CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vì đã bước sang tuổi 40 mà vẫn chưa từng có một mối tình đúng nghĩa, tôi bị bố mẹ thúc ép chuyện chồng con đến mức phát mệt. Trong một phút bốc đồng, tôi — một nữ nhân viên hành chính nhà nước — đã gật đầu lấy đại người đàn ông chuyên thông cống, hút bể phốt ở khu phố bên cạnh.
Tôi tên là Ngọc, năm nay vừa tròn bốn mươi tuổi, làm việc tại một cơ quan hành chính ở thành phố. Suốt từng ấy năm, tôi chưa từng có người yêu.
Nếu nghe đến đây, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tôi là kiểu phụ nữ quá kén chọn, tính khí khó chịu hoặc ngoại hình không có gì nổi bật. Nhưng thật ra, tôi cũng chẳng đến mức xấu xí. Tôi chỉ thuộc kiểu nhìn vào không khiến người ta phải ngoái lại lần hai. Công việc của tôi lại khá đều đều, ngày nào cũng sáng đi làm, chiều về nhà, tối ăn cơm rồi xem điện thoại. Cuộc sống cứ lặp đi lặp lại như một chiếc đồng hồ không bao giờ biết mệt.
Tuổi trẻ của tôi trôi qua lúc nào chẳng hay.
Đến năm ba mươi lăm tuổi, mỗi lần về quê ăn Tết với gia đình, tôi bắt đầu có cảm giác mình đang bước vào một cuộc họp gia đình mở rộng về chủ đề: “Bao giờ Ngọc lấy chồng?”.
Mẹ tôi hỏi.
Các dì hỏi.
Hàng xóm hỏi.
Đến cả cô bán bánh cuốn đầu ngõ cũng từng vừa gói bánh vừa thở dài:
— Con gái gì mà xinh xắn thế này, sao mãi chưa lấy chồng hả cháu?
Tôi chỉ biết cười trừ.
Nhưng mẹ tôi thì càng ngày càng sốt ruột.
Ban đầu bà chỉ than:
— Con gái người ta bằng tuổi con đã có con học cấp ba rồi.
Sau đó chuyển sang trách móc:
— Con cứ sống như thế này thì đến bao giờ mới có người chăm sóc?
Rồi cuối cùng, bà bắt đầu đe dọa:
— Nếu năm nay con vẫn không chịu lấy chồng, mẹ sẽ đăng ảnh con lên hội nhóm tìm người yêu trên mạng. Mẹ nói là làm đấy!
Tôi biết mẹ mình không nói đùa.
Bà là kiểu người có thể vừa ăn cơm vừa lập tài khoản Facebook mới, rồi đăng hẳn một bài dài mấy trăm chữ với tiêu đề: “Tìm chồng cho con gái 40 tuổi, công việc ổn định, tính tình hiền lành”.
Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi, tôi đã thấy mất ngủ.
Rồi một buổi chiều cuối tháng mười, chuyện kỳ lạ nhất đời tôi xảy ra.
Hôm ấy tôi tan làm muộn. Trời vừa mưa xong, con đường trước khu tập thể cũ ngập lênh láng. Tôi đang loay hoay dắt xe qua một đoạn nước thì nghe tiếng ai đó gọi phía sau:
— Chị Ngọc, tránh sang bên này đi, chỗ kia sâu lắm!
Tôi quay lại.
Đó là Tuấn.
Anh sống ở cuối con phố, làm nghề thông tắc cống và hút bể phốt. Người đàn ông ngoài ba mươi lăm tuổi, dáng cao, nước da sạm nắng, đôi bàn tay thô ráp vì quanh năm làm việc nặng. Quần áo của anh thường dính bụi, đôi khi còn phảng phất mùi dầu máy và đặc trưng của công việc mà chẳng mấy ai muốn nhắc đến.
Tôi và anh vốn chỉ quen biết sơ sơ.
Thỉnh thoảng gặp nhau ngoài đường, chúng tôi gật đầu chào nhau.
