CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ra khỏi phiên tòa, mẹ chồng cũ lạnh lùng chỉ tay vào mặt tôi: “Từ hôm nay, mẹ con cô có sống hay chết cũng chẳng liên quan đến nhà tôi nữa!” Nhưng vài năm sau, chính bà lại tìm đến trước cửa nhà tôi trong nước mắt…
Tôi vẫn không thể quên được buổi chiều hôm ấy — ngày tôi cùng con trai bước ra khỏi phòng xử án và chính thức khép lại cuộc hôn nhân kéo dài gần tám năm.
Trời hôm đó mưa phùn. Những hạt mưa nhỏ li ti phủ lên con đường trước cổng tòa một màu ảm đạm. Tôi nắm chặt bàn tay bé xíu của con trai, lúc ấy mới vừa tròn năm tuổi. Thằng bé còn quá nhỏ để hiểu vì sao bố mẹ không còn sống chung, vì sao hôm nay mọi người đều im lặng và vì sao mẹ cứ liên tục lau nước mắt.
Nó chỉ biết bàn tay mẹ đang siết lấy tay mình thật chặt.
Phía sau tôi là những người từng được gọi là gia đình.
Nhưng kể từ khoảnh khắc ấy, có lẽ tôi nên gọi họ là gia đình của chồng cũ.
Mẹ chồng cũ của tôi, bà Lê Hồng Vân, bước ra khỏi tòa án với vẻ mặt lạnh lùng. Bà vẫn ăn mặc sang trọng như mọi khi, chiếc túi da đắt tiền khoác trên cánh tay, từng bước đi đều toát lên vẻ kiêu ngạo quen thuộc.
Bà dừng lại trước mặt tôi.
Tôi còn chưa kịp nói gì thì bà đã đưa tay chỉ thẳng vào tôi, giọng nói lạnh lẽo vang lên giữa màn mưa:
— Cô nghe cho kỹ. Từ hôm nay trở đi, mẹ con cô có sống hay chết thế nào cũng không liên quan gì đến gia đình tôi nữa!
Tôi chết lặng.
Tám năm làm dâu, tám năm gọi bà một tiếng “mẹ”, vậy mà cuối cùng đổi lại chỉ là một câu nói tuyệt tình như thế.
Tôi không khóc.
Có lẽ vì những giọt nước mắt đã cạn từ rất lâu rồi.
Bên cạnh, con trai tôi ngẩng đầu lên nhìn bà, giọng ngây thơ:
— Bà nội… bà không thương mẹ nữa ạ?
Câu hỏi của con khiến tôi đau hơn bất kỳ lời mắng nhiếc nào.
Tôi cúi xuống, ôm con vào lòng.
— Đi thôi con.
Tôi chỉ nói được hai chữ đó rồi quay lưng bước đi.
Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên mình bước chân về nhà chồng. Khi ấy, trước mặt họ hàng hai bên, bà Vân từng nắm tay tôi, cười rất hiền và nói:
— Từ nay con đã là con gái trong nhà. Chỉ cần con sống tử tế, mẹ nhất định sẽ thương con như con ruột.
Tôi đã tin.
Tin đến mức suốt những năm tháng sau đó, tôi cố gắng làm mọi thứ để trở thành một nàng dâu tốt.
Tôi dậy từ năm giờ sáng nấu ăn, chăm sóc bố mẹ chồng, lo việc nhà, sinh con rồi nghỉ việc để ở nhà chăm con. Chồng tôi — Trần Minh Khải — khi ấy bận rộn với công việc kinh doanh. Tôi từng nghĩ chỉ cần mình nhẫn nhịn, vun vén và hy sinh, gia đình này rồi sẽ có ngày nhìn thấy những điều tôi đã làm.
Nhưng tôi đã nhầm.
Sau khi con trai tôi lên ba, cuộc hôn nhân bắt đầu xuất hiện những vết nứt không thể che giấu.
Khải thường xuyên về nhà lúc nửa đêm. Điện thoại luôn đặt úp xuống bàn. Những cuộc gọi bí mật, những tin nhắn bị xóa, những lần anh ta viện cớ đi công tác… tất cả dần dần trở thành điều quá rõ ràng.
