Đỡ đẻ cho người yêu cũ, vị bác sĩ t:;/ái mặt khi nhìn thấy đứa bé vừa chào đời…
Khoa sản hôm đó đông nghẹt. Bệnh viện tuyến đầu giữa thành phố chẳng mấy khi yên ắng. Bác sĩ Nam vừa kết thúc một ca m:;//////ổ th/a/:i xong thì nhận được lệnh gấp: một sản phụ chuyển dạ nhanh, c;/ổ t///:ử c:::/u;ng mở gần trọn, cần bác sĩ trực chính.
Anh vội vàng thay áo, bước vào phòng sinh. Nhưng vừa nhìn thấy người nằm trên bàn, Nam sững lại.
Là Vy – người yêu cũ của anh, người từng nắm tay anh 7 năm, rồi đột ngột rời đi không một lời giải thích. Giờ cô nằm đó, mồ hôi nh:/ễ n/h/ại, b;ụ/:/ng vượt mặt, tay siết chặt chiếc điện thoại, nhưng ánh mắt khi nhìn thấy Nam thì thoáng h:o:ả:/ng h/:::ốt.– “Anh… là bác sĩ chính à?” – Vy thì thào.
Nam không trả lời. Anh chỉ gật đầu, rồi đẩy cáng vào phòng sinh.
Ca sinh khó. Vy huyết áp t;/ụ/t nhanh, t:i/:/m t:h:/ai yếu, phải can thiệp gấp. Trong lúc căng thẳng ấy, Nam vẫn giữ vững chuyên môn. Mọi người đều n:/í/n th:/ở phối hợp. Sau gần 40 phút, đứa trẻ chào đời.
Nhưng ngay khi đỡ lấy đứa bé, Nam sững người. Xem tiếp ở dưới phần bình luận![]()
![]()
![]()

Đứa trẻ vừa lọt lòng, cất tiếng khóc chào đời oe oe trong vắt làm tan đi bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở của phòng sinh.
Bác sĩ Nam đưa tay đỡ lấy sinh linh bé nhỏ. Nhưng ngay khoảnh khắc ánh đèn mổ chiếu sáng thân hình đứa bé, toàn thân anh bỗng bàng hoàng, sống lưng lạnh ngắt. Sắc mặt Nam tái mét dưới lớp khẩu trang y tế.
Đó là một bé trai nặng khoảng 3,2 kg, da dẻ hồng hào. Nhưng điều khiến Nam chết lặng không phải là ngoại hình hay sức khỏe của đứa trẻ, mà là một dị tật bẩm sinh hình dải băng màu đỏ thẫm trải dài từ bả vai trái xuống tận mép ngực – một bớt bẩm sinh có hình dạng “hình nốt nhạc” cực kỳ kỳ lạ.
Đó không phải là một vệt bớt thông thường.
Chính Nam – trên bả vai trái của anh – cũng có một vết bớt hình nốt nhạc y hệt như vậy. Gia tộc họ Nguyễn của anh suốt ba đời nay đều có gien di truyền lặn độc nhất vô nhị này: tất cả con cháu sinh ra mang dòng máu trực hệ của họ Nguyễn đều sở hữu chiếc bớt nốt nhạc bên vai trái.
Nam đứng hình. Chiếc kéo kẹp dây rốn trên tay anh khẽ run lên. Đầu óc vị bác sĩ trẻ quay mòng mòng như vừa bị một cú đập mạnh vào thái dương.
Đứa bé này… là con của anh!
Bảy năm thanh xuân gắn bó, rồi ba năm trước Vy đột ngột chia tay không một lý do, cắt đứt toàn bộ liên lạc. Anh cứ nghĩ cô đã thay lòng đổi dạ, đi tìm một bến đỗ mới giàu có hơn, hạnh phúc hơn. Nhưng khoảng thời gian từ ngày hai người gặp nhau lần cuối cho đến thời điểm đứa trẻ này chào đời… tính nhẩm lại, tròn 9 tháng 10 ngày!
