CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Trước lúc nhắm mắt xuôi tay, cha tôi đã âm thầm trao lại toàn bộ số tài sản tích góp cả đời cho tôi. Nhưng ông chỉ dặn duy nhất một điều: tuyệt đối không được để chồng tôi biết chuyện. Khi ấy, tôi không hiểu vì sao ông lại thận trọng đến vậy. Mãi một năm sau, khi mọi chuyện lần lượt được phơi bày, tôi mới nhận ra quyết định của cha không hề vô lý.
Sau lễ tang của cha, tôi ở lại căn nhà cũ thêm vài ngày để thu dọn những món đồ ông để lại. Trong lúc kéo chiếc tủ gỗ cạnh giường ra, tôi bất ngờ phát hiện một mảnh giấy nhỏ bị kẹt sâu bên trong ngăn kéo.
Mảnh giấy đã ngả màu, nét chữ của cha hiện lên ngay ngắn nhưng có phần run rẩy:
“Cuốn sổ tiết kiệm và chìa khóa căn nhà ở phố Đông Giang, cha để lại cho con.”
“Con phải giữ thật cẩn thận, tạm thời không được nói cho Lâm Khải biết.”
“Một năm sau, con sẽ hiểu vì sao cha làm vậy.”
Tôi đọc đi đọc lại mấy lần, trong lòng không khỏi ngạc nhiên.
Cha từng nói với tôi rằng ông có một khoản tiền tiết kiệm khá lớn. Tôi lấy cuốn sổ ngân hàng được giấu trong chiếc hộp sắt cũ. Con số 1.200.000 tệ hiện rõ trên trang giấy, không sai một đồng.
Bên cạnh đó là chiếc chìa khóa bằng đồng đã cũ. Bề mặt chìa khóa phủ một lớp xỉn màu, các rãnh kim loại đã bị mài nhẵn theo năm tháng, như thể nó đã được sử dụng vô số lần.
Cha tôi cả đời là giáo viên dạy lịch sử ở một trường trung học. Ông không có thú vui xa xỉ, cũng chẳng bao giờ tiêu tiền hoang phí. Sau khi mẹ qua đời khi tôi còn nhỏ, một mình cha vừa đi dạy vừa nuôi tôi trưởng thành.
Số tiền ấy có lẽ chính là toàn bộ khoản tích góp sau hàng chục năm làm việc.
Nhưng tại sao cha lại căn dặn tôi phải giấu chồng?
Tôi và Lâm Khải quen nhau từ những năm đại học. Chúng tôi yêu nhau bảy năm rồi mới kết hôn. Sau khi cưới, cuộc sống tuy không giàu có nhưng khá ổn định. Khải làm quản lý vận hành cho một công ty công nghệ, còn tôi làm biên tập nội dung cho một nhà xuất bản nhỏ.
Hai vợ chồng vẫn còn khoản vay mua căn hộ phải trả hàng tháng, nhưng thu nhập đủ để trang trải cuộc sống.
Trong mắt tôi, Lâm Khải luôn là một người chồng tốt.
Mỗi lần về quê thăm cha, anh chưa bao giờ đi tay không. Khi cha bị bệnh, Khải nhiều lần xin nghỉ phép để cùng tôi đưa ông đi khám. Những ngày cuối cùng cha nằm viện, anh còn thay tôi thức đêm, ngủ tạm trên chiếc ghế dài ngoài hành lang.
Có lần tôi tỉnh dậy lúc gần ba giờ sáng, thấy Khải đang đứng bên cửa sổ bệnh viện, trên tay cầm cốc nước nguội. Khuôn mặt anh mệt mỏi đến mức tôi không nỡ gọi.
Một người đàn ông đã chăm sóc cha vợ như vậy, tại sao cha lại phải đề phòng anh?
Tôi không tìm được câu trả lời.
Sau cùng, tôi đem cuốn sổ tiết kiệm giấu xuống đáy tủ quần áo, phủ lên trên bằng vài chiếc áo mùa đông đã cũ. Còn chiếc chìa khóa đồng, tôi xỏ vào một sợi dây mảnh rồi đeo bên người.
Chiều hôm đó, tôi xin nghỉ làm nửa ngày và một mình tìm đến căn nhà cũ của cha.
Đó là một căn hộ nằm trong khu tập thể cũ ở phía Tây thành phố. Tòa nhà đã nhiều năm tuổi, cao sáu tầng nhưng không có thang máy. Cầu thang hẹp, tường loang lổ, hành lang lúc nào cũng chất đầy xe đạp, thùng carton và những chậu cây của hàng xóm.
