
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Trời nóng, chị chồng đưa cả nhà tám người đến ở nhờ tránh nóng. Định biến tôi thành một osin không công. Tôi không nói gì chỉ lặng lẽ để lại cho chồng một mẩu giấy: “Khách của anh, anh cứ tiếp đãi thật nhiệt tình. Em tin anh làm được!” và dời khỏi nhà đi đi tu nghiệp…..
Tối hôm đó, nhóm chat họ hàng bỗng nổ tung bởi một đoạn tin nhắn thoại dài gần phút của bố chồng tôi — ông Hoàng.
“Nhà con bé Mai bên kia nóng bức quá không chịu nổi, ngày mai cả nhà tám miệng ăn sẽ qua chỗ các con tránh nóng. Bố đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi, ở nhà thằng út nhé.”
Nhà thằng út, chính là căn hộ ba phòng ngủ của tôi và Minh Huy.
Minh Huy đang lướt điện thoại, thấy tiếng thông báo liền vặn nhỏ âm lượng. Chưa để vợ chồng tôi kịp phản hồi, Mai Lan — chị chồng — đã nhanh chóng tung ra một danh sách dài dặc các yêu cầu: mẹ chồng ngủ phòng riêng, vợ chồng chị chiếm phòng master để tiện chăm con nhỏ, ba đứa lớn ngủ phòng phụ, còn chồng chị nằm đất cũng được. Thậm chí, cô ta còn liệt kê chi tiết đứa nào dị ứng hải sản, đứa nào không ăn hành, và đứa út phải dùng sữa bột nhập khẩu loại nào.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, máu dồn lên não. Căn nhà này là do bố mẹ ruột tôi hỗ trợ tiền đặt cọc, mỗi tháng một mình tôi gánh khoản nợ ngân hàng. Vậy mà trong mắt nhà chồng, nó nghiễm nhiên biến thành nhà khách từ thiện, còn tôi thì hóa thành kẻ hầu người hạ không công.
Khi tôi chất vấn, Minh Huy chỉ gãi đầu thở dài: “Em đừng làm quá lên thế, người một nhà cả mà, ở vài hôm có sao đâu.”
Cơn tức giận trong lòng trào lên đến cực điểm. Tôi không tranh cãi nữa, lặng lẽ quay về phòng, lôi từ xó tủ ra tập hồ sơ thông báo khóa tập huấn chuyên sâu khép kín đã gác lại từ nửa năm trước theo ý gia đình chồng. Tôi dứt khoát ký tên, thu dọn quần áo, giấy tờ quan trọng vào chiếc vali lớn.
Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng rõ, tôi đã đứng ngay cửa với bộ đồ chỉnh tề và chiếc vali kéo sẵn sàng. Minh Huy hớt hải chạy ra, đầu tóc bù xù, mặt cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy tôi:
— Em đi đâu giờ này?
— Đi khóa đào tạo tập trung hoàn toàn, loại phải nộp cả điện thoại để bảo mật.
— Nhưng… chiều nay chị anh cùng tám người họ tới rồi! Tiền sinh hoạt thì cạn, tủ lạnh trống trơn, anh đi làm đầu tắt mặt tối thì lo thế nào được hả em?
Tôi kéo khóa vali lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt:
— Khách của anh, anh cứ tiếp đãi thật nhiệt tình. Em tin anh làm được!
Nói rồi, tôi dứt khoát quay lưng bước ra ngoài, mặc cho tiếng gọi hoảng loạn của Minh Huy chìm dần vào cánh cửa đóng sầm…..
Tôi đến trung tâm đào tạo ở ngoại ô, nộp điện thoại theo quy định và tận hưởng nửa tháng bình yên tuyệt đối. Trong khi đó, tại căn hộ của chúng tôi, một thảm họa thực sự đã bùng nổ.
Đúng tám giờ tối hôm đó, đại gia đình tám người của Mai Lan kéo đến với năm chiếc vali và ba bao tải hành lý. Đón chào họ không phải mâm cao cỗ đầy hay tủ lạnh ngập tràn đồ ngon do tôi chuẩn bị, mà là một Minh Huy phờ phạc cùng ba hộp cơm bình dân nguội ngắt và cái tủ lạnh trống rỗng.
Mẹ chồng và chị chồng vừa bước chân vào nhà đã bắt đầu chì chiết, chê bai tiếp đón nghèo nàn, không có phòng riêng, không có điều hòa vừa ý. Đêm hôm đó, trẻ con khóc thét, người lớn kêu ca, Minh Huy phải nằm co ro trên chiếc sô pha cứng ngắc, thức trắng đêm dọn bỉm và dỗ dành đám cháu.
Đến ngày thứ ba, ví tiền của Minh Huy đã cạn sạch vì phải gánh tiền điện điều hòa chạy suốt ngày đêm, tiền bỉm sữa và bia rượu cho anh rể. Khi anh túng quẫn nhắn vào nhóm chat xin hỗ trợ, bố chồng lập tức mắng mỏ vô ơn, ích kỷ, bắt anh tự lo vì “đều là người một nhà”. Không có người chịu đựng thay, mâu thuẫn giữa nhà chồng bùng nổ dữ dội. Anh rể uống rượu say đập phá đồ đạc, gia đình lục đục cãi vã suốt ngày đêm.
Mười lăm ngày trôi qua với Minh Huy chẳng khác nào một bản án tù đày.
Khi tôi xách vali trở về sau khóa học, căn nhà nồng nặc mùi đồ ăn thiu và bỉm bẩn, sô pha loang lổ vết bẩn. Nhà chị chồng vừa mới cuốn gói rời đi sau khi Minh Huy dọa gọi công an. Nhìn chồng mình râu ria xồm xoàm, mắt thâm quầng, ngã quỵ xuống nắm lấy tay tôi khóc lóc cầu xin tha thứ, nhận ra sự vất vả mà tôi gánh chịu bấy lâu, tôi chỉ nhẹ nhàng rút tay ra.
Tôi đặt lên bàn một tờ đơn ly hôn đã viết sẵn.
— Minh Huy, anh hiểu được cảm giác này rồi chứ? Sáu năm qua tôi gánh vác tất cả thì anh coi là điều hiển nhiên. Đến khi tự mình đối mặt, anh mới biết nó nặng nhọc thế nào. Căn nhà này là tài sản của tôi và gia đình tôi, anh ký vào đơn rồi dọn đi đi.
Minh Huy chết trân nhìn tờ giấy trắng mực đen. Lần đầu tiên, anh ta nhận ra sự nhẫn nhịn của một người phụ nữ không phải là vô tận, và một khi đã cạn tình, chẳng gì có thể kéo họ quay lại phía sau.