Trái tim Nam đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh ngẩng đầu nhìn lên bàn sinh. Vy đang kiệt sức, mắt nhắm nghiền, gương mặt tái nhợt vì mất máu, nhưng khóe mắt cô lại rỉ ra hai hàng nước mắt lăn dài xuống thái dương. Cô chầm chậm mở mắt, nhìn Nam bằng ánh mắt cầu xin, mệt mỏi và đong đầy sự tủi hổ, đau đớn.
– Bác sĩ Nam! Huyết áp sản phụ lại tụt! Đang có dấu hiệu đờ tử cung, chảy máu sau sinh! – Tiếng y tá nữ hô lên cắt đứt dòng suy nghĩ cuồn cuộn của Nam.
Bản năng và đạo đức của một người bác sĩ ngay lập tức kéo Nam về với thực tại. Anh nuốt nghẹn nỗi bàng hoàng vào trong, dẹp bỏ mọi thắc mắc cá nhân, gật đầu nghiêm nghị:
– Chuyển đứa bé cho nữ hộ sinh làm vệ sinh và cân đo! Chuẩn bị gạc chèn, tiêm tiêm Oxytocin nội cơ tử cung gấp! Chuẩn bị nhóm máu O dự phòng!
Suốt một giờ đồng hồ sau đó là cuộc chiến giành giật sự sống âm thầm nhưng tàn khốc. Nam tập trung cao độ, từng thao tác kỹ thuật chuẩn xác, điềm tĩnh để cầm máu cho Vy. Bằng sự bản lĩnh của một bác sĩ sản khoa giỏi nhất khoa, anh đã đưa Vy qua khỏi cơn nguy kịch, bảo toàn tính mạng cho người phụ nữ anh từng yêu sâu sắc.
Bí mật bị chôn giấu suốt ba năm
Đêm hôm đó, tại phòng cấp cứu hồi sức sau sinh.
Khoảng 2 giờ sáng, hành lang bệnh viện chìm vào sự vắng lặng. Đứa trẻ đã được đưa vào phòng chăm sóc sơ sinh, sức khỏe hoàn toàn ổn định.
Nam cởi bỏ bộ đồ blouse trắng, mặc chiếc áo sơ mi đơn giản, chậm rãi bước vào phòng bệnh riêng của Vy. Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt lên gương mặt gầy guộc, hao gầy của người phụ nữ trên giường.
Thấy tiếng bước chân, Vy giật mình quay sang. Nhìn thấy Nam, cô vội vã quay mặt đi chỗ khác, hai tay siết chặt tấm chăn mỏng.
Nam kéo chiếc ghế gỗ ngồi xuống bên cạnh giường bệnh. Nhìn người yêu cũ từng dành cả tuổi trẻ bên mình giờ đây đơn độc một mình trong phòng sinh, không có người thân, không có chồng bên cạnh, lòng anh thắt lại.
– Em thấy trong người thế nào rồi? – Giọng Nam khàn đặc.
– Cảm ơn bác sĩ… Tôi thấy ổn hơn rồi. Cảm ơn anh đã cứu mẹ con tôi. – Vy trả lời, giọng gượng gạo và giữ khoảng cách.
Nam im lặng một lúc. Anh chậm rãi đưa tay lên, vuốt nhẹ phần vai áo của mình, rồi nhìn thẳng vào mắt Vy, cất giọng kiên định:
– Đứa bé có vết bớt hình nốt nhạc trên vai trái. Máu chảy trong người nó là nhóm máu AB – nhóm máu hiếm của anh. Vy… em không thể giấu anh được nữa. Đứa bé là con của anh, đúng không?
Căn phòng rơi vào sự tĩnh lặng đáng sợ.
Vy bàng hoàng nhìn Nam. Toàn thân cô run lên bẩy rẩy. Cô cố nén những tiếng khóc gạt đi, nhưng những giọt nước mắt nghẹn ngào cứ thế trào ra xối xả.
– Phải… Thì sao chứ? – Vy nghẹn ngào, nụ cười cay đắng hiện lên. – Nó là con anh. Nhưng nó không cần một người bố như anh, và anh cũng không có trách nhiệm gì với mẹ con tôi cả!
