Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại run tay đến vậy… ngay trong chính phòng cấp cứu quen thuộc của mình.
Tôi là bác sĩ—một người đã làm việc hơn mười năm trong ngành y, quen với máu, quen với tiếng khóc, quen cả những khoảnh khắc sinh tử mong manh nhất. Người ta thường nói bác sĩ giỏi là người biết gạt bỏ cảm xúc cá nhân sang một bên.
Tôi từng tin mình làm được điều đó.
Cho đến đêm hôm ấy.
Đó là một ca trực đêm như bao ca trực khác. Đồng hồ vừa điểm gần 1 giờ sáng, bệnh viện vắng lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng giày mình vang lên trên hành lang dài hun hút.
Tôi đang ngồi xem lại hồ sơ bệnh án thì cánh cửa phòng cấp cứu bật mở.
Một người phụ nữ lao vào, bế theo một đứa trẻ gầy gò, tím tái.
“Bác sĩ! Làm ơn cứu con tôi!”
Giọng cô ấy khản đặc, hoảng loạn.
Tôi bật dậy, theo phản xạ chuyên môn, lập tức tiếp nhận bệnh nhi.
“Đặt bé lên giường! Y tá, chuẩn bị máy thở, kiểm tra nhịp tim!”
Mọi thứ diễn ra nhanh chóng. Đứa bé khoảng chừng năm, sáu tuổi, người nóng hầm hập nhưng môi lại tím ngắt. Nhịp tim yếu, hơi thở đứt quãng.
Tôi cúi xuống, tập trung vào từng thao tác.
Nhưng rồi… một điều gì đó khiến tôi khựng lại.
Không phải vì tình trạng bệnh.
Mà là… khuôn mặt.
—
Tôi nhìn đứa bé thêm một lần nữa.
Tim tôi đập mạnh.
Không… không thể nào…
“Tên bé là gì?” – tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
Người phụ nữ đứng bên cạnh run rẩy:
“Dạ… cháu tên là Minh…”
Minh.
Một cái tên quen đến nhói lòng.
“Bao nhiêu tuổi?”
“Năm tuổi…”
Tôi cảm thấy cổ họng mình khô lại.
Năm tuổi.
Từng con số như những nhát búa gõ vào đầu tôi.
Tôi quay sang nhìn người phụ nữ.
Ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu lên gương mặt cô ấy—gầy hơn, xanh xao hơn, nhưng…
Không thể nhầm được.
Là cô ấy.
Là vợ tôi.
Người phụ nữ mà tôi đã nghĩ… sẽ không bao giờ gặp lại.

Năm năm trước, tôi đã bỏ họ.
Đó là sự thật mà tôi chưa từng dám đối diện.
Khi đó, tôi còn là một bác sĩ nội trú, lương thấp, áp lực cao. Vợ tôi mang thai, cuộc sống ngày càng chật vật. Tôi bắt đầu cảm thấy ngột ngạt.
Rồi một cơ hội đến—một suất học nâng cao ở nước ngoài.
Điều kiện là phải đi ngay.
Không vướng bận.
Tôi đã chọn.
Chọn rời đi.
Chọn tương lai của mình… thay vì gia đình.
Tôi để lại một tờ giấy. Một lời xin lỗi ngắn ngủi.
Và biến mất.
Tôi tự nhủ mình sẽ quay lại, khi đã thành công.
Nhưng năm tháng trôi qua… tôi không quay lại.
Tôi sợ.
Sợ đối diện với ánh mắt của cô ấy.
Sợ nhìn thấy đứa con mà tôi chưa từng ôm.
Tôi trốn tránh… cho đến khi chính định mệnh kéo họ trở lại trước mặt tôi.
Trong tình huống tàn nhẫn nhất.
—
“Bác sĩ! Con tôi sao rồi?!”
Giọng cô ấy kéo tôi về thực tại.
Tôi hít sâu, ép bản thân tập trung.
“Tình trạng rất nguy kịch. Chúng tôi đang cố gắng hết sức.”
Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
Không biết cô ấy đã nhận ra tôi chưa.
Có lẽ… chưa.
Hoặc có lẽ… cô ấy không muốn nhận ra.
—
Ca cấp cứu kéo dài hơn 30 phút.
Từng giây trôi qua như hàng giờ.
“Tim yếu dần!”
“Chuẩn bị sốc điện!”
“1… 2… 3!”
Tôi hét lên, mồ hôi túa ra dù phòng lạnh buốt.
Trong khoảnh khắc đó, tôi không còn là một bác sĩ nữa.
Tôi là một người cha… đang cố giành lại mạng sống cho con mình.