Cho đến một ngày, tôi phát hiện chồng mình đã có người phụ nữ khác.
Cô ta không chỉ là đồng nghiệp.
Cô ta đã mang thai.
Khi tôi hỏi Khải, anh ta không hề tỏ ra hối lỗi. Ngược lại, anh ta lạnh lùng nói:
— Chúng ta vốn dĩ đã không còn tình cảm. Cô cứ ký đơn đi, đừng làm mọi chuyện khó xử thêm.
Tôi nhìn người đàn ông mình từng yêu suốt gần mười năm, bỗng nhiên cảm thấy xa lạ vô cùng.
Tôi hỏi anh ta:
— Còn con thì sao?
Khải im lặng vài giây rồi nói:
— Cô muốn nuôi thì cứ nuôi. Nhà tôi không thiếu tiền, nhưng đừng mong tôi tiếp tục chịu trách nhiệm cho cuộc sống của cô.
Câu nói ấy khiến tôi hiểu rằng, cuộc hôn nhân này thực sự đã kết thúc.
Đau nhất không phải là bị phản bội.
Đau nhất là nhận ra người mình từng hết lòng yêu thương lại có thể dễ dàng phủi sạch mọi năm tháng bên nhau như chưa từng tồn tại.
Sau khi ly hôn, tôi đưa con trai rời khỏi thành phố.
Tôi thuê một căn phòng nhỏ ở ngoại ô, bắt đầu lại cuộc sống bằng số tiền ít ỏi còn lại. Ban ngày, tôi xin làm kế toán cho một cửa hàng nội thất. Buổi tối, tôi nhận thêm việc làm sổ sách tại nhà.
Có những ngày, hai mẹ con chỉ ăn một bữa tử tế.
Có những đêm, tôi mệt đến mức vừa đặt lưng xuống đã ngủ quên, nhưng sáng hôm sau vẫn phải thức dậy đi làm.
Con trai tôi rất ngoan.
Thằng bé chưa bao giờ đòi hỏi những món đồ đắt tiền. Mỗi lần nhìn thấy bạn bè có đồ chơi mới, nó chỉ lặng lẽ đứng nhìn rồi quay đi.
Một lần, tôi hỏi:
— Con có thích chiếc xe điều khiển kia không?
Con lắc đầu:
— Không ạ. Mẹ mua làm gì, mẹ để tiền mua sữa cho con.
Tôi quay mặt đi lau nước mắt.
Tôi đã từng sợ con mình sẽ lớn lên trong thiếu thốn.
Nhưng sau này tôi mới hiểu, một đứa trẻ không cần một gia đình giàu có bằng mọi giá. Điều nó cần nhất là có một người thật lòng yêu thương và không bao giờ bỏ rơi nó.
Năm năm trôi qua.
Tôi từ một người phụ nữ chỉ biết làm nội trợ đã tự học thêm nghiệp vụ, mở một văn phòng dịch vụ kế toán nhỏ. Ban đầu chỉ có vài khách hàng. Sau đó, nhờ làm việc nghiêm túc, tôi dần có thêm nhiều người tìm đến.
Cuộc sống của hai mẹ con từng bước tốt lên.
Còn gia đình cũ của tôi thì không như vậy.
Công việc kinh doanh của Khải gặp vấn đề. Người phụ nữ năm xưa khiến anh ta bỏ vợ con sau khi sinh con đã nhanh chóng rời đi khi công ty anh ta phá sản.
Mẹ chồng cũ cũng bắt đầu mắc bệnh, sức khỏe ngày một yếu.
Khải lúc ấy mới nhận ra, người phụ nữ mà anh ta từng bỏ rơi mới là người duy nhất từng thật lòng ở bên anh ta trong những ngày khó khăn.
Nhưng khi anh ta tìm đến, tôi đã không còn là người phụ nữ yếu đuối của năm nào nữa.
Một buổi tối, khi tôi vừa đón con trai về đến nhà, tôi nhìn thấy một người phụ nữ đứng trước cổng.
Đó là bà Vân.
Mái tóc bà đã bạc gần hết. Dáng người gầy đi rất nhiều. Trên tay bà không còn chiếc túi hàng hiệu đắt tiền, chỉ là một chiếc túi vải cũ.