– Tại sao?! – Nam đứng bật dậy, hai tay nắm lấy thành giường, ánh mắt rực lên sự uất hận và đau đớn. – Bảy năm chúng ta bên nhau! Tại sao ba năm trước em lại bỏ đi không một lời giải thích? Tại sao em giấu anh mang thai một mình? Em có biết ba năm qua anh đã sống trong sự dằn dằn, oán trách và cô đơn thế nào không? Em xem anh là cái gì vậy Vy?!
– Vì em không còn lựa chọn nào khác! – Vy gào lên trong nước mắt, cơn xúc động khiến lồng ngực cô phập phồng dữ dội.
Vy ôm lấy mặt, những tiếng khóc nức nở vỡ òa ra sau ba năm dồn nén. Và trong đêm tối tịch mịch của phòng bệnh, sự thật tàn nhẫn của ba năm trước cuối cùng cũng được phơi bày.
Ba năm trước, Nam là một bác sĩ trẻ đầy triển vọng, đang đứng trước cơ hội nhận học bổng toàn phần du học chuyên sâu tại Pháp – bước ngoặt quyết định cả sự nghiệp của anh. Nhưng đúng lúc đó, mẹ của Nam bị chẩn đoán mắc bệnh suy thận giai đoạn cuối, chi phí lọc máu và ghép thận lên đến hàng tỷ đồng. Gia cảnh nhà Nam lúc ấy vốn nghèo khó, không thể gánh nổi.
Mẹ Nam vì không muốn làm gánh nặng, làm hỏng tương lai của con trai nên đã có ý định buông bỏ. Trong lúc Nam quay cuồng trong tuyệt vọng giữa việc chọn sự nghiệp, chữa bệnh cho mẹ và tương lai của hai đứa, Vy đã âm thầm đưa ra một quyết định tàn nhẫn với chính bản thân mình.
Cô đã tìm đến gia đình một vị đại gia nông sản ở quê – người từng muốn hỏi cưới cô để trừ khoản nợ lớn của gia đình Vy. Vy chấp nhận ký vào một thỏa thuận: Cô nhận một khoản tiền 1,5 tỷ đồng để chữa trị và ghép thận cho mẹ Nam, đổi lại cô phải cắt đứt hoàn toàn với Nam và chấp nhận gả về làm vợ kế cho người đàn ông đó.
Để Nam không nghi ngờ và dứt áo ra đi du học, Vy đã cố tình tạo ra một kịch bản nghiệt sã: Cô giả vờ làm một người phụ nữ thực dụng, lạnh lùng tuyên bố chia tay vì “chán cảnh sống nghèo khó bên một thằng bác sĩ nghèo”.
– Em đã lấy tiền của người ta để cứu mẹ anh… Em biến mình thành kẻ phụ bạc trong mắt anh, để anh có thể hận em mà yên tâm sang Pháp lập nghiệp… – Vy khóc nghẹn ngào. – Em không ngờ, sau khi gả về nhà người ta, ông ta lại là một kẻ vũ phu, cờ bạc. Khi em phát hiện mình mang thai con của anh, ông ta đã đánh đập em, đuổi em ra khỏi nhà vì biết đứa trẻ không phải máu mủ của ông ta…
Nói đến đây, Vy nấc lên không thành tiếng:
– Ba năm qua… em một mình làm đủ mọi việc, từ rửa bát thuê đến dọn dẹp vệ sinh để kiếm tiền nuôi cái thai. Em không dám tìm anh, vì em biết anh đã thành công, anh có vị trí cao trong xã hội. Em là một người phụ nữ mang tiếng bị chồng bỏ, tanh hôi và tệp nhẹp… em làm sao dám làm dơ bẩn cuộc đời anh lần nữa?
Món nợ ân tình và quyết định của người đàn ông
Từng lời nói của Vy như những nhát dao đâm nát trái tim Nam.
