CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
CHỒNG TÔI CHỈ VÀO TỦ LẠNH GIỮA LÚC HAI VỢ CHỒNG CÃI NHAU: “TỪ CỌNG RAU ĐẾN MIẾNG THỊT ĐỀU LÀ TIỀN CỦA TÔI. CÔ Ở NHÀ THÌ CŨNG PHẢI BIẾT MÌNH ĐANG SỐNG NHỜ AI!”
Buổi tối hôm ấy, căn bếp nhỏ vốn luôn là nơi cả gia đình quây quần bỗng trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Chồng tôi, Hoàng, tức giận đến mức hai bàn tay run lên. Anh bước thẳng tới chiếc tủ lạnh, giật mạnh cánh cửa rồi chỉ vào từng ngăn thức ăn bên trong. Giọng anh lạnh lùng, từng câu từng chữ như cố tình cứa vào lòng tự trọng của tôi.
“Cô nhìn đi! Rau, thịt, cá, sữa của con… thứ gì chẳng phải tiền tôi làm ra. Cô ở nhà cả ngày thì ít nhất cũng phải biết mình đang ăn nhờ vào ai chứ!”
Tôi đứng bất động bên bếp, tay vẫn cầm chiếc vá đang khuấy nồi canh. Hơi nóng từ nồi thức ăn bốc lên trước mặt, nhưng chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại cảm thấy lạnh buốt.
Tôi không thể tin người đàn ông mình đã cùng chung sống suốt nhiều năm lại có thể nói với mình những lời như vậy.
Tôi tên là Minh Hằng, năm nay ba mươi mốt tuổi. Trước khi lập gia đình, tôi từng làm kế toán cho một công ty nội thất ở thành phố. Công việc tuy bận nhưng thu nhập khá ổn định.
Sau khi con gái đầu lòng chào đời, tôi và Hoàng thống nhất rằng tôi sẽ tạm nghỉ việc để chăm con.
Khi ấy, Hoàng làm quản lý công trình cho một công ty xây dựng. Công việc của anh thường xuyên phải đi sớm về muộn, có những tuần còn phải đi tỉnh. Hai bên nội ngoại đều ở xa, trong khi tiền thuê người trông trẻ lại khá cao. Vì vậy, chúng tôi đều cho rằng việc tôi ở nhà chăm con là lựa chọn phù hợp nhất.
Ba năm qua, cuộc sống của tôi gần như xoay quanh căn nhà này.
Tôi thức dậy từ hơn năm giờ sáng để chuẩn bị bữa sáng. Sau đó gọi con dậy, cho con ăn, đưa con đến trường. Trở về nhà, tôi đi chợ, nấu cơm, giặt quần áo, lau dọn, thanh toán các hóa đơn, rồi tranh thủ làm những việc lặt vặt khác.
Chiều đến lại đón con, tắm rửa, cho con ăn, kèm con học.
Đêm nào con sốt hoặc ho nhiều, người thức trắng bên cạnh con cũng là tôi.
Tôi chưa bao giờ coi những việc ấy là sự hy sinh lớn lao. Tôi nghĩ đơn giản rằng mình đang chăm sóc gia đình của mình.
Hoàng mỗi tháng chuyển cho tôi một khoản tiền để lo sinh hoạt. Tôi luôn ghi chép rất kỹ. Tiền điện, tiền nước, tiền học của con, tiền ăn uống, tiền thuốc men… khoản nào cũng được tính toán.
Có những tháng còn dư, tôi không tiêu mà để vào tài khoản tiết kiệm chung.
Vậy mà chỉ vì một khoản tiền mua quần áo cho con, tất cả những điều đó bỗng trở thành vô nghĩa.
Hôm ấy, tôi thấy mấy bộ quần áo cũ của con đã chật. Con bé cao lên nhanh, nhiều chiếc áo mặc chưa được bao lâu đã ngắn tay. Tôi tranh thủ lúc đưa con đi học về thì ghé cửa hàng mua thêm vài bộ.
