
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mẹ chồng ốm không những không chịu chăm sóc, chị chồng bước vào nhà đã bịt mũi, chỉ tay thẳng vào mặt tôi quát lớn: “Không chăm nổi mẹ thì ra khỏi cái nhà này”
Tôi nhìn chị ta đúng ba giây, lặng lẽ quay vào phòng gom giấy tờ, đặt ngay tờ đơn đã ký sẵn lên bàn.
Ba ngày sau…
Điện thoại tôi báo rung liên tục. Hơn một trăm cuộc gọi nhỡ từ chồng, chị chồng và cả họ hàng bên nội.
Nhưng lúc ấy, tôi đã không còn là người con dâu chịu đựng như trước nữa.
—
Tôi về làm dâu nhà anh năm hai mươi lăm tuổi.
Bố chồng mất sớm, chồng tôi tên Quân là con trai duy nhất nên trách nhiệm ở cùng chăm sóc mẹ già thuộc về vợ chồng tôi. Căn nhà nhỏ chỉ vỏn vẹn ba người sống cùng nhau.
Chị gái của Quân tên Mai, lấy chồng tận tỉnh xa. Mỗi năm chị ấy chỉ ghé về đúng dịp lễ Tết, ở lại chớp nhoáng vài ngày rồi lại đi.
Ngày mới về, tôi luôn nghĩ mình may mắn. Mẹ chồng tôi là người hiền lành, trầm tính, hiếm khi khắt khe với con dâu. Bà chỉ thích ngồi lặng lẽ trước khoảng sân nhỏ nhìn ra rẫy chuối sau nhà. Tôi luôn tự dặn lòng phải đối xử với bà như mẹ đẻ.
Thế nhưng khoảng một năm sau, sức khỏe của bà bắt đầu sa sút nghiêm trọng.
Bà không còn tự đi lại hay quán xuyến bản thân được nữa. Mọi sinh hoạt lớn nhỏ trong nhà từ ăn uống, vệ sinh cá nhân, giặt giũ đều dồn hết lên vai tôi.
Có những lần kéo chăn lên, thấy bà nằm co quắp vì mệt mỏi, mắt rấn rấn nước mắt bảo: — Mẹ xin lỗi con… Mẹ già yếu rồi, làm khổ con quá…
Nghe câu nói ấy, tim tôi đau thắt lại. Tôi không một lời than thở, nhẹ nhàng dọn dẹp, giặt sang từng tấm ga, lau dọn căn phòng cẩn thận rồi lại chạy đi chuẩn bị bữa ăn mềm cho bà.
Suốt nhiều tháng sau đó, quỹ thời gian của tôi chỉ xoay quanh công việc và chăm sóc mẹ chồng. Sáng năm giờ dậy nấu cháo, pha sữa, hối hả lo việc nhà rồi lại tất bật đến công ty. Tan làm chưa kịp nghỉ ngơi, tôi đã phải vội vã lao về nhà vì sợ bà ở một mình xảy ra sự cố.
Đêm nào tôi cũng chỉ ngủ chập chờn. Chỉ cần nghe tiếng động khẽ từ phòng bà là tôi bật dậy ngay. Người tôi gầy rộc đi hẳn vài cân vì kiệt sức.
Thế nhưng, Quân – người con trai ruột của bà – lại gần như đứng ngoài cuộc.
Anh làm tài xế xe tải đường dài, mỗi lần về nhà chỉ hỏi han lấy lệ rồi lại dán mắt vào điện thoại. Có hôm mệt quá, tôi ngồi gục ở bếp năn nỉ anh xin nghỉ vài ngày để phụ tôi, anh liền gạt đi: — Anh nghỉ lấy đâu ra tiền? Chăm lo nhà cửa là việc của phụ nữ, em cố chút đi.
Tôi lại cắn răng chịu đựng vì thương mẹ chồng đau ốm.
Cho đến dịp giỗ họ vừa rồi, chị Mai bất ngờ đưa cả gia đình về quê.
Mới bước vào sân, chị đã nhăn mặt nhó mũi. Vừa thấy tôi đang lụi hụi giặt chồng chăn màn ngoài vườn, chị xông thẳng vào phòng mẹ. Đúng vài giây sau, chị lao ra với gương mặt hừng hực giận dữ.