Tất cả những oán thán, sự tức giận và uất hận suốt ba năm qua trong lòng anh hoàn toàn sụp đổ, tan thành mây khói. Thay vào đó là một sự bàng hoàng, đau xót và dằn dằn tột cùng.
Anh nhớ lại ngày mình lên máy bay sang Pháp, anh đã nguyền rủa cô biết bao nhiêu. Anh nhớ lại khi mẹ anh được phẫu thuật ghép thận thành công, bà chỉ nói có một “nhà hảo tâm ẩn danh” giúp đỡ. Hóa ra, sự sống của mẹ anh, sự nghiệp lẫy lừng của anh ngày hôm nay… tất cả đều được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả sự hy sinh thanh xuân cay đắng của người phụ nữ đang nằm trước mặt anh!
Nam quỳ sụp xuống bên cạnh giường bệnh. Anh nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc, chai sạn và đầy những vết sẹo nhỏ của Vy, úp mặt vào đó mà khóc nức nở như một đứa trẻ.
– Anh xin lỗi… Vy ơi, anh xin lỗi em! – Tiếng khóc uất nghẹn của vị bác sĩ trẻ vang lên trong phòng bệnh. – Anh là kẻ ngu ngốc! Anh đã thù hận em suốt ba năm qua… trong khi em phải chịu đựng sự đày ả, cô đơn một mình vì anh! Anh tồi tệ quá…
Vy run rẩy đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Nam – hành động quen thuộc mà cô vẫn thường làm 7 năm về trước. Giọt nước mắt của cô rơi xuống trán anh, nóng hổi.
– Không phải lỗi của anh… – Vy khẽ nói. – Là do số phận chúng mình trớ trêu thôi. Giờ anh biết sự thật rồi, hãy coi như chưa từng gặp lại em. Hãy tiếp tục sống cuộc đời thành đạt của anh. Em sẽ tự mình nuôi con trưởng thành…
– Không! – Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định và đỏ ngầu vì nước mắt. – Ba năm trước em đã hy sinh cuộc đời vì anh. Ba năm sau, anh tuyệt đối không để em và con phải chịu bất kỳ tổn thương nào nữa!
Nam đứng dậy, cẩn thận đắp lại chăn cho Vy, rồi vuốt nhẹ gò má tái nhợt của cô:
– Em nghỉ ngơi đi. Từ giây phút này, mọi chuyện cứ để anh lo.
Màn đáp trả đĩnh đạc và cái kết viên mãn
Sáng hôm sau, khi tin tức về ca sinh đặc biệt lan rộng, một gã đàn ông bặm trợn, ăn mặc hợm hĩnh cùng hai gã bảo kê bất ngờ xông vào khoa sản. Đó chính là người chồng cũ vũ phu của Vy.
Hắn ta nghe tin Vy sinh con tại bệnh viện lớn, biết được đứa trẻ là con riêng nên cố tình đến để quấy rối, đe dọa ép Vy phải ký vào giấy cam kết từ bỏ toàn bộ tài sản tranh chấp và trả lại cho hắn một khoản tiền “bồi thường danh dự”.
– Cô giỏi lắm! Chửa tày gai với thằng nào rồi mò về đây sinh con à? – Gã gào lên ở hành lang, chỉ tay vào mặt Vy đang yếu ớt trên xe lăn. – Hôm nay không trả tao 300 triệu tiền tổn thất, tao làm cho cái bệnh viện này không yên ổn!
Mọi người xung quanh xầm xàm chỉ trỏ. Vy sợ hãi thu mình lại, mặt cắt không còn một giọt máu.
Đúng lúc đó, Nam trong bộ blouse trắng đĩnh đạc bước ra từ phòng làm việc. Đi cùng anh không chỉ có lực lượng bảo vệ bệnh viện, mà còn có hai luật sư hàng đầu thành phố và một vị viện trưởng.
Nam tiến lại, đứng chắn ngay trước xe lăn của Vy, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào gã chồng cũ:
– Tôi là Bác sĩ Nguyễn Hoài Nam – Trưởng khoa sản bệnh viện này, đồng thời là cha ruột hợp pháp của đứa bé! Ông muốn đòi tiền ai?