Nhìn thấy tôi, bà đứng im rất lâu.
Tôi cũng không nói gì.
Cuối cùng, bà khẽ lên tiếng:
— Hạ… mẹ có thể nói chuyện với con một lát không?
Tôi im lặng vài giây rồi mở cổng.
Bà bước vào.
Ánh mắt bà nhìn quanh căn nhà nhỏ, rồi dừng lại ở những chậu hoa trước hiên. Con trai tôi lúc ấy đang ngồi học bài trong phòng khách. Thấy bà, thằng bé ngẩng đầu lên.
Bà nhìn cháu nội, đôi mắt lập tức đỏ hoe.
— Minh… con còn nhớ bà không?
Thằng bé nhìn tôi.
Tôi không ép con phải trả lời.
Một lúc sau, con mới khẽ nói:
— Cháu nhớ ạ.
Chỉ ba chữ ấy thôi cũng khiến bà bật khóc.
Bà cúi đầu, hai tay run rẩy.
— Ngày trước… bà đã nói những lời rất tàn nhẫn với mẹ con con.
Tôi ngồi đối diện bà, bình tĩnh hỏi:
— Bây giờ mẹ đến đây để làm gì?
Bà im lặng rất lâu.
Sau đó, bà nói:
— Mẹ muốn xin lỗi.
Tôi đã từng nghĩ, nếu có một ngày bà đến xin lỗi, tôi nhất định sẽ hỏi bà tại sao năm đó lại tuyệt tình như vậy.
Nhưng đến lúc thật sự nghe lời xin lỗi, tôi lại không còn cảm thấy tức giận nữa.
Có lẽ thời gian đã khiến người ta trưởng thành.
Tôi nhìn bà và nói:
— Con không trách mẹ nữa. Nhưng con cũng không thể quay lại làm con dâu của mẹ như trước kia.
Bà gật đầu, nước mắt chảy xuống.
— Mẹ hiểu.
Tôi không trả thù bà.
Cũng không cố tình làm nhục những người từng coi thường mình.
Tôi chỉ lựa chọn sống tốt hơn.
Bởi vì cuối cùng, cách trả lời mạnh mẽ nhất đối với những người từng nghĩ rằng mình không thể sống thiếu họ… chính là chứng minh rằng mình vẫn có thể sống rất tốt, thậm chí còn tốt hơn khi không còn họ bên cạnh.
Nhiều năm sau, con trai tôi thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng.
Ngày con nhận giấy báo trúng tuyển, nó ôm chầm lấy tôi và nói:
— Mẹ ơi, sau này con sẽ mua cho mẹ một căn nhà thật lớn.
Tôi bật cười, xoa đầu con:
— Mẹ không cần nhà lớn. Chỉ cần con sống tử tế, biết yêu thương và không trở thành người làm tổn thương người khác là đủ rồi.
Con trai tôi ôm lấy tôi thật lâu.
Ngoài cửa sổ, nắng chiều rơi xuống căn nhà nhỏ.
Tôi chợt nhớ lại buổi sáng năm nào, khi mình bước ra khỏi cổng tòa án trong tiếng mưa và những lời tuyệt tình của mẹ chồng cũ.
Ngày ấy, tôi tưởng mình đã mất tất cả.
Nhưng hóa ra, đó lại là ngày tôi bắt đầu tìm lại chính mình.
Tôi mất một người chồng phản bội.
Mất một gia đình chưa từng thật sự coi tôi là người thân.
Nhưng tôi có một đứa con luôn yêu thương mình, có công việc do chính đôi tay mình gây dựng, có một cuộc sống bình yên và quan trọng nhất — tôi đã học được cách không phụ thuộc vào bất kỳ ai để được hạnh phúc.
Còn câu nói năm xưa của mẹ chồng cũ…
“Mẹ con cô sống chết thế nào cũng không liên quan đến nhà tôi.”
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi chỉ mỉm cười.
Bởi vì bà đã nói đúng.
Cuộc đời mẹ con tôi sau này thật sự không còn liên quan đến gia đình ấy nữa.
Và điều khiến tôi nhẹ lòng nhất là…
Không cần họ quan tâm, mẹ con tôi vẫn sống rất tốt.