Tổng cộng chưa tới sáu trăm nghìn đồng.
Tôi còn nghĩ chắc Hoàng sẽ chẳng để ý.
Nhưng tối hôm đó, vừa nhìn thấy hóa đơn, sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Tháng này sao tiền chi tiêu lại nhiều thế?”
Tôi đang dọn thức ăn lên bàn thì quay lại.
“Em mua thêm quần áo cho con. Đồ cũ chật hết rồi.”
Hoàng cầm tờ hóa đơn lên xem, rồi đặt mạnh xuống bàn.
“Chật thì phải tính toán chứ. Không phải cứ thiếu cái gì là mua cái đó.”
Tôi cố giải thích:
“Em đã kiểm tra rồi. Tiền mua quần áo vẫn nằm trong khoản sinh hoạt. Tháng này em cũng chưa mua gì cho bản thân cả.”
Nhưng càng nói, Hoàng càng khó chịu.
“Anh đưa tiền cho em mỗi tháng là để lo những thứ cần thiết, chứ không phải muốn tiêu thế nào thì tiêu.”
Tôi im lặng vài giây rồi nhẹ nhàng đáp:
“Em đâu có tiêu hoang. Anh thử xem lại sổ chi tiêu đi. Mấy tháng nay em còn để dành được một khoản.”
Nhưng thay vì bình tĩnh lại, Hoàng lại nói bằng giọng đầy mỉa mai:
“Em ở nhà có làm ra đồng nào đâu mà biết tiếc tiền? Người đi làm kiếm tiền là anh. Anh chạy công trình cả ngày, tối về còn phải nghe chuyện tiền nong.”
Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
Những lời ấy khiến tôi đau hơn cả một trận cãi vã.
Tôi nhìn người chồng trước mặt rồi hỏi:
“Vậy anh nghĩ ba năm nay em ở nhà là để hưởng thụ sao?”
“Chứ không phải anh nuôi à?”
Câu trả lời của anh khiến tôi sững người.
Tôi đặt chiếc khăn đang cầm xuống bàn.
“Em không đi làm bên ngoài nhưng em chăm con, chăm nhà. Anh đi làm về có cơm nóng để ăn, quần áo sạch để mặc. Con ốm thì em thức đêm. Nhà có việc gì cũng là em lo. Anh có bao giờ nghĩ những việc đó nếu thuê người khác làm thì mỗi tháng phải tốn bao nhiêu tiền không?”
Hoàng không trả lời.
Anh chỉ cười nhạt rồi bước đến trước chiếc tủ lạnh.
Cánh cửa tủ bật mở.
Anh chỉ vào từng ngăn thức ăn.
“Cô nhìn đi! Tiền tôi mua từng bó rau, từng ký thịt. Từng hộp sữa của con cũng là tiền tôi. Cô ở nhà thì ít nhất cũng phải biết mình đang ăn bám ai!”
Tôi chết lặng.
Trong khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác ba năm mình cố gắng vun vén cho gia đình chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Tôi đã từng nghĩ tiền bạc chỉ là một phần trong hôn nhân.
Nhưng hóa ra, khi người ta dùng tiền để hạ thấp người bên cạnh, nó có thể biến thành thứ làm tổn thương sâu nhất.
Tôi không tranh cãi thêm.
Tôi đặt chiếc vá xuống, quay người đi thẳng vào phòng ngủ.
Cánh cửa khép lại sau lưng.
Đêm ấy, tôi nằm quay mặt vào tường, nước mắt cứ tự nhiên chảy xuống gối.
Tôi không khóc vì tiếc mấy trăm nghìn đồng.
Tôi khóc vì câu “ăn bám” cứ lặp đi lặp lại trong đầu.
Gần nửa đêm, khi con gái đã ngủ say, tôi lấy điện thoại ra định xóa bớt vài hình ảnh cũ để giải phóng bộ nhớ.
