
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Xa nhà bảy ngày, mẹ chồng đã bán căn nhà là tài sản mà tôi tích góp trước hôn nhân. Chồng bên mẹ chồng bảo tôi không có chuyện gì chứ làm to chuyện lên. Tôi lười tranh cãi với hai người họ liền gọi luật sư, khởi kiệ..n tội chiế.m đoạt trái phép, kiện cả người mua lẫn bên môi giới, yêu cầu bồi thường 6,8 tỷ….
Khi tôi đặt chân về đến nhà sau chuyến tác nghiệp kéo dài một tuần ở tỉnh xa, đập vào mắt không phải là sự ấm cúng mà là một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Chiếc vali còn chưa kịp đẩy vào góc tường, tôi đã bị gọi ngay vào phòng khách. Ở đó, bốn con người đã chực chờ sẵn.
Mẹ chồng tôi – bà Khánh – ngồi vắt chân trên ghế gỗ, nét mặt lạnh như tiền. Chồng tôi, Hoàng, thì cúi gầm mặt dán mắt vào điện thoại, cố tình tránh né ánh nhìn của tôi. Hai người còn lại là một nhân viên môi giới bất động sản và một người phụ nữ lạ mặt đang dáo dác nhìn quanh với vẻ bồn chồn.
“Về rồi đấy à?” Bà Khánh nhếch môi, hất hàm về phía mặt bàn trà đầy giấy tờ. “Về đúng lúc lắm. Mới từ ga tàu về chắc mệt, nhưng ghé qua đây ký nốt cái tên cho xong việc.”
Tôi nén sự mệt mỏi, bước lại gần. Trên bàn là một bộ hợp đồng chuyển nhượng nhà đất đã được bên mua ký sẵn.
Căn hộ số 1204 tại khu đô thị Nam An. Giá chuyển nhượng: 1,5 tỷ đồng.
Đó là căn nhà tôi tự tay tích lũy và đứng tên từ trước khi kết hôn. Nhờ vị trí đắt giá ngay mặt đường lớn, giá trị thực tế của nó hiện tại trên thị trường đã chạm mốc gần 3,5 tỷ đồng. Vậy mà họ lại tự ý sang tay với cái giá rẻ mạt, chỉ bằng một nửa giá trị thực.
Tôi cố giữ bình tĩnh, ngước lên hỏi: “Chuyện này là thế nào?”
Bà Khánh thong thả nhấp ngụm trà, đáp bằng giọng thản nhiên đến giật mình: “Thì bán nhà chứ sao. Bố chồng cô dạo này sức khỏe kém, ở nhà tầng cao không có thang máy đi lại bất tiện. Chị gái Hoàng lại đang nghèo, muốn gom tiền mua căn chung cư dưới phố để tiện chăm sóc ông bà. Nhưng chị nó còn thiếu một khoản tiền mặt lớn. Căn nhà đó của cô bỏ trống không ai ở, chi bằng bán đi lấy tiền hỗ trợ gia đình chồng. Người một nhà cả, gánh vác giúp nhau là lẽ thường.”
“Bỏ trống?” Tôi đốm mắt nhìn bà. “Trưa tuần trước khi tôi đi, em trai tôi vẫn đang sống ở đó!”
Bà Khánh đập mạnh tách trà xuống bàn, vang lên tiếng “cạch” chát chúa: “Cái thằng em cô ấy à? Tôi cho người đến dọn đồ đuổi đi rồi! Thanh niên sức dài vai rộng mà đòi ở nhờ nhà chị gái là không có hàng lối gì hết. Tôi nói thẳng luôn, cô đã làm dâu nhà này thì tài sản của cô cũng là của nhà họ Nguyễn. Người ngoài không có cửa chen vào!”
Sự trắng trợn của bà khiến tôi bất giác quay sang nhìn Hoàng. Nhưng chồng tôi chỉ thở dài, buông một câu ráo hoảnh: “Mẹ nói đúng đấy em. Bố mẹ già rồi, mình làm con phải có trách nhiệm. Căn nhà đó em không dùng tới thì nhượng lại đi, sau này kinh tế ổn định anh sẽ bù đắp cho em sau.”
Tôi khẽ mỉm cười. Một nụ cười chua chát cho sự nhu nhược và vô lý của những người từng coi là gia đình.
Người môi giới vội vàng xun xoe giục giã: “Chị xem, bên mua đã đặt cọc trước một khoản tiền lớn rồi. Giờ chỉ cần chị đặt bút ký là xong thủ tục ngay trong ngày.”
Tôi nhìn quanh một lượt những gương mặt tham lam và vô cảm ấy, chậm rãi nhè nhẹ buông ba chữ: “Tôi không ký.”
Sự im lặng bao trùm lấy phòng khách. Bà Khánh nheo mắt, đứng phắt dậy: “Cô nói cái gì? Cô định cãi lời tôi đấy à?”