Gã chồng cũ khựng lại, nghếch mặt lên: – À, hóa ra mày là cái thằng nhân tình năm xưa! Mày ngon nhỉ, quyến rũ vợ tao…
“BỐP!”
Không để gã nói hết câu, Nam đã giáng một đòn pháp lý đĩnh đạc. Vị luật sư đứng bên cạnh lập tức bước lên, trình ra một tệp hồ sơ dày cộp:
– Ông Trần Văn Hùng! Chúng tôi đã thu thập đầy đủ bằng chứng về hành vi bạo hành gia đình, đe dọa tính mạng người khác và hành vi cưỡng đoạt tài sản của ông đối với cô Vy suốt ba năm qua. Đồng thời, hồ sơ về các khoản tiền cho vay nặng lãi và trốn thuế của công ty ông đã được chuyển sang Cơ quan Điều tra. Nếu ông không biến khỏi đây trong vòng 5 phút, lệnh bắt tạm giam sẽ được thi hành ngay lập tức!
Gã chồng cũ nhìn tệp hồ sơ, rồi nhìn sang dàn bảo vệ và luật sư uy nghiêm của Nam, mặt tái dại. Hắn biết mình đã đụng phải núi đá. Hợm hĩnh biến mất, gã hốt hoảng quay lưng bỏ chạy thục mạng cùng đám bảo kê trong sự khinh bỉ của toàn bộ bác sĩ và bệnh nhân có mặt tại đó.
Một tháng sau.
Tại căn biệt thự ấm áp của gia đình Nam ở trung tâm thành phố.
Mẹ của Nam – người phụ nữ giờ đây đã khỏe mạnh nhờ ca ghép thận năm xưa – đang bế đứa cháu nội nhỏ xíu trên tay. Bà khóc sụt sùi khi nghe Nam kể lại toàn bộ sự thật về món nợ ân tình sâu nặng của Vy. Bà nắm lấy tay Vy, ôm cô vào lòng như con gái ruột:
– Con ơi… Mẹ nợ con cả cuộc đời này. Từ nay về sau, đây là nhà của con, không ai có thể làm tổn thương con được nữa!
Vy bật khóc trong vòng tay của người mẹ chồng mà cô từng chấp nhận mang tiếng xấu để cứu sống.
Nam bước lại gần, bế đứa con trai bé nhỏ có vết bớt nốt nhạc trên vai trái vào lòng, rồi đưa tay nắm lấy bàn tay Vy. Bức ảnh gia đình ba người được chụp dưới ánh nắng ấm áp của buổi sáng mùa xuân.
Sáu tháng sau, một đám cưới ấm cúng, sang trọng nhưng ngập tràn hạnh phúc được tổ chức tại một nhà hàng ven biển. Nam nắm tay Vy – lúc này đã rạng rỡ, xinh đẹp trở lại trong chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi – bước lên lễ đường trước sự chứng kiến và chúc phúc của hàng trăm đồng nghiệp, bạn bè và gia đình.
Trên bục lễ đường, Nam nhìn sâu vào mắt Vy, cất giọng truyền cảm và kiên định:
– Bảy năm thanh xuân, ba năm xa cách và đắng cay. Cảm ơn em vì đã chịu đựng mọi đau khổ để bảo vệ anh. Từ hôm nay trở đi, anh sẽ dùng cả phần đời còn lại để bù đắp, che chở và mang lại hạnh phúc tuyệt đối cho em và con.
Vy mỉm cười, giọt nước mắt hạnh phúc lăn trên má.
Cuộc đời vốn dĩ có vô vàn những khúc ngoặt trớ trêu và nghiệt sã. Nhưng những người yêu nhau bằng một tình yêu chân thành, vị kỷ và sẵn sàng hy sinh vì nhau, dù có trải qua bao nhiêu giông bão của thời gian, cuối cùng cũng sẽ tìm về bên nhau. Sự tử tế và lòng hy sinh cao đẹp bao giờ cũng sẽ nhận được cái kết viên mãn nhất của nhân sinh.