Có lần xe tôi bị chết máy giữa đường, anh còn giúp đẩy vào lề rồi gọi người sửa hộ.
Tôi chưa bao giờ nghĩ giữa chúng tôi sẽ có chuyện gì đặc biệt.
Nhưng hôm đó, chẳng hiểu vì sao, sau khi anh hỏi:
— Chị Ngọc vẫn chưa lấy chồng à?
Tôi bỗng buột miệng:
— Chưa.
Anh gật gù:
— Vậy chắc chị kén lắm?
Tôi nhìn anh vài giây rồi nói như thể đang quyết định mua một bó rau:
— Hay là… chúng ta cưới nhau đi?
Tuấn đứng im.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Tôi bắt đầu thấy mình điên thật rồi.
Nhưng anh bất ngờ bật cười:
— Được.
Tôi ngẩn ra:
— Anh không cần suy nghĩ à?
— Chị đã hỏi thì tôi trả lời thôi.
— Anh không sợ tôi là người khó tính sao?
Tuấn nhún vai:
— Tôi làm nghề này còn không sợ những thứ khó chịu hơn nhiều. Một người phụ nữ khó tính chắc vẫn dễ đối phó hơn.
Tôi không biết nên cười hay nên giận.
Vậy là chúng tôi cưới nhau.
Không có màn cầu hôn lãng mạn. Không có những tháng ngày yêu đương ngọt ngào. Cũng chẳng có chuyến du lịch nào trước đám cưới.
Mẹ tôi nghe tin thì vui đến mức đi khoe với cả xóm.
Bố tôi chỉ ngồi uống trà, gật gù:
— Lấy chồng rồi thì phải biết vun vén. Đừng vì người ta làm nghề tay chân mà coi thường.
Tôi nghe vậy chỉ cười.
Trong lòng tôi lúc ấy thật ra chẳng có nhiều cảm xúc.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản: “Thôi thì lấy chồng để bố mẹ yên lòng. Nếu sống được với nhau thì sống. Không hợp thì tính tiếp.”
Đám cưới được tổ chức khá đơn giản.
Váy cưới tôi thuê ở một cửa hàng gần nhà. Tiệc cưới đặt tại một nhà hàng bình dân. Khách mời chủ yếu là họ hàng, đồng nghiệp và vài người bạn của Tuấn.
Tôi không kỳ vọng gì nhiều.
Nhà trai đến vào buổi sáng.
Mẹ Tuấn là một người phụ nữ khoảng ngoài sáu mươi, mặc áo dài màu xanh đậm, tóc búi gọn sau gáy. Bà có khuôn mặt phúc hậu, nói chuyện nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt lại khiến tôi có cảm giác bà là người rất tinh ý.
Từ lúc gặp nhau, bà chỉ mỉm cười nhìn tôi, không hề hỏi những câu khó chịu như “lương tháng bao nhiêu”, “có biết nấu ăn không” hay “sau này định sinh mấy đứa con”.
Điều đó khiến tôi hơi bất ngờ.
Hôn lễ diễn ra nhanh chóng.
Trao nhẫn.
Cắt bánh.
Uống rượu.
Chụp ảnh.
Tôi làm mọi thứ theo hướng dẫn của người dẫn chương trình, giống như một người đang hoàn thành thủ tục cần thiết trong cuộc đời.
Tôi cứ nghĩ ngày cưới của mình sẽ trôi qua bình thường như vậy.
Cho đến lúc mẹ chồng đưa quà cưới.
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào.
Tôi đoán bà sẽ tặng một chiếc vòng vàng hoặc một phong bì tiền.
Nhưng không.
Mẹ chồng bước đến trước mặt tôi, lấy từ trong chiếc túi vải màu nâu ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Bà đưa cho tôi rồi nói:
— Đây là món quà mẹ muốn trao cho con.
Tôi mở hộp.
Bên trong không có vàng bạc.
Chỉ có một chùm chìa khóa cũ và một tập giấy được buộc cẩn thận bằng sợi dây đỏ.