Đứa con mà tôi chưa từng dám gọi là “con”.
—
“Có nhịp tim lại rồi!”
Tiếng y tá vang lên như một phép màu.
Tôi gần như khuỵu xuống.
Nhưng chưa xong.
“Phải chuyển lên hồi sức tích cực ngay!”
Chúng tôi nhanh chóng đẩy giường bệnh ra ngoài.
Cô ấy chạy theo, nước mắt không ngừng rơi.
“Bác sĩ… con tôi… có sống được không?”
Tôi dừng lại.
Lần đầu tiên, tôi nhìn thẳng vào cô ấy.
Ánh mắt ấy.
Đau đớn. Kiệt quệ. Và… xa lạ.
Cô ấy không nhận ra tôi.
Hoặc… đã quên tôi rồi.
Tôi cắn chặt môi.
“Chúng tôi sẽ làm hết sức.”
—
Sau khi hoàn tất thủ tục chuyển khoa, tôi đứng một mình ở hành lang.
Hai bàn tay vẫn còn run.
Năm năm.
Năm năm trốn chạy.
Và giờ đây, tôi phải đối mặt.
Không phải trong một cuộc đoàn tụ.
Mà là… trong một cuộc chiến sinh tử.
—
Sáng hôm sau, tôi đến phòng hồi sức.
Đứa bé nằm đó, nhỏ bé giữa vô số dây dợ.
Cô ấy ngồi bên cạnh, gục đầu ngủ thiếp đi vì kiệt sức.
Tôi đứng lặng.
Một cảm giác tội lỗi dâng lên nghẹn ngào.
Tôi bước lại gần.
Nhẹ nhàng kéo chiếc chăn cho cô ấy.
Chỉ một hành động nhỏ thôi… mà tôi đã nợ suốt năm năm.
Cô ấy khẽ cựa mình.
Rồi mở mắt.
Ánh nhìn chạm vào tôi.
Lần này… cô ấy sững lại.
Rất lâu.
“Anh…”
Chỉ một từ thôi.
Nhưng đủ để mọi thứ vỡ òa.
—
Không có cảnh ôm nhau khóc như trong phim.
Chỉ có sự im lặng… nặng nề.
“Anh… còn sống à?” – cô ấy hỏi, giọng bình thản đến lạnh lùng.
Tôi cúi đầu.
“Anh xin lỗi…”
“Xin lỗi?” – cô ấy cười nhạt – “Anh biết tôi đã sống thế nào không?”
Tôi không trả lời được.
“Con anh… chưa từng gọi anh là bố.” – cô ấy nói tiếp – “Và có lẽ… sau này cũng không cần.”
Từng lời như dao cắt.
Nhưng tôi không có quyền phản kháng.
—
Tôi muốn nói rất nhiều.
Muốn giải thích.
Muốn biện minh.
Nhưng rồi tôi nhận ra… tất cả đều vô nghĩa.
Không có lý do nào đủ để biện hộ cho việc bỏ rơi vợ con.
Không có.
—
Những ngày sau đó, tôi âm thầm theo dõi tình trạng của Minh.
Tôi làm mọi thứ có thể.
Không phải với tư cách một bác sĩ.
Mà là một người cha… đang cố chuộc lại lỗi lầm.
Nhưng tôi biết…
Có những thứ… không thể cứu chữa.
Không phải bệnh tật.
Mà là… niềm tin đã mất.
—
Một tuần sau, Minh qua cơn nguy kịch.
Khi thằng bé mở mắt, tôi đứng ở ngoài cửa.
Không dám bước vào.
Tôi nghe thấy giọng nó yếu ớt:
“Mẹ ơi…”
Cô ấy nắm tay con, nghẹn ngào:
“Mẹ đây… mẹ đây rồi…”
“Con… có bố không mẹ?”
Câu hỏi đó… khiến tim tôi ngừng đập.
Tôi siết chặt tay.
Chờ đợi.
Rồi giọng cô ấy vang lên, nhẹ nhưng dứt khoát:
“Không cần đâu con.”
—
Tôi quay đi.
Lần đầu tiên sau nhiều năm… tôi bật khóc.
—
Câu chuyện của tôi không có cái kết đẹp.
Tôi không được tha thứ.
Không được trở lại.
Và có lẽ… cũng không xứng đáng.
Nhưng ít nhất, tôi đã học được một điều—
Có những sai lầm trong đời…
không phải trả giá bằng tiền bạc, hay danh vọng.
Mà là… cả một gia đình.
Và khi nhận ra điều đó…
thì đã quá muộn.