
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Từ ngày mẹ chồng bệnh tới nay cũng đã tám năm ròng, tôi tận tụy chăm sóc mẹ chồng từng bữa ăn, giấc ngủ, những lúc đau ốm không rời nửa bước. Trong khi đó con gái con trai đủ đầy cả mà không ai hỏi han tới một câu. Vậy mà ngày mẹ ra đi…..
Ngày làm lễ tiễn đưa mẹ chồng tôi về nơi an nghỉ, căn nhà bình yên thường ngày bỗng trở nên ngột ngạt bởi dòng người ra vào. Ba cô con gái của bà từ các thành phố lớn quay về, ai nấy đều sụt sùi, khóc thương tha thiết bên linh cữu. Quan khách đến viếng nhìn vào đều trầm ồ, khen ngợi họ là những người con hiếu nghĩa bậc nhất.
Tôi lặng lẽ đứng ở một góc khuất, đôi mắt sưng húp vì kiệt sức. Suốt bảy năm dài trôi qua, chính tôi mới là người cùng bà chia sẻ từng chén cơm, từng ly nước, đồng hành qua biết bao đêm mệt mỏi.
Tôi tên là Mai.
Chồng tôi qua đời sau một sự cố hi hữu cách đây bảy năm, bỏ lại tôi cùng đứa con nhỏ vừa tròn năm tuổi. Ngày ấy, gia đình cha mẹ đẻ hết lời khuyên tôi nên đưa con về nhà nọ, còn trẻ thì tính chuyện tương lai. Thế nhưng, nhìn người mẹ già thẫn thờ ngồi bên di ảnh con trai duy nhất, tóc bạc trắng chỉ sau vài tuần, chân tôi không thể bước đi.
Tôi quyết định ở lại. Không vì tài sản, càng không vì mảnh đất. Tôi ở lại đơn giản vì hiểu rằng, bà đã mất đi người bạn đời từ lâu, giờ lại mất đi điểm tựa duy nhất. Nếu tôi ôm con đi mất, những ngày tháng còn lại của bà sẽ vô cùng cô quạnh.
Thế là suốt bảy năm, một tay tôi vừa đi làm thuê, vừa nuôi con nhỏ, vừa chăm sóc mẹ chồng. Đến khi bà đổ bệnh nặng, phải nằm một chỗ, toàn bộ công việc sinh hoạt cá nhân của bà đều do tôi gánh vác. Từ việc ăn uống, lau rửa cho đến những đêm thức trắng mỗi khi bà trở ngực, tôi chưa từng buông tay. Có những đêm đông lạnh giá, bà lên cơn đau nhức, tôi ngồi xoa bóp cho bà tới tận rạng sáng rồi lại vội vã sửa soạn đi làm.
Ba cô con gái của bà đều là những người có điều kiện kinh tế. Người làm chủ chuỗi cửa hàng, người kinh doanh bất động sản, người thì định cư ở nước ngoài. Thế nhưng trong suốt từng ấy năm, chưa một ai ở lại chăm sóc mẹ quá nổi ba ngày. Người thì than bận việc công ty, người bảo đường xá xa xôi, người lại lý do gia đình riêng phức tạp. Thỉnh thoảng họ gửi về ít tiền rồi xem như đã tròn trách nhiệm.
Tôi không trách họ, bởi nghĩ ai cũng có những lo toan riêng.
Thế rồi ba tháng trước khi qua đời, mẹ nhờ luật sư đến nhà. Bà hoàn toàn giấu kín nội dung với tôi.
Đến ngày công bố di nguyện sau khi lo xong việc cho bà, cả dòng họ tập trung đông đủ. Vị luật sư cất giọng đọc rõ ràng từng điều khoản: Toàn bộ căn nhà chính, các mảnh đất cùng khoản tiền tiết kiệm hơn ba tỷ đồng đều được chia đều cho ba cô con gái.
Tên tôi không xuất hiện dù chỉ một dòng.
Không một chút tài sản. Không một từ nhắc đến.
Họ hàng bắt đầu xì xào, ánh mắt ái ngại dồn về phía tôi: “Tội nghiệp con Mai, chăm sóc từng đấy năm mà giờ trắng tay”, “Bao công sức đổ sông đổ biển”… Trong khi đó, ba người chị chồng thở phào nhẹ nhõm, tự hào khen mẹ sống thật công bằng.
