CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bất Ngờ Gặp Lại Người Yêu Cũ Mưu Sinh Ở Chợ Hải Sản – Tôi Lặng Người Đi Theo Cô Về Căn Phòng Thuê Chật Hẹp, Tim Quặn Thắt
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày bản thân đứng bất động giữa khu chợ hải sản đông nghịt người, trong tay vẫn cầm túi đồ nhưng ánh mắt lại không thể rời khỏi người phụ nữ đang ngồi bên chiếc thau đầy cá tươi, đôi bàn tay thoăn thoắt cân hàng giữa nền chợ còn đọng nước.
Là cô ấy.
Người con gái tôi từng hứa sẽ cùng đi hết cuộc đời.
Cũng là người tôi đã nhẫn tâm rời bỏ nhiều năm trước.
Tôi tên Quân, năm nay ba mươi bảy tuổi.
Sau nhiều năm bôn ba, tôi đã có một vị trí khá vững vàng trong một công ty xây dựng ở Đà Nẵng. Thu nhập ổn định, có căn hộ riêng và chiếc ô tô mà trước đây tôi từng mơ ước. Trong mắt mọi người, cuộc sống của tôi đủ đầy, chẳng thiếu điều gì.
Nhưng chỉ riêng tôi hiểu rằng, có một khoảng trống chưa bao giờ được lấp đầy.
Đó là ký ức về một người con gái mang tên Thảo.
Mười ba năm trước, chúng tôi yêu nhau từ những ngày còn ngồi trên giảng đường đại học.
Khi ấy, tôi chỉ là cậu sinh viên nghèo từ miền Trung lên thành phố học tập, còn Thảo phải vừa học vừa làm đủ nghề để trang trải tiền học và tiền thuê trọ.
Ban ngày cô đến lớp, tối phục vụ quán cơm, rạng sáng lại ra cảng cá phụ người ta phân loại và bán hải sản. Có những hôm mới hơn hai giờ sáng cô đã thức dậy, khoác chiếc áo mưa cũ rồi lặng lẽ đạp xe đi làm.
Tôi từng xót xa hỏi:
“Em làm như vậy suốt ngày, không thấy kiệt sức sao?”
Thảo chỉ mỉm cười rất nhẹ.
“Có chứ. Nhưng nếu nghỉ thì lấy gì đóng tiền nhà, tiền học?”
Nụ cười ấy khiến tôi vừa thương vừa chạnh lòng.
Lúc đó, tôi luôn mang trong mình lòng tự ái của một chàng trai trẻ. Tôi không muốn người yêu phải vất vả, càng không muốn nhìn cô ấy lấm lem mùi cá mỗi sáng.
Tôi từng nắm tay cô và nói đầy tự tin:
“Đợi anh ra trường, có việc làm ổn định rồi, anh sẽ chăm sóc em. Em sẽ không phải thức khuya dậy sớm như thế nữa.”
Thảo không trả lời ngay.
Cô chỉ lặng lẽ nhìn tôi thật lâu.
Ánh mắt khi ấy vừa dịu dàng, vừa như muốn nói rất nhiều điều.
Một lúc sau, cô mới khẽ cất tiếng:
“Em không cần ai nuôi mình cả. Chỉ mong sau này, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng đừng buông tay em.”
Ngày ấy tôi cười rất tự tin, cho rằng lời hứa ấy quá dễ thực hiện.
Tôi đâu ngờ, chính mình lại là người thất hứa đầu tiên.
…
Mười ba năm sau, giữa khu chợ đông đúc, tôi đứng nhìn người con gái năm nào vẫn cặm cụi bán từng mẻ cá. Mái tóc đã được buộc gọn sau gáy, gương mặt hằn thêm những dấu vết của thời gian, nhưng ánh mắt ấy tôi không thể nào nhận nhầm.
Tôi muốn bước đến gọi tên cô.
Nhưng đôi chân như bị ghim chặt xuống nền xi măng lạnh ngắt.
Tôi chỉ biết lặng lẽ đứng từ xa, rồi khi Thảo dọn hàng lúc trời nhá nhem tối, tôi vô thức đi theo phía sau.
Cô đạp chiếc xe máy cũ kỹ len qua nhiều con hẻm nhỏ rồi dừng lại trước một dãy phòng trọ cũ nằm sát bờ sông.
Nhìn căn phòng cấp bốn chật hẹp với cánh cửa sắt đã hoen gỉ, cổ họng tôi nghẹn lại.
Tôi chưa đủ can đảm để gõ cửa.
Tôi chỉ đứng lặng ngoài đầu ngõ, trong lòng dâng lên cảm giác ân hận chưa từng có.
Tôi tự hỏi suốt những năm qua, cô đã phải trải qua những gì?
Điều gì khiến người con gái từng mạnh mẽ ấy vẫn sống lặng lẽ ở nơi này?
Và liệu… sau cánh cửa nhỏ kia, Thảo có còn nhớ đến người đàn ông đã từng hứa sẽ nắm tay cô đi hết cuộc đời, rồi lại chính tay buông bỏ tất cả?
Tôi hít một hơi thật sâu.
Bàn tay khẽ siết lại.
Có lẽ đã đến lúc tôi phải đối diện với quá khứ mà mình luôn tìm cách trốn tránh, dù cái giá phải trả có là sự tha thứ không bao giờ còn tồn tại.