
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Lương 8 triệu, chồng ở rể suốt 4 năm bị gia đình tôi, đặc biệt là mẹ vợ khinh thường. Một ngày anh đi làm không trở về…
Bốn năm Nam về sống cùng gia đình tôi, anh chưa bao giờ cất lời tranh cãi hay thể hiện sự bất bình. Công việc bảo trì máy móc ở xưởng sản xuất mang lại cho anh nguồn thu nhập khiêm tốn 8 triệu đồng mỗi tháng. Mỗi lần bữa ăn gia đình diễn ra, mẹ tôi lại thở dài thất vọng vì cho rằng anh không lo nổi cho tương lai của vợ.
Nam chỉ lặng lẽ thu dọn bát đĩa mang vào bếp rửa sạch. Tôi nhận ra những tổn thương ẩn sau ánh mắt anh, nhưng theo thời gian, sự im lặng của anh khiến tôi dần coi đó là điều bình thường và lỡ quên mất sự tự trọng của một người đàn ông.
Sáng hôm ấy, Nam vẫn mặc chiếc áo lao động đã ngả màu, dặn tôi bữa trưa anh không về vì lịch làm việc đột xuất. Anh vội dúi vào tay tôi chút tiền lẻ dặn mua đồ ăn bồi bổ. Tôi đẩy tay anh ra bảo giữ lấy mà chi tiêu. Anh nhìn tôi cười nhẹ. Đó cũng là nụ cười cuối cùng tôi nhìn thấy ở anh.
Chiều muộn trôi qua, anh vẫn chưa trở về. Mọi cuộc gọi chỉ nhận lại tín hiệu mất liên lạc. Lo lắng thúc giục, tôi chạy thẳng đến nơi làm việc của anh. Trưởng bộ phận nhìn tôi, khẽ lắc đầu thở dài: “Nam đã dừng công việc tại đây rồi.”
Tôi bàng hoàng: “Dừng công việc… là sao ạ? Từ lúc nào hả anh?” Vị trưởng phòng trầm ngâm một lúc rồi cất lời khiến tim tôi như ngưng đập: “Từ đầu giờ sáng. Cậu ấy bàn giao lại toàn bộ dụng cụ rồi rời đi. Nhưng trước khi bước ra khỏi cổng, cậu ấy có để lại một vật và nhắn một câu duy nhất cho cô…”
Vị trưởng phòng đưa cho tôi một cuốn sổ tay nhỏ cùng một chiếc phong bì dày do Nam gửi lại rồi chậm rãi nói: “Thật ra Nam không phải là thợ máy bình thường. Bốn năm qua, cậu ấy âm thầm tích lũy kinh nghiệm, đứng ra sáng chế lại hệ thống máy móc cho xưởng và vừa bán được bản quyền thiết kế đó cho một tập đoàn lớn với khoản tiền rất lớn. Cậu ấy chấp nhận làm công việc thu nhập thấp ở đây chỉ để có thời gian chăm sóc gia đình cô và tích lũy thực tế. Cậu ấy dặn tôi đưa cuốn sổ này cho cô nếu cô tìm đến.”
Tôi run run mở cuốn sổ ra, từng dòng chữ viết tay của Nam hiện lên rõ nét: “Anh biết mẹ và em luôn lo lắng về tương lai. Bốn năm qua anh chấp nhận nhẫn nhịn để hoàn thiện giấc mơ lớn của mình mà không làm ảnh hưởng đến ai. Giờ đây anh đã chứng minh được bản thân, nhưng anh nhận ra sự tôn trọng trong căn nhà này đã không còn nữa. Anh ra đi để tìm lại chính mình. Số tiền bán bản quyền anh đã gửi vào tài khoản đứng tên em, xem như món quà cuối cùng anh dành cho người từng là vợ anh…”
Cầm cuốn sổ trên tay, từng giọt nước mắt tôi rơi xuống. Sự tự trọng của người đàn ông mà gia đình tôi từng coi thường đã cất tiếng nói muộn màng, để lại trong tôi niềm hối hận suốt quãng đời còn lại.