CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tưởng Cha Đã Mất Tích Suốt Tám Năm, Ngày Người Đàn Ông Trở Về, Cậu Bé Chỉ Khẽ Hỏi: “Chú Đến Gặp Ai Ạ?”
Tôi lặng lẽ dừng chân trước căn nhà cấp bốn nằm cuối con hẻm nhỏ ở thành phố Lào Cai. Tám năm xa cách khiến mọi thứ vừa quen vừa lạ. Chiếc cổng sắt cũ phủ một lớp gỉ màu nâu đỏ, cây xoài trước sân đã cao lớn hơn trước rất nhiều, còn giàn tigon vẫn nở hồng rực rỡ như những ngày xưa cũ.
Bàn tay tôi khẽ đặt lên cánh cổng, run đến mức không đủ sức đẩy vào.
Đúng lúc ấy, một người phụ nữ từ trong sân bước ra. Chiếc rổ quần áo trên tay cô bất ngờ rơi xuống nền gạch. Cô chết lặng nhìn tôi, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.
Đó là Mai Lan.
Người vợ mà suốt tám năm qua tôi luôn mong một ngày được gặp lại.
Bên cạnh cô là một cậu bé chừng tám tuổi, khuôn mặt sáng sủa, đôi mắt rất giống tôi. Cậu bé ngẩng lên nhìn người đàn ông xa lạ đang đứng ngoài cổng rồi lễ phép hỏi:
– Chú tìm ai vậy?
Chỉ một câu nói ngây thơ ấy thôi cũng đủ khiến trái tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi mở miệng định gọi tên con nhưng cổ họng nghẹn cứng. Hai hàng nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đầy những vết sẹo do năm tháng để lại.
…
Tám năm trước, tôi là một trung úy thuộc lực lượng cảnh sát cơ động làm nhiệm vụ ở khu vực biên giới phía Bắc.
Hôm đó tôi vừa được nghỉ phép ngắn ngày để về thăm vợ và đứa con trai mới hơn ba tháng tuổi. Thằng bé sốt vì mọc răng nên quấy khóc suốt đêm. Mai Lan ôm con thức trắng, còn tôi chỉ mong hoàn thành chuyến công tác cuối cùng để được ở bên gia đình lâu hơn.
Thế nhưng gần nửa đêm, điện thoại đơn vị đổ chuông.
Một đường dây vận chuyển ma túy xuyên biên giới bất ngờ thay đổi kế hoạch. Chúng lợi dụng mưa lớn và sương mù để đưa hàng vượt rừng.
Không còn cách nào khác, tôi lập tức lên đường.
Trước khi đi, tôi cúi xuống hôn lên trán con rồi cười với vợ:
– Xong việc anh sẽ về ngay, nhớ chờ anh nhé.
Mai Lan chỉ khẽ gật đầu nhưng ánh mắt cô đầy lo lắng.
Không ai ngờ đó lại là lần cuối cùng cô nhìn thấy tôi trong suốt tám năm.
…
Cuộc truy bắt diễn ra vô cùng quyết liệt.
Khi khống chế tên cầm đầu, cả khu vực bất ngờ xảy ra sạt lở. Đất đá cùng dòng nước lũ cuốn cả tôi và đối tượng lao xuống khe sâu.
Đồng đội tìm kiếm suốt nhiều ngày nhưng không phát hiện tung tích.
Sau khi mọi hy vọng đều khép lại, đơn vị buộc phải xác nhận tôi đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ.
Mai Lan trở thành góa phụ khi tuổi đời còn rất trẻ.
Con trai tôi lớn lên chỉ biết cha qua vài tấm ảnh cũ.
…
Nhưng thực tế tôi vẫn còn sống.
Dòng nước hung dữ cuốn tôi sang bên kia biên giới.
Một gia đình người dân tộc sống trong vùng núi hẻo lánh đã cứu tôi khỏi bãi đá ven sông.
Tôi bị chấn thương nặng ở đầu, mất sạch ký ức.
Tôi không biết mình là ai.
Không nhớ quê quán.
Không nhớ mình từng có một mái ấm.
Người trong bản thương tình nên đặt cho tôi cái tên mới là Sình.
Suốt tám năm ấy, tôi sống như một người hoàn toàn khác.
Ban ngày theo bà con lên nương trồng ngô, đốn củi, gùi hàng thuê.
Ban đêm, những cơn đau đầu dữ dội liên tục hành hạ.
Đôi lúc tôi mơ thấy tiếng trẻ con khóc.
Có khi lại thấy bóng dáng một người phụ nữ đang đứng dưới cơn mưa.
Mỗi lần tỉnh dậy, tim tôi đều đau nhói nhưng chẳng hiểu vì sao.
Ký ức giống như những mảnh gương vỡ, vừa chạm tới đã tan biến.