Tôi đứng trước cánh cửa quen thuộc, hít sâu một hơi rồi lấy chiếc chìa khóa đồng ra.
“Cạch.”
Cánh cửa mở ra.
Mùi bụi cũ và gỗ ẩm lập tức ùa vào mũi.
Mọi thứ bên trong gần như vẫn giữ nguyên dáng vẻ trước đây. Những chiếc ghế được phủ bằng khăn trắng. Chiếc đồng hồ treo tường đã ngừng chạy. Trên bàn làm việc, cuốn giáo án cha đang soạn dở vẫn nằm nguyên vị trí, cây bút máy đặt bên cạnh nghiên mực cũ.
Tôi đứng giữa căn phòng, bỗng cảm thấy như chỉ cần quay đầu lại, cha sẽ từ ngoài cửa bước vào, vừa cởi giày vừa hỏi:
“Hôm nay con tan làm sớm à?”
Nước mắt tôi không kìm được mà rơi xuống.
Sau một lúc lâu, tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ cha thường dùng rồi mở ngăn kéo bàn.
Bên trong có vài tập bài kiểm tra cũ, những tấm ảnh gia đình đã bạc màu và một cuốn sổ tay bìa da nâu.
Tôi lật từng trang.
Phần lớn nội dung chỉ là những ghi chép rất bình thường: hôm nay mua rau hết bao nhiêu tiền, tiền điện tháng này tăng bao nhiêu, buổi sáng đi bộ được mấy vòng quanh công viên.
Nhưng đến trang cuối cùng, tôi bỗng khựng lại.
Ở đó chỉ có một câu:
“Người ở bên cạnh con chưa chắc đã là người đứng về phía con. Càng thân thiết, càng không được mất cảnh giác.”
Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh.
Câu nói ấy hoàn toàn không giống cha.
Ông vốn là người hiền lành, sống cả đời ngay thẳng. Ông chưa từng thích nói xấu người khác, càng không bao giờ tùy tiện nghi ngờ ai.
Vậy người mà cha muốn tôi đề phòng là ai?
Tôi?
Hay là Lâm Khải?
Bàn tay tôi siết chặt cuốn sổ. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Thế nhưng chỉ vài phút sau, tôi lại tự thuyết phục mình rằng có lẽ cha đã viết những dòng này trong lúc bệnh nặng. Khi đó sức khỏe ông suy kiệt, tinh thần đôi lúc không tỉnh táo. Có thể ông chỉ lo lắng quá mức cho con gái.
Tôi cất cuốn sổ vào túi, khóa cửa căn hộ rồi trở về nhà.
Về đến nơi, tôi tháo chiếc chìa khóa đồng ra khỏi cổ và nhét vào túi áo khoác cũ dưới đáy tủ.
Tôi vừa đóng cửa tủ thì nghe tiếng khóa cửa bên ngoài.
Lâm Khải về.
Hôm đó anh về sớm hơn thường lệ.
Vừa bước vào nhà, anh đã tháo giày rồi nói:
“Anh đói sắp chết rồi. Hôm nay công ty họp liên tục, đến giờ cơm cũng không được nghỉ.”
Tôi cố gạt những suy nghĩ nặng nề trong đầu sang một bên, vào bếp nấu cho anh hai món đơn giản.
Lâm Khải ngồi bên bàn ăn, vừa ăn vừa kể chuyện ở công ty. Anh nói trưởng phòng mới rất khó tính, một bản kế hoạch bị bắt sửa đi sửa lại đến năm lần.
Tôi nghe anh nói, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn vào bát cho anh.
Lâm Khải ngẩng đầu nhìn tôi, cười nhẹ.
Trên khóe môi anh còn dính một chút nước sốt.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ đến những năm tháng chúng tôi còn là sinh viên.
Ngày đó, cả hai thường cùng nhau ngồi trong thư viện ôn thi. Lâm Khải khi ấy ít nói hơn bây giờ, mỗi lần muốn bắt chuyện với tôi đều vụng về đến buồn cười.
Có một lần, anh cố tình đẩy cục tẩy về phía chân tôi.
Tôi nhặt lên, đặt lại trước mặt anh.
Một lúc sau, cục tẩy lại rơi xuống.
Tôi vẫn nhặt.
Đến lần thứ ba, tôi không nhịn được nữa mà bật cười:
“Anh không thể dùng cách khác để bắt chuyện à?”