Tôi cúi đầu im lặng, lòng dấy lên một nỗi ngậm ngùi khó tả. Tôi không thèm khát tiền tài, nhưng trong lòng chợt nhói đau vì nghĩ rằng, ít ra bà cũng sẽ dành cho tôi một lời dặn dò hay một sự ghi nhận nhỏ bé.
Bốn mươi chín ngày sau, theo tập tục, tôi bắt đầu dọn dẹp lại căn phòng cũ của mẹ. Khi nhấc chiếc chiếu cói đã sờn cũ trên chiếc giường gỗ lâu đời, ngón tay tôi chợt chạm vào một vật cứng bất thường được dán chặt bên dưới…
Đó là một chiếc phong bì màu đốm nâu được bọc rất kỹ trong lớp túi nilon chống ẩm. Bên ngoài nát nét chữ quen thuộc: “Gửi con Mai.”
Tay tôi run run xé lớp nilon. Bên trong là một bức thư dài cùng những dòng chữ chao đảo của mẹ:
“Mai con!
Khi con cầm trên tay những dòng này, chắc mẹ đã không còn ở bên con nữa. Cho mẹ xin lỗi vì đã để con phải chịu những tổn thương và ánh mắt dị nghị trong ngày đọc di chúc.
Bảy năm qua, mọi vất vả của con mẹ đều thấy hết. Mẹ biết có những đêm con lén khóc vì quá mệt mỏi, biết con từng bán đi chiếc dây chuyền kỷ niệm để đóng tiền viện phí cho mẹ mà không một lời than vãn. Con chính là món quà vô giá mà ông trời bù đắp cho cuộc đời mẹ.
Mẹ không để tên con vào bản di chúc công khai, vì mẹ quá hiểu tính nết ba đứa con gái của mẹ. Nếu mẹ chia cho con một phần tài sản đó, chúng sẽ không để yên, sẽ kiện tụng và làm khó dễ cho hai mẹ con con. Mẹ không muốn sau khi mẹ đi rồi, con phải sống trong sự quấy rầy và oán hận.
Thứ mẹ dành cho con nằm ở một nơi mà chỉ riêng con mới có thể tìm thấy…”
Nước mắt tôi nhòa đi, vội vã đọc tiếp đoạn cuối:
“Hãy dỡ tấm phản thứ ba của chiếc giường này lên.”
Tôi vội vàng làm theo chỉ dẫn. Bên dưới tấm phản gỗ già là một chiếc hộp sắt nhỏ. Mở ra, bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm trị giá một tỷ đồng, cùng một giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đứng tên tôi đối với mảnh vườn ăn quả phía sau nhà – nơi bà đã bí mật làm thủ tục sang tên hợp pháp cho tôi từ hai năm trước bằng số tiền riêng của bà.
Kèm theo đó là một mảnh giấy nhỏ ghi vội: “Mảnh đất này là của riêng mẹ, không liên quan đến tài sản dòng họ. Con hãy nhận lấy, con hoàn toàn xứng đáng.”
Tôi ôm chiếc hộp vào lòng, gục xuống chiếc giường cũ mà khóc nức nở. Bao nhiêu tủi thân, hụt hẫng trong lòng bỗng chốc tan biến. Hóa ra người mẹ già ấy đã âm thầm tính toán từng chút một để bảo vệ hai mẹ con tôi theo cách an toàn và trọn vẹn nhất.
Ít ngày sau, khi biết chuyện, ba người chị chồng vội vã tìm đến. Tôi không giãi bày nhiều, chỉ lặng lẽ đưa lại bức thư của mẹ cho họ đọc.
Ngắm nhìn những dòng chữ khắc khoải của người đã khuất, nghe lại những hi sinh thầm lặng mà tôi đã trải qua, cả ba người chị đều lặng người. Chị út bật khóc vì hối hận, còn chị cả và chị hai gục đầu né tránh ánh mắt của di ảnh trên bàn thờ.
Một thời gian ngắn sau, ba chị em chủ động họp gia đình. Họ cùng nhau ký tên sang tên lại một phần tài sản trong di chúc cho con trai tôi như một lời bù đắp, đồng thời nhận trách nhiệm lo toàn bộ chi phí học hành tương lai cho cháu.
Đứng trước bàn thờ khói hương nghi ngút, tôi mỉm cười trong nước mắt. Hóa ra, sự chân thành và lòng tốt có thể đến muộn trong sự công nhận của người đời, nhưng chưa bao giờ bị lãng quên. Mẹ đã dùng tình thương bao la nhất để che chở cho mẹ con tôi, và dùng bài học cuối cùng để thức tỉnh tình thân trong gia đình.