…
Mãi đến mùa đông của năm thứ tám, một đoàn y bác sĩ quân đội sang hỗ trợ khám chữa bệnh cho người dân vùng biên.
Ngay khi nhìn thấy bộ quân phục màu xanh quen thuộc, đầu óc tôi như có tiếng nổ lớn.
Hàng loạt hình ảnh ùa về.
Tiếng còi tập hợp.
Tiếng súng nổ trong đêm.
Những lần hành quân xuyên rừng.
Rồi khuôn mặt hiền hậu của Mai Lan.
Tiếng con trai oe oe lúc mới sinh.
Và lời hứa trước lúc rời nhà:
– Anh đi xong sẽ về ngay.
Tất cả đều trở lại.
Tôi nhớ tên mình là Đức Thành.
Tôi có một người vợ đang chờ.
Có một đứa con trai chưa từng được gọi mình là ba.
…
Tôi quỳ sụp xuống nền đất.
Khóc đến khản cả giọng.
Gia đình đã cưu mang tôi suốt tám năm cũng rưng rưng nước mắt.
Họ gom góp tiền bạc, bán vài con dê, chuẩn bị lương thực và tiễn tôi lên đường trở về quê hương.
…
Quãng đường hồi hương đầy gian truân.
Không giấy tờ tùy thân.
Không tiền bạc.
Có những ngày tôi phải xin đi nhờ xe hàng.
Có lúc phụ khuân vác để đổi lấy bữa cơm.
Nhiều đoạn đường phải cuốc bộ hàng chục cây số.
Đôi bàn chân nứt toác, rớm máu.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến khoảnh khắc được gặp lại vợ con, tôi lại có thêm sức lực để bước tiếp.
…
Giờ đây tôi đã đứng trước ngôi nhà năm xưa.
Thế nhưng đứa con trai của mình lại nhìn tôi như một người hoàn toàn xa lạ.
Trong ký ức của thằng bé, người cha đã hy sinh là một người hùng trong bức ảnh đặt trên bàn thờ, luôn mặc quân phục chỉnh tề và nở nụ cười hiền hậu.
Còn người đàn ông đang đứng trước mặt chỉ là một kẻ gầy gò, nước da sạm nắng, mái tóc lấm tấm bạc cùng những vết sẹo hằn sâu trên gương mặt.
Mai Lan bước chậm đến gần, hai tay run rẩy.
Cô nhìn rất lâu rồi nghẹn ngào gọi:
– …Anh Thành… có phải thật sự là anh không?
Tôi khẽ gật đầu.
Không cần thêm bất cứ lời giải thích nào.
Mai Lan òa khóc, lao tới ôm chầm lấy tôi. Tám năm chờ đợi, tám năm chịu đựng những lời thương hại, tám năm một mình nuôi con cuối cùng cũng được giải tỏa trong vòng tay ấy.
Cậu bé vẫn đứng sững, chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Mai Lan quay sang con, nước mắt vẫn không ngừng rơi.
– Con à… đây là ba của con. Ba đã trở về rồi.
Cậu bé chớp chớp mắt, nhìn bức ảnh trên bàn thờ rồi lại nhìn tôi. Em chậm rãi tiến lại, bàn tay nhỏ bé chạm vào khuôn mặt đầy sẹo của tôi như để xác nhận đây không phải giấc mơ.
Khẽ gọi bằng giọng run run:
– Ba… thật sự là ba hả?
Tôi ôm con vào lòng thật chặt.
Lần đầu tiên sau tám năm, tôi được nghe tiếng con gọi mình là cha.
Khoảnh khắc ấy, mọi đau đớn, mọi mất mát và những tháng năm lưu lạc dường như đều trở nên xứng đáng.
Ít lâu sau, cơ quan chức năng xác minh đầy đủ danh tính của tôi. Quyết định hủy giấy báo tử được ban hành, đồng thời đơn vị tổ chức một buổi gặp mặt đặc biệt để chào đón người chiến sĩ trở về sau hành trình tưởng chừng không có hồi kết.
Dân trong khu phố kéo đến rất đông. Ai cũng xúc động khi chứng kiến người lính năm xưa vẫn còn sống. Những đồng đội cũ ôm lấy tôi trong nước mắt, còn Mai Lan và con trai luôn đứng cạnh, nắm chặt tay tôi như sợ chỉ cần buông ra, tôi sẽ lại biến mất thêm một lần nữa.
Từ đó, mỗi chiều tan học, cậu bé đều chạy thật nhanh về nhà để khoe với bạn bè rằng mình cũng có ba đưa đón như bao đứa trẻ khác. Còn tôi hiểu rằng, phần đời còn lại không chỉ là để bù đắp cho vợ con, mà còn để trân trọng từng ngày bình yên mà số phận đã may mắn trả lại sau tám năm dài tưởng như vĩnh viễn chia ly.