Tôi không đáp trả bà ta. Thay vào đó, tôi thong thả rút điện thoại trong túi xách ra, bấm gọi cho một số máy đã được lưu sẵn từ trước.
“Chị Hương à? Tôi đây.” Tôi cất giọng rõ ràng, rành rọt từng từ: “Nhờ bên văn phòng luật của chị làm giúp tôi hồ sơ gấp. Mẹ chồng tôi tự ý xâm nhập chỗ ở hợp pháp, làm giả hồ sơ giao dịch căn hộ riêng của tôi, đồng thời ép giá tài sản trị giá 3,5 tỷ xuống còn 1,5 tỷ để thu lợi bất chính. Tôi yêu cầu xử lý triệt để tất cả các bên liên quan, bao gồm cả bên môi giới và bên mua.”
Lời vừa thốt ra, chiếc tách trên tay bà Khánh chao đảo rồi rơi vỡ tan tành trên sàn gạch. Mặt người môi giới tái ngắt, còn Hoàng thì chột mắt nhìn tôi như thể đang nhìn một người xa lạ…
Sự hoảng loạn lập tức lan ra khắp phòng khách.
Anh chàng môi giới là người phản ứng nhanh nhất. Mặt gã cắt không còn một giọt máu, vội vàng thu dọn đống hồ sơ trên bàn rồi xua tay liên tạch: “Bác gái… anh Hoàng… Hai người ban đầu cam kết với tôi là đã thỏa thuận xong xuôi với chủ nhà cơ mà! Tôi làm ăn đàng hoàng, không thể vướng vào mấy vụ tranh chấp tài sản vô lý này được. Hợp đồng này hủy, hủy ngay!”
Người phụ nữ mua nhà cũng hốt hoảng đứng bật dậy, giọng run rẩy: “Tôi đã chuyển trước 300 triệu tiền mặt vào tài khoản bà rồi đấy nhé! Mau trả lại tiền cho tôi, tôi không mua bán gì nữa hết! Đúng là rước họa vào thân!”
Nói rồi, cả hai vội vã tháo chạy ra khỏi nhà, tiếng bước chân vội vã mất hút sau cánh cửa.
Căn phòng giờ đây chỉ còn lại ba người. Bà Khánh tức đến mức toàn thân run rẩy, bà lao đến định vung tay với tôi: “Loại dâu con bất hiếu! Cô cậy mình có chút tài chính rồi coi thường nhà chồng đúng không? Tôi là mẹ chồng cô, tôi quyết định tài sản trong nhà này thì đã sao?”
Tôi nhẹ nhàng lùi lại một bước, né tránh hoàn toàn, rồi thong thả giơ chiếc điện thoại lên. Màn hình đang hiển thị đoạn video được trích xuất trực tiếp từ camera thông minh giấu kín tại căn hộ 1204.
“Bà tự ý dẫn người ngoài đến đập khóa, vứt đồ đạc của em trai tôi ra hành lang, lại còn ngồi thương lượng chia trác số tiền bán nhà với chị chồng… Tất cả hình ảnh và âm thanh đã được tự động lưu trữ trên hệ thống đám mây từ ba ngày trước.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, nói tiếp: “Căn nhà đó có giá trị thực tế gần 3,5 tỷ. Việc các người tự ý định giá rẻ mạt để tẩu tán tài sản là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Tôi đã gửi toàn bộ bằng chứng cho phía luật sư. Để xem lần này ai sẽ là người phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
Bà Khánh nghe xong liền ngã khuỵu xuống ghế sofa, gương mặt cắt không còn giọt máu, miệng lắp bắp không thành tiếng.
Hoàng lúc này mới vội vàng lao đến ôm lấy tay tôi, giọng điệu chuyển từ hách dịch sang xin xỏ thảm hại: “Em ơi! Anh biết sai rồi! Anh sẽ bảo mẹ trả lại tiền cọc cho người ta, bảo chị gái không đổi nhà nữa. Em bỏ qua cho mẹ đi, mẹ già rồi sao chịu nổi sóng gió. Chúng ta là vợ chồng mà em!”
“Vợ chồng?”
Tôi gạt tay anh ta ra, nở một nụ cười lạnh ngắt: “Đơn tự do tôi đã ký sẵn từ lúc ở trên đường về rồi. Sáng mai, ngoài luật sư đại diện xử lý vụ tranh chấp căn nhà, sẽ có thêm luật sư riêng làm thủ tục chấm dứt hôn nhân và phân chia rõ ràng tài sản sau kết hôn. Một đồng của tôi, các người cũng đừng mong chạm vào.”
Tôi kéo chiếc vali, xoay người bước thẳng ra khỏi cửa, không một chút luyến tiếc.
Cuộc chơi do họ tự khởi xướng, nhưng người quyết định kết cục lại chính là tôi. Từ hôm nay, tôi chính thức khép lại một mối quan hệ độc hại để bắt đầu lại một cuộc sống tự do và ngẩng cao đầu.