Tai anh đỏ bừng.
Sau vài giây im lặng, anh lấy điện thoại ra, nhỏ giọng hỏi:
“Vậy… em có thể cho anh kết bạn WeChat được không?”
Tôi đã từng nghĩ, người đàn ông vụng về ấy chính là người tôi có thể tin tưởng cả đời.
Vì vậy, tôi càng không muốn tin những lời cha để lại.
Một năm sau ngày cha mất, tôi vẫn sống cùng Lâm Khải như bình thường.
Tôi không nói với anh về khoản tiền 1.200.000 tệ.
Cũng không kể về căn nhà cũ.
Ban đầu, tôi nghĩ chỉ cần giữ bí mật đúng một năm là được. Đến ngày kỷ niệm tròn một năm cha qua đời, tôi sẽ mở cuốn sổ tay ra một lần nữa, có lẽ khi đó tôi sẽ hiểu được lời ông muốn nói.
Nhưng càng về sau, những điều kỳ lạ càng xuất hiện.
Lâm Khải bắt đầu thường xuyên hỏi tôi về tài sản của cha.
“Em đã làm thủ tục sang tên căn nhà cũ chưa?”
“Cha em có để lại khoản tiết kiệm nào không?”
“Sau này nếu căn nhà đó bán đi thì cũng được một khoản kha khá nhỉ?”
Mỗi lần như vậy, tôi đều cười cho qua.
Tôi nói rằng căn nhà cũ đã xuống cấp, bán cũng chẳng được bao nhiêu.
Khải không hỏi thêm.
Nhưng ánh mắt anh lúc ấy khiến tôi cảm thấy không thoải mái.
Một buổi tối, tôi vô tình nghe thấy anh nói chuyện điện thoại trong phòng làm việc.
Giọng anh rất thấp.
Tôi chỉ nghe được vài câu:
“Chưa đâu… cô ấy vẫn chưa biết.”
“Đừng vội. Tôi sẽ tìm cách.”
Tôi đứng ngoài cửa, toàn thân cứng đờ.
Tối hôm đó, Khải bước ra, thấy tôi đang đứng trong phòng khách thì sắc mặt thoáng thay đổi.
Tôi hỏi anh vừa nói chuyện với ai.
Anh trả lời đó là đồng nghiệp.
Tôi hỏi công việc gì cần phải giấu tôi.
Anh cười, ôm lấy vai tôi rồi nói:
“Em nghĩ nhiều quá rồi.”
Cái ôm ấy từng khiến tôi cảm thấy an toàn.
Nhưng đêm đó, lần đầu tiên, tôi cảm thấy nó giống như một sợi dây đang siết quanh người mình.
Đúng ngày tròn một năm cha qua đời, tôi một mình quay lại căn nhà cũ.
Tôi mở cuốn sổ tay bìa da ra.
Ở mặt trong của bìa sau, tôi phát hiện một lớp giấy mỏng được dán rất khéo. Tôi dùng đầu chìa khóa cạy nhẹ.
Một chiếc thẻ nhớ nhỏ rơi ra.
Tim tôi đập loạn.
Tôi đem nó về nhà, mở bằng chiếc máy tính cũ của cha.
Bên trong chỉ có ba đoạn video.
Đoạn đầu tiên được quay cách ngày cha mất khoảng hai tháng.
Trong video, cha ngồi trên ghế, sắc mặt xanh xao nhưng ánh mắt tỉnh táo.
Ông nhìn thẳng vào camera và nói:
“Con gái, nếu con đang xem đoạn này, nghĩa là cha đã không còn nữa.”
Tôi bật khóc ngay lập tức.
Cha nói rằng ông từng phát hiện Lâm Khải đang bí mật vay một khoản tiền rất lớn để đầu tư vào một dự án rủi ro. Không chỉ vậy, ông còn phát hiện Khải đã dùng thông tin cá nhân của tôi để đứng tên một số khoản vay.
Cha từng khuyên anh dừng lại.
Nhưng Khải không nghe.
Thậm chí, anh còn nhiều lần dò hỏi về tài sản của cha.
“Cha không biết con có tin chồng con hay không,” ông nói trong video, “nhưng cha biết con gái cha quá dễ mềm lòng. Vì vậy, cha không muốn con biết về khoản tiền này quá sớm.”
“Cha sợ con sẽ nói cho nó biết.”