Tôi ngẩng đầu lên:
— Mẹ… đây là?
Mẹ chồng nhìn tôi, chậm rãi nói:
— Là giấy tờ căn nhà ở khu phố cũ.
Tôi sững người.
Bà nói tiếp:
— Căn nhà đó là tài sản duy nhất bố mẹ để lại cho Tuấn. Nhưng từ hôm nay, mẹ muốn giao nó cho con đứng tên.
Cả bàn tiệc im bặt.
Tôi vội lắc đầu:
— Không, mẹ ạ. Con không thể nhận món quà lớn như vậy.
Mẹ chồng mỉm cười:
— Con đừng nghĩ đây là quà cưới.
Tôi càng ngơ ngác hơn.
Bà quay sang nhìn con trai mình:
— Tuấn, con nói với vợ con đi.
Tuấn im lặng rất lâu.
Sau đó anh mới nói:
— Mẹ muốn thử lòng em.
Tôi nhìn anh:
— Thử lòng?
Mẹ chồng thở dài:
— Mẹ biết con trai mẹ làm nghề gì. Mẹ cũng biết nhiều người khi nghe đến nghề của nó sẽ lập tức coi thường. Có người từng đến tìm hiểu, nhưng sau khi biết Tuấn làm công việc này thì quay lưng. Có người còn nói thẳng rằng họ không thể sống chung với một người lúc nào cũng dính mùi dầu mỡ và bùn đất.
Bà nhìn tôi thật lâu:
— Nhưng từ ngày con nói đồng ý cưới nó, mẹ đã để ý một chuyện. Con chưa từng hỏi nó kiếm được bao nhiêu tiền. Con cũng không hỏi nhà nó có tài sản gì. Con chỉ hỏi: “Anh có thực sự muốn cưới tôi không?”.
Tôi im lặng.
Đúng là tôi đã từng hỏi câu đó.
Và Tuấn khi ấy trả lời:
— Nếu chị muốn, tôi sẽ cố gắng sống tử tế với chị.
Mẹ chồng nói tiếp:
— Căn nhà này không phải để mua lòng con. Mẹ muốn con biết rằng, dù Tuấn làm nghề gì, nó vẫn là con trai mẹ. Và mẹ không muốn con phải chịu thiệt thòi khi lấy nó.
Tôi bỗng thấy sống mũi cay cay.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó.
Tối hôm ấy, sau khi khách khứa ra về, tôi ngồi trong căn phòng tân hôn mà vẫn cảm thấy mọi chuyện giống như một giấc mơ.
Tuấn bước vào, trên tay cầm hai cốc nước.
Tôi nhìn anh:
— Anh biết chuyện căn nhà từ trước đúng không?
— Biết.
— Vậy tại sao anh không nói?
Tuấn đặt cốc nước xuống bàn:
— Vì nếu tôi nói, có thể chị sẽ nghĩ tôi cưới chị vì muốn tìm một người quản lý tài sản. Hoặc chị sẽ nghĩ gia đình tôi giàu có.
Tôi bật cười:
— Anh làm nghề thông cống, ăn mặc như công nhân, sống trong căn nhà cũ, ai mà nghĩ nhà anh giàu được?
Tuấn cũng cười.
Một lúc sau, anh nghiêm túc nói:
— Ngọc này, tôi biết cuộc hôn nhân của chúng ta bắt đầu rất kỳ lạ. Chị lấy tôi vì muốn bố mẹ yên lòng. Còn tôi đồng ý vì… tôi đã để ý chị từ lâu.
Tôi ngẩng lên.
— Từ bao giờ?
— Từ lần chị đứng giữa trời mưa, cầm ô che cho một con mèo bị mắc dưới gầm xe.
Tôi ngẩn người.
Tôi hoàn toàn không nhớ.
Tuấn cười:
— Chị có thể không nhớ, nhưng tôi nhớ. Tôi nghĩ một người có thể đối xử tử tế với một con vật không ai quan tâm thì chắc cũng không phải người xấu.