Chị hất mạnh cái chậu nước đang cầm trên tay xuống sàn làm nước bắn tung tóe lên người tôi, rồi quát lên cho cả xóm cùng nghe: — Cô ăn ở kiểu gì thế hả? Để mẹ tôi nằm nheo nhóc thế này à? Không chăm được thì bước! Đừng có bám lấy cái nhà này nữa!
Tôi đứng im, mặc cho dòng nước từ chiếc chậu đổ dồn xuống vai áo. Tiếng quát của chị Mai vẫn còn chát chúa bên tai.
Ngay lúc đó, Quân từ trong nhà bước ra. Anh không hề can ngăn chị gái, cũng chẳng hỏi xem vợ có sao không. Anh chỉ nhìn đống chăn đệm ướt nhẹp rồi buông một câu lạnh tanh: — Em xem lại mình đi. Chị Mai nói có gì sai đâu? Có mỗi việc chăm mẹ mà cũng không xong, để người ta đánh giá.
Tôi nhìn hai chị em họ. Một người coi việc lăng mạ em dâu là đặc quyền, một người dửng dưng coi vợ như người dưng. Lòng tôi đột nhiên nhẹ bẫng. Mọi sự hy sinh, những đêm thức trắng suốt hai năm qua hóa ra chỉ là điều vô nghĩa đối với họ.
Tôi nhìn chị ta đúng ba giây, lặng lẽ bước vào phòng lấy giấy tờ, ký ngay đơn ly hôn rồi đặt lên bàn.
Tôi quay sang bảo chị Mai: — Chị nói đúng. Tôi không gánh nổi nữa. Từ giờ trở đi, mẹ là của các người, nhà này cũng là của các người. Tôi đi.
Nói rồi, tôi kéo va li, cầm theo sổ tiết kiệm mang tên mình rồi bước thẳng ra cửa, không một lần ngoảnh lại.
Ba ngày sau…
Điện thoại của tôi rung liên tục. Hơn một trăm cuộc gọi nhỡ từ chồng, chị chồng và cả họ nhà chồng. Tin nhắn dồn dập chuyển từ đe dọa sang van xin.
Nhưng lúc ấy, tôi đang thong thả ngồi uống cà phê ở trung tâm thành phố. Tôi mở ứng dụng camera an ninh ở nhà cũ mà mình chưa kịp gỡ tài khoản.
Màn hình hiện ra một cảnh tượng hỗn loạn.
Chị Mai – người mới mấy ngày trước còn lên mặt dạy đời – giờ đây đang nhăn nhó, nôn ọe khi phải tự tay dọn dẹp vệ sinh cho mẹ. Chồng cũ của tôi thì phờ phạc, luống cuống cầm cây lau nhà, miệng không ngừng cãi nhau với chị gái vì không ai chịu nhận phần việc nặng nhọc. Mẹ chồng thì nằm trên giường khóc lóc đòi tìm con dâu.
Chị Mai chịu không nổi định thu dọn đồ trốn về nhà chồng, liền bị Quân giữ lại giằng co: — Chị giỏi nói sao chị không làm đi? Chị bảo chăm mẹ dễ lắm mà? Chị bỏ đi thì ai lo, tôi còn phải đi làm kiếm tiền chứ!
Hai chị em họ lao vào xâu xé, cãi vã náo loạn cả căn nhà. Hóa ra, khi không còn người cắn răng gánh vác, cái gọi là “đạo đức bằng miệng” của họ sụp đổ ngay lập tức.
Điện thoại lại hiện cuộc gọi từ Quân. Tôi bấm nghe.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói khàn đặc, hoảng loạn: — Em ơi… anh xin lỗi, anh sai rồi. Em về nhà đi được không? Cả nhà đảo lộn hết rồi, anh với chị Mai không xoay sở nổi…
Tôi khẽ mỉm cười, bình thản đáp: — Chẳng phải chị Mai bảo tôi bước đi sao? Giờ chị ấy ở đó rồi, hai người có hiếu thì tự đi mà chăm mẹ. Đơn ly hôn tôi đã ký, ngày ra tòa tôi sẽ thông báo. Đừng làm phiền tôi nữa.
Tôi tắt máy, chặn toàn bộ số điện thoại rồi xóa luôn ứng dụng camera. Bước ra ngoài, nắng ban mai chiếu rọi ấm áp. Sự chịu đựng của tôi đã kết thúc, và cái giá phải trả cho sự ích kỷ của họ, bây giờ mới chỉ bắt đầu.