“Cha muốn con có một khoản tiền đủ để tự đứng vững nếu một ngày nào đó con cần phải rời khỏi cuộc hôn nhân này.”
Tôi ngồi bất động trước màn hình.
Đoạn video thứ hai là hình ảnh Lâm Khải gặp một người đàn ông lạ trong bãi đỗ xe.
Tôi nhận ra người đó.
Đó là người từng nhiều lần gọi điện cho Khải vào ban đêm.
Đoạn cuối cùng khiến tôi hoàn toàn sụp đổ.
Khải nói với người đàn ông kia:
“Chỉ cần cô ấy biết căn nhà và khoản tiền kia là của mình, mọi chuyện sẽ khó hơn.”
“Cô ấy chưa biết gì cả. Tôi sẽ khiến cô ấy tự nguyện ký.”
Tôi không nghe tiếp được nữa.
Tôi ngồi trên sàn nhà, nước mắt cứ thế chảy xuống.
Một năm qua, tôi đã từng nghĩ cha quá đa nghi.
Tôi còn từng trách ông tại sao không tin người chồng mà con gái ông đã lựa chọn.
Nhưng cuối cùng, người không nhìn rõ sự thật lại chính là tôi.
Tối hôm đó, Lâm Khải trở về nhà.
Anh vẫn mang theo bó hoa mà trước đây thường mua cho tôi.
“Vợ à, hôm nay là ngày giỗ của bố, em đừng buồn nữa.”
Tôi nhìn anh.
Người đàn ông trước mặt vẫn là người tôi từng yêu suốt mười năm.
Nhưng giờ đây, tôi không còn nhận ra anh nữa.
Tôi không chất vấn.
Không khóc lóc.
Cũng không nói cho anh biết tôi đã xem được những gì.
Tôi chỉ bình tĩnh nói:
“Khải, em muốn suy nghĩ về cuộc hôn nhân của chúng ta.”
Anh sững người.
Có lẽ anh không ngờ tôi lại nói như vậy.
Đêm đó, tôi âm thầm sao lưu toàn bộ bằng chứng, liên hệ luật sư và kiểm tra lại tất cả các giấy tờ tài chính.
Đúng như cha đã lo lắng, tôi phát hiện mình đang đứng tên một khoản nợ mà trước đó hoàn toàn không hề hay biết.
May mắn là cha đã chuẩn bị cho tôi từ trước.
Khoản tiền ông để lại không chỉ giúp tôi giải quyết những vấn đề tài chính, mà còn cho tôi đủ thời gian để rời khỏi cuộc hôn nhân ấy mà không bị đẩy vào cảnh trắng tay.
Sau khi mọi chuyện được làm rõ, tôi và Lâm Khải ly hôn.
Anh từng khóc, từng xin lỗi, từng nói rằng mình chỉ nhất thời sai lầm.
Nhưng có những sai lầm, một khi đã chạm vào lòng tin, thì không thể dùng vài câu xin lỗi để xóa đi.
Tôi giữ lại căn nhà cũ của cha.
Một năm sau, tôi sửa sang nơi ấy thành một phòng đọc sách cộng đồng dành cho trẻ em trong khu phố.
Trên bức tường lớn, tôi treo tấm ảnh cha đang đứng trước bảng đen.
Bên dưới bức ảnh, tôi đặt chiếc chìa khóa đồng cũ vào một chiếc hộp kính.
Mỗi khi nhìn thấy nó, tôi lại nhớ đến lời cha:
“Con đừng bao giờ để bản thân mất đi khả năng tự bảo vệ mình chỉ vì con yêu một người.”
Ngày trước, tôi từng nghĩ tình yêu là tin tưởng tuyệt đối.
Sau này tôi mới hiểu, tình yêu thật sự không bắt một người phải từ bỏ lý trí, tài sản hay quyền tự quyết của mình.
Cha không để lại cho tôi chỉ 1.200.000 ty
Ông để lại cho tôi một con đường lui.
Một cơ hội để tự cứu lấy mình.
Và quan trọng hơn cả, ông để lại cho tôi bài học mà đến tận khi ông không còn trên đời, tôi mới thực sự hiểu:
Người yêu thương bạn thật lòng sẽ không bao giờ trách bạn vì muốn giữ lại cho mình một phần an toàn. Bởi vì trên đời này, người có thể ở bên bạn cả đời chưa chắc là người sẽ bảo vệ bạn đến cuối cùng. Nhưng bản thân bạn thì nhất định phải học cách bảo vệ chính mình.