Trong lúc vô tình thao tác, tôi mở vào ứng dụng ngân hàng mà trước đây Hoàng từng đăng nhập trên điện thoại của tôi để tiện theo dõi khoản chi tiêu gia đình.
Tôi vốn không có ý định xem tài khoản của anh.
Nhưng một thông báo giao dịch hiện lên.
Tôi tò mò bấm vào.
Rồi cả người tôi cứng đờ.
Có một khoản tiền được chuyển định kỳ mỗi tháng đến một tài khoản mà tôi hoàn toàn không biết.
Số tiền không hề nhỏ.
Điều khiến tôi chú ý hơn là ngày chuyển tiền.
Lần nào cũng gần như giống hệt nhau.
Đó là ngày Hoàng vừa nhận lương.
Và khoản tiền ấy luôn được chuyển đi trước khi anh gửi tiền sinh hoạt cho tôi.
Tôi kéo xuống xem lịch sử.
Một tháng.
Hai tháng.
Ba tháng.
Rồi sáu tháng.
Tất cả đều lặp lại.
Tôi ngồi bất động trên giường, ngón tay run lên.
Tài khoản nhận tiền mang tên Trần Ngọc Mai.
Tôi chưa từng nghe Hoàng nhắc đến người này.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu.
Trong đầu tôi xuất hiện hàng loạt câu hỏi.
Nếu đó là tiền trả nợ, tại sao anh chưa từng nói?
Nếu là tiền công việc, tại sao phải chuyển đều đặn vào đúng ngày nhận lương?
Nếu là tiền giúp người thân, tại sao suốt sáu tháng tôi không hề biết?
Và điều khiến tôi khó hiểu nhất là tại sao một người vừa trách tôi tiêu vài trăm nghìn đồng lại có thể đều đặn chuyển một khoản tiền lớn cho một tài khoản xa lạ?
Tôi không ngủ được.
Sáng hôm sau, tôi không hỏi ngay.
Tôi sợ nếu hỏi khi chưa hiểu rõ mọi chuyện, cuộc cãi vã sẽ trở nên tồi tệ hơn.
Tôi âm thầm ghi lại những ngày giao dịch và số tiền.
Sau đó tôi kiểm tra những giấy tờ cũ trong ngăn kéo.
Tôi phát hiện một số khoản chi mà trước đây Hoàng từng nói là “phí công trình” thực ra không trùng khớp với lịch thanh toán của công ty.
Tôi càng kiểm tra càng thấy nhiều điểm bất thường.
Đến chiều, khi Hoàng về nhà, tôi vẫn nấu cơm như bình thường.
Anh ăn được vài miếng rồi hỏi:
“Hôm nay em sao vậy? Im lặng thế?”
Tôi nhìn anh.
“Anh Hoàng, anh có chuyện gì giấu em không?”
Bàn tay anh đang cầm đũa bỗng khựng lại.
“Chuyện gì?”
“Tài khoản tên Trần Ngọc Mai là ai?”
Không khí trong phòng ăn lập tức im phăng phắc.
Hoàng nhìn tôi vài giây rồi đặt đũa xuống.
Tôi không khóc, cũng không lớn tiếng.
Tôi chỉ nói:
“Em không hỏi để gây chuyện. Em chỉ muốn biết tại sao suốt sáu tháng anh đều chuyển tiền cho người đó, trong khi tối qua anh lại nói với em rằng từng cọng rau trong tủ lạnh đều là tiền của anh.”
Hoàng cúi đầu.
Một lúc rất lâu sau, anh mới thở dài.
Hóa ra Ngọc Mai là em gái của một người bạn cũ của anh. Cô ấy đang vướng một khoản nợ do làm ăn thất bại. Hoàng đã âm thầm giúp cô trả dần vì trước đây anh từng mang ơn gia đình cô ấy.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn là số tiền Hoàng chuyển đi không phải toàn bộ là tiền của riêng anh.