Tôi cúi đầu, không biết phải nói gì.
Tôi từng nghĩ mình cưới Tuấn vì quá mệt mỏi với những lời thúc giục của bố mẹ.
Nhưng đêm đó, lần đầu tiên tôi nhìn kỹ người đàn ông đang ngồi đối diện mình.
Đôi bàn tay anh đầy vết chai.
Móng tay còn dính những vết dầu khó rửa sạch.
Áo sơ mi anh mặc trong đám cưới đã được là phẳng cẩn thận, nhưng cổ tay áo vẫn còn vài vết sờn.
Một người đàn ông bình thường.
Không hào nhoáng.
Không lãng mạn.
Nhưng khi tôi ốm, anh là người đầu tiên dậy nấu cháo.
Khi tôi bị đau lưng, anh âm thầm mua thuốc rồi đặt bên cạnh giường.
Mỗi sáng trước khi đi làm, anh đều nhắn:
“Em ăn sáng chưa?”
Ban đầu tôi thấy rất phiền.
Sau đó, tôi bắt đầu chờ tin nhắn ấy.
Ba tháng sau đám cưới, tôi bị sốt nặng. Tuấn đang ở một công trình cách nhà hơn hai mươi cây số. Vừa nghe mẹ tôi gọi báo, anh lập tức bỏ việc, chạy xe về đưa tôi đi bệnh viện.
Đêm ấy, anh ngồi bên cạnh giường bệnh suốt đêm.
Tôi tỉnh dậy lúc gần sáng, thấy anh gục đầu bên mép giường.
Tôi nhìn người đàn ông ấy rất lâu.
Rồi lần đầu tiên trong đời, tôi chủ động nắm lấy tay một người đàn ông.
Tuấn giật mình tỉnh dậy:
— Em cần gì à?
Tôi lắc đầu.
— Không. Chỉ là… muốn nắm tay anh thôi.
Anh nhìn tôi vài giây rồi cười.
Nụ cười ấy khiến tôi bỗng thấy lòng mình bình yên lạ thường.
Một năm sau, tôi có thai.
Mẹ tôi vui đến mức gọi điện báo tin cho tất cả họ hàng.
Bố tôi thì cười suốt mấy ngày.
Còn Tuấn, người đàn ông từng nói “có con hay không cũng được”, lại lén lút mua từng món đồ nhỏ cho em bé.
Có hôm tôi phát hiện anh đứng trước cửa hàng bán đồ trẻ em hơn nửa tiếng chỉ để chọn một đôi tất sơ sinh.
Tôi hỏi:
— Anh mua gì mà lâu thế?
Anh gãi đầu:
— Anh không biết trẻ con đi tất cỡ nào.
Tôi bật cười.
Lúc đó, tôi mới nhận ra, cuộc hôn nhân của mình có lẽ không bắt đầu bằng tình yêu.
Nhưng tình yêu hoàn toàn có thể xuất hiện sau khi hai người quyết định sống tử tế với nhau.
Nhiều năm sau, mỗi khi ai đó hỏi tôi:
— Chị lấy chồng kiểu gì mà nhanh thế?
Tôi thường cười:
— Tôi lấy đại thôi.
Nhưng đó chỉ là câu nói đùa.
Bởi tôi hiểu, có những người ta gặp trong những hoàn cảnh chẳng hề lãng mạn. Không hoa hồng, không lời tỏ tình, không những buổi hẹn hò ngọt ngào.
Thế nhưng, người ấy lại ở bên ta trong những ngày tồi tệ nhất.
Không nói những lời quá hay.
Chỉ lặng lẽ làm những điều nhỏ bé.
Đến một ngày, ta chợt nhận ra…
Có lẽ mình đã không lấy nhầm người.
Có lẽ, ở tuổi bốn mươi, tôi mới thật sự gặp được mối tình đầu của đời mình.
Và điều bất ngờ nhất là…
Người đàn ông ấy cũng chính là người chồng mà tôi từng “nhắm mắt lấy đại” trong một buổi chiều mưa năm nào.