôi rồi đấy!”
Tôi siết nhẹ tờ giấy trong tay, nén thở dài, giữ giọng ôn hòa nhất có thể:
— “Bác Kim, cháu và anh Minh thỏa thuận dứt khoát trên tinh thần tự nguyện, không ai ép ai cả.”
— “Tự nguyện?” Bà Kim bật cười lớn, ngoảnh lại nhìn đám họ hàng phía sau. “Cô xem lại mình đi. Năm đó không có con trai tôi rước thì cô làm gì có cơ hội ở lại thành phố này? Giờ cậy cánh cứng rồi đòi rời đi à? Tôi nói cho cô biết, bước ra khỏi nhà họ Hoàng, cô chẳng có lấy một chỗ dung thân. Để xem tối nay cô ngủ ở đâu!”
Mấy người họ hàng đi cùng gật gù hùa theo, những ánh mắt soi mót, chê bai dồn dập dội về phía tôi. Họ nói tôi chỉ biết lao đầu vào công việc, không biết vun vén gia đình, rời đi là đích đáng. Hoàng Minh — người đàn ông tôi từng dành cả thanh xuân để đồng hành — lúc này chỉ im lặng đứng sau lưng mẹ mình, cúi gằm mặt không nói một lời.
Chính sự im lặng đó đã dập tắt chút mảy may vấn vương cuối cùng trong tôi.
Thấy tôi đứng lặng im, bà Kim càng được đà tiến tới, chỉ tay thẳng vào mặt tôi:
— “Sao không cãi nữa đi? Hết đường chối rồi đúng không? Mang mấy thứ đồ đạc cá nhân của cô rời khỏi nhà chúng tôi ngay lập tức!”
Tôi nhìn Hoàng Minh một lần cuối:
— “Anh Minh, đây cũng là điều anh muốn nói sao?”
Anh ta khẽ giật mình, lảng tránh ánh mắt của tôi rồi lại cúi đầu xuống. Vậy là quá đủ cho một câu trả lời.
Tôi không giận, cũng chẳng buồn khóc. Tôi chậm rãi kéo khóa chiếc túi xách cá nhân. Trong ánh mắt tò mò lẫn xem thường của tất cả những người có mặt ở đó, tôi rút ra ba cuốn sổ bìa đỏ chói.
Không phải giấy tờ ly hôn. Mà là ba cuốn sổ hồng sở hữu nhà đất.
Tôi thong thả mở từng cuốn ra, hàng chữ mạ vàng lấp lánh dưới ánh nắng. Nụ cười trên mặt bà Kim và đám họ hàng khựng lại trong giây khắc.
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà Kim, cất giọng rõ ràng từng từ:
— “Bác Kim, hình như bác đang hiểu nhầm một chuyện rất lớn.”
— “Căn hộ chung cư cao cấp mà hai vợ chồng ở bấy lâu nay… đứng tên một mình tôi.”
— “Mảnh đất đầu tư ở khu đô thị mới mua năm ngoái… đứng tên một mình tôi.”
— “Căn nhà hai tầng hiện tại bố mẹ bác đang ở nhờ dưới quê… cũng do tôi đứng tên sở hữu.”
Tôi nhìn sang Hoàng Minh lúc này mặt cắt không còn một giọt máu, rồi chậm rãi ném ra câu nói quyết định:
— “Bác không cần lo tối nay tôi ngủ ở đâu. Người bác nên lo… là con trai bác kìa. Trong văn bản thỏa thuận, anh ấy đã đồng ý rời đi với hai bàn tay trắng!”…
— “Không thể nào! Cô nói dối! Cô lừa người!”
Bà Kim gào lên, tiếng kêu thất thanh làm xôn xao cả một góc phố. Bà ta lao đến định chộp lấy ba cuốn sổ trên tay tôi, nhưng tôi đã nhanh chóng thu lại, cất gọn vào túi.
— “Văn bản đã được cơ quan chức năng chứng nhận, giấy trắng mực đen rõ ràng. Bác muốn kiểm tra lại không?” Tôi đáp trả bằng giọng điệu điềm nhiên.
Bà Kim xoay người túm chặt lấy tay Hoàng Minh, lắc mạnh như muốn đòi lại sự thật:
— “Minh! Con nói đi! Chuyện này là thế nào? Tại sao nhà cửa lại đứng tên nó? Tiền bạc của con đâu hết rồi?”
Hoàng Minh run rẩy, bờ vai sụp xuống hoàn toàn. Anh ta ôm đầu, giọng nghẹn ngào trong sự bất lực:
— “Mẹ ơi đủ rồi! Đừng nói nữa! Là con sai, con có lỗi với Thanh!”
— “Con sai cái gì? Nhà là của con cơ mà!” Bà Kim như không tin vào tai mình.
Trong sự bàng hoàng của tất cả mọi người, Hoàng Minh đành phải khai thật toàn bộ sự thật mà anh ta luôn giấu giếm: Toàn bộ tiền tích lũy và tài sản từ trước đến nay đều do một tay tôi gầy dựng và chi trả. Không những vậy, trong thời gian gian dối sau lưng tôi, anh ta còn vướng vào khoản nợ đầu tư thua lỗ lên đến hàng tỷ đồng. Chính tôi đã đứng ra thanh lý toàn bộ khoản nợ đó cho anh ta, với điều kiện anh ta phải tự nguyện ký tên vào bản thỏa thuận chia tài sản và rời khỏi cuộc hôn nhân này mà không được đòi hỏi bất cứ điều gì.
“Nếu cô ấy không đứng ra gánh khoản nợ đó giúp con thì con đã phải đối mặt với pháp luật rồi! Mẹ có hiểu không?!” Hoàng Minh quỳ gục xuống đất, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng.
Đám họ hàng đứng xung quanh lập tức rơi vào khoảng không im lặng đáng sợ. Những người vừa giây trước còn chê bai, dè bỉu tôi thì giây sau mặt mày đã xám ngoét. Có bà cô lén lút lùi lại phía sau, âm thầm rút lui khỏi đám đông.
Bà Kim đứng không vững, loạng choạng lùi lại mấy bước. Sự kiêu ngạo, hợm hĩnh ban nãy biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự bàng hoàng và nhục nhã. Cả gia đình bà ta bấy lâu nay tự hào về sự thành đạt của con trai, hóa ra tất cả sự sĩ diện đó đều được chống đỡ bởi tiềm lực tài chính của người con dâu mà bà luôn xem thường.
— “Đan Thanh… Chuyện này… dù sao Minh nó cũng…” Bà Kim lắp bắp, cố vớt vát chút thể diện cuối cùng.
— “Bác Kim,” tôi lạnh lùng ngắt lời, “Mấy năm qua cháu đối xử chu toàn với gia đình bác, nhưng bác lại coi sự tử tế đó là yếu đuối. Kết cục hôm nay là do con trai bác tự lựa chọn, và cũng là cái giá cho sự coi thường của bác.”
Tôi bấm chìa khóa chiếc xe ô tô đỗ gần đó. Tiếng còi xe vang lên giòn giã.
— “Đồ đạc cá nhân của anh Minh, cháu đã cho người chuyển ra khỏi căn hộ từ sáng nay. Hai mẹ con nên tranh thủ tìm một phòng trọ nhỏ để ở tạm. À, thẻ ngân hàng phụ cháu từng đưa cho bác dùng… cháu đã khóa lại từ 10 phút trước rồi.”
Nói xong, tôi bước lên xe, nhấn ga rời đi, bỏ lại phía sau tiếng tranh cãi náo loạn của gia đình họ Hoàng cùng những ánh mắt ngơ ngác của người xung quanh.
Khép lại một đoạn đường ngập tràn gánh nặng, mở ra cửa kính để làn gió mát tràn vào khoang xe, tôi biết từ hôm nay, tôi đã hoàn toàn đòi lại sự tự do và tôn nghiêm cho chính mình.