Một phần trong đó là khoản tiền thưởng và tiền làm thêm mà anh nhận được.
Tôi hỏi:
“Vậy tại sao anh không nói với em?”
Anh im lặng.
Sau cùng, Hoàng thú nhận rằng anh sợ tôi phản đối.
Tôi bật cười, nhưng nụ cười ấy chẳng có chút vui vẻ nào.
“Anh sợ em phản đối chuyện anh giúp người khác nên giấu em. Nhưng anh lại có thể đứng trước mặt em và nói em ăn bám?”
Hoàng không trả lời được.
Tôi nhìn anh thật lâu rồi nói:
“Em không cần anh đưa hết tiền cho em. Em chỉ cần anh tôn trọng em.”
Câu nói ấy khiến anh cúi đầu.
Có lẽ đến lúc đó Hoàng mới thực sự hiểu vấn đề không nằm ở mấy bộ quần áo của con, cũng không nằm ở số tiền sinh hoạt mỗi tháng.
Điều làm tôi tổn thương nhất là anh đã biến công sức của tôi thành một món nợ.
Sau hôm ấy, chúng tôi ngồi xuống và nói chuyện thẳng thắn.
Tôi yêu cầu hai vợ chồng công khai các khoản thu chi, cùng thống nhất một khoản riêng cho mỗi người và một khoản chung cho gia đình. Hoàng cũng xin lỗi vì những lời nói trong lúc nóng giận.
Nhưng tôi nói với anh rằng một lời xin lỗi không thể khiến vết thương biến mất ngay lập tức.
Tôi cần thời gian để lấy lại cảm giác được tôn trọng trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Vài tháng sau, tôi bắt đầu học thêm một khóa kế toán online và nhận làm sổ sách cho một vài cửa hàng nhỏ gần nhà.
Tôi không làm vậy để chứng minh với Hoàng rằng mình có thể kiếm tiền.
Tôi làm vì tôi muốn tìm lại cảm giác mình có một cuộc sống riêng, có năng lực và có những lựa chọn của chính mình.
Hoàng cũng thay đổi.
Anh không còn hỏi tôi từng món đồ mua cho con hết bao nhiêu tiền nữa. Mỗi cuối tháng, hai vợ chồng cùng ngồi xem lại khoản chi tiêu.
Có lần anh mở tủ lạnh, nhìn những hộp thức ăn được tôi sắp xếp gọn gàng rồi bất giác nói:
“Ngày trước anh chỉ nhìn thấy tiền trong cái tủ này.”
Tôi hỏi:
“Còn bây giờ?”
Anh cười buồn:
“Bây giờ anh nhìn thấy công sức của em.”
Tôi không đáp.
Tôi chỉ đóng cửa tủ lạnh lại.
Ba năm làm nội trợ không khiến tôi trở thành người “ăn bám”.
Bởi trong một gia đình, có người mang tiền về và cũng có người biến số tiền ấy thành một mái nhà, một bữa cơm, những đứa trẻ được chăm sóc và một cuộc sống có trật tự.
Tiền bạc có thể tính bằng con số.
Nhưng sự chăm sóc, thời gian và những đêm thức trắng vì gia đình thì không có hóa đơn nào để thanh toán.
Từ hôm đó, mỗi khi bước vào căn bếp, tôi vẫn nhìn thấy chiếc tủ lạnh cũ.
Nhưng tôi không còn nhớ đến câu nói khiến mình đau lòng năm ấy nữa.
Tôi chỉ nhớ rằng có một thời điểm tôi đã nhận ra: trong hôn nhân, điều người ta cần giữ gìn không chỉ là tiền bạc, mà còn là lòng tự trọng và sự tôn trọng dành cho nhau.
Và nếu một ngày nào đó tình yêu không còn đủ sức giữ hai người ở lại, thì ít nhất, những năm tháng từng cùng nhau xây dựng một gia đình cũng không nên trở thành cái cớ để một người hạ